Thập Niên 60: Cha Tôi Là Khắc Tinh Của Nam Chính - Chương 1132

Cập nhật lúc: 2026-05-06 11:42:08
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2BBWJ6VNUI

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

liếc Cao Tranh:"Tiểu Tranh , cũng cùng ."

một tay tóm lấy Cao Tranh:"Đi."

Người kéo hai đến một góc rẽ của hành lang, cảm thán:"Cha hai đều ly hôn ? Vẫn thể chơi cùng ? Tình cảm của hai đúng là tồi."

ly hôn với mỗi một chồng xong đều là sống c.h.ế.t qua với . Ngay cả gặp họ hàng của đối phương cũng hận thể nhổ nước bọt, hai đúng là vô tư, cô hỏi:"Ba cô cô vẫn qua với Cao Tranh ?"

Bảo Nha:"Anh Tiểu Tranh sống ở nhà cháu mà."

Bảo Nha mang bộ dạng hiền lành, đúng là giống hệt cha ruột.

Trong lòng nghĩ gì , nhưng mặt đúng là đơn thuần.

Loại cực kỳ đơn thuần .

Trần Văn Lệ nghẹn họng, cô vốn còn định hai lén lút qua , cô tìm Vương Nhất Thành, một chút, gây thêm chút rắc rối cho ông, trời mới vẫn còn ghi hận Vương Nhất Thành kiếp đấy, dựa mà chướng mắt cô , dựa mà bắt cô móc phân.

kiếp kết thù nhiều hơn, cho nên chút thù nhỏ kiếp , đều xếp hạng nổi nữa.

chỉ đơn thuần gây rắc rối cho khác, thành thì thôi, đáng để bận tâm.

chuyển niệm, liền vội vàng hỏi:"Hai thấy chứ? Bọn họ thế? Tường ca, Cố Lẫm, Từ Tiểu Điệp, ba bọn họ rốt cuộc là ?"

Bảo Nha vô tội chớp chớp đôi mắt to, :"Chúng cháu cũng a, chuyện vì tình cảm nên mới đ.á.n.h ! Mọi đều ."

Trần Văn Lệ mang bộ dạng "cô đừng lừa ", cô :"Hai chắc chắn thấy , mấy qua đều ấn tượng, lúc đó ở bên cạnh, hai đều ở bên đó, hai chính là ở căn phòng sát cửa sổ , căn phòng đó liếc mắt một cái là thể thấy bên ngoài, mùa hè còn mở cửa sổ, hai cho dù thấy, cũng thể thấy chứ? Kể cho chút . tò mò lắm!"

đúng là thích hóng hớt, cái tên khốn khiếp Cố Lẫm chướng mắt cô , bây giờ cắm sừng .

Bảo Nha ngược kinh ngạc, luôn cảm thấy Trần Văn Lệ não, nhưng bây giờ xem cũng hẳn, cô vẫn chút ít, đây , khác đều lưu ý, cô ngược nhớ tới lúc đó hai bọn họ ở căn phòng sát cửa sổ. Tuy , bọn họ cũng trốn tránh che giấu gì, nhưng hiện trường hỗn loạn như mà còn thể nhớ tới, cũng khó .

Bảo Nha:"Cô nếu tò mò thì hỏi trong cuộc , bọn họ c.h.ế.t, chẳng vẫn đang êm ? Từ Tiểu Điệp ngay cả ngất cũng ngất , chúng cháu ăn cơm trong phòng, ai bên ngoài rốt cuộc là chuyện gì."

Trần Văn Lệ:"Con nhóc nhà cô miệng cũng kín gớm."

Bảo Nha lắc đầu:"Cũng , cháu nếu thì , chuyện cũng liên quan đến cháu."

Dừng một chút, cô bé híp mắt:"Cố Lẫm cũng ở đó ? Cô hỏi chú ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-cha-toi-la-khac-tinh-cua-nam-chinh/chuong-1132.html.]

Trần Văn Lệ hừ một tiếng:"Hắn thể , chỉ gào thét Tường ca ức h.i.ế.p Từ Tiểu Điệp, đây là một kẻ não, Từ Tiểu Điệp cũng ba mươi tuổi , đáng vì Từ Tiểu Điệp mà ăn cỏ gần hang ? Chẳng lẽ còn bằng con thỏ? Hắn..."

Đột nhiên, Trần Văn Lệ nữa.

giống như nghẹn ở cổ họng, về phía Bảo Nha, chậm chạp phản ứng ý của Bảo Nha, Bảo Nha : Cô thì hỏi Cố Lẫm, ý của câu là... lúc đó ba , cô bé bảo cô hỏi Cố Lẫm, chính là chứng minh, Cố Lẫm là sự thật.

Ẩn ý của Bảo Nha là cái .

Trần Văn Lệ rốt cuộc cũng hiểu .

nhe răng trợn mắt:"Ái chà ơi, cô đúng là... cô giống hệt ba cô thế, lời gì cứ thẳng . Sao còn vòng vo."

phàn nàn cũng quên giẫm đạp Vương Nhất Thành một cái, nhưng mà, điều cô khiếp sợ hơn là chuyện khác.

"Ái chà ơi, Tường ca thực sự cấu kết với Từ Tiểu Điệp , bọn họ cũng to gan quá đấy? Ban ngày ban mặt ở bên ngoài? Thỏ còn ăn cỏ gần hang nữa là. Cố Lẫm theo gã việc, gã cấu kết với vợ ? Đây là nhân phẩm gì chứ, ngay mà, gã đối với Vu Chiêu Đệ thật lòng."

Trần Văn Lệ cảm thấy thấu tất cả, mặc dù Tường ca luôn tỏ tình sâu như biển, một mảnh chân tình với Vu Chiêu Đệ, nhưng lúc xuống phương Nam, cô vẫn cảm giác cấu kết với . Mặc dù đó gã nhanh ch.óng thu tay , dường như những lời mờ ám đó đều là ảo giác.

Trần Văn Lệ tóm tin tưởng nhân phẩm của Tường ca đến thế, nhưng gã ngay cả Từ Tiểu Điệp cũng cấu kết, cho dù hòa thuận với Vu Chiêu Đệ, Trần Văn Lệ cũng thấy đáng cho Vu Chiêu Đệ . Tấm chân tình , đúng là trao nhầm .

Cho nên a, yêu đàn ông sẽ gặp bất hạnh!

Nhìn cô xem, trong lòng đàn ông, rút đao tự nhiên thần!

Nếu tìm một cái đùi to để dựa dẫm, cô mới lười chu với đám đàn ông , từng từng một chẳng an phận thủ thường chút nào, đúng là nam đức.

Trần Văn Lệ lải nhải :" Vu Chiêu Đệ là một con ngu mà, lúc xum xoe nịnh bợ nhà họ Cố, dán cái dán cái , còn c.h.ử.i cô đ.á.n.h cô , vất vả lắm mới tỉnh táo , tưởng não cô thực sự đổ hết nước ngoài , ngờ mà một chút cũng . Vậy mà để mắt tới Tường ca, tưởng chắc, Tường ca chính là trúng giá trị của cô , rõ mồn một. Muốn qua mặt đôi mắt của , đừng hòng!"

hừ hừ hừ.

"Cô cứ xem, cứ để lời ở đây, cô sớm muộn gì cũng vì thằng đàn ông mà xảy chuyện. Đợi phát đạt , cô còn giá trị lợi dụng nữa, sẽ một cước đá văng. Loại tự trân trọng bản , tâm ý phò tá đàn ông, đều là não bệnh."

Bảo Nha vểnh tai lên, cảm thấy Trần Văn Lệ quả nhiên bình thường.

Trần Văn Lệ hiếm khi ở đây còn thể gặp quen, ngược coi bọn họ thành đối tượng để tán gẫu, cô :"Vu Chiêu Đệ chính là một con ngu, chuyện liên quan đến mạng sống của cũng dám cho khác , đúng là ngu như lợn. Ây hai xem, nữ thanh niên trong độ tuổi kết hôn ở thôn chúng , lứa của , thông minh nhất ?"

 

 

Loading...