Thập Niên 60: Cha Tôi Là Khắc Tinh Của Nam Chính - Chương 1096

Cập nhật lúc: 2026-05-06 11:41:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bảo Nha gật đầu:"Chuyện con , lúc về quê ăn Tết con . Mọi bảo đặt tên Chiêu Đệ vô dụng, vì chị gái mong em trai, nên gọi Chiêu Đệ cũng vô ích. thể đổi tên thành Phán Nhi hoặc Chiêu Nhi là . Người lúc nào cũng con trai mà."

Đường Khả Hân:"..."

Lam Lăng:"..."

Hai nữ thanh niên đều thể hiểu nổi màn kịch .

Đường Khả Hân thực sự cảm thán:"Cô còn bằng Trần Văn Lệ."

" , con thật mâu thuẫn. Rõ ràng là trọng nam khinh nữ, nhưng cũng chẳng thấy cô đối xử với con trai thế nào. Suốt ngày chỉ nhớ đến nhà đẻ, nhớ đến em trai bên ngoại. Rất ăn cây táo rào cây sung, vì chuyện nhà họ Hà đ.á.n.h cho bao nhiêu trận." Vương Nhất Thành rõ những chuyện . Hắn mà, nhà họ Hà khinh bỉ, đ.á.n.h phụ nữ, đúng là lũ hèn nhát vô dụng.

Đường Khả Hân lắc đầu, cảm thán:"Có bệnh."

Theo như cô , nhà Trần Văn Lệ cũng trọng nam khinh nữ, nhưng Trần Văn Lệ thực sự thể phát điên để đổi hiện trạng. Còn Trì Phán Nhi , đúng là rơi xuống hố ngoi lên . Bản trọng nam khinh nữ, chỉ sinh con trai, nhưng sinh con trai thể vứt bỏ, cảm thấy em trai quan trọng hơn, thật sự quá ly kỳ.

"Cô manh lưu nhi, những ngày tháng sẽ dễ sống ."

"Đó là điều chắc chắn."

Không phận thì trốn chui trốn lủi, dễ dàng như tưởng tượng. Cố Lẫm là đàn ông, manh lưu nhi tìm cái gầm cầu xổm là xong, nhưng một nữ đồng chí thì dễ thế . Có điều chuyện cũng chẳng liên quan đến .

"Vậy những khác ở điểm thanh niên tri thức thì ?"

Đường Khả Hân rời lâu, nhưng ấn tượng về vẫn sâu sắc.

Vương Nhất Thành:"Những khác , thi đỗ đại học ba , Triệu Quân, Lâm Cẩm và một Tiểu Trần thi đỗ. Tiểu Trần đỗ đại học, Triệu Quân và Lâm Cẩm đỗ cao đẳng, những khác đều đỗ. Giang Chu và ba bốn khác đều tìm cửa ngõ về thành phố, hết . Bây giờ điểm thanh niên tri thức còn nhiều . Trần Văn Lệ thì vẫn luôn ở đó, cô vội về thành phố, cũng đăng ký thi đại học. Nhắc mới nhớ, Trì Phán Nhi và Lâm Cẩm còn chút xích mích bẩn thỉu."

Đường Khả Hân tò mò:"Kể xem."

Vương Nhất Thành:"Anh cũng về quê ăn Tết mới . Hồi đó Lâm Cẩm thi đỗ cao đẳng, Trì Phán Nhi đến bưu điện dò hỏi tên cô , mạo danh nhận . thành công, vì khu vực chỗ chúng quản lý nghiêm ngặt, bắt buộc chính chủ đến nhận, đồng thời chứng. Bưu điện chịu đưa cho cô . Vốn dĩ chuyện ai , nhưng bưu điện việc , tự nhiên rêu rao lên. Lời qua tiếng thế là đồn ầm lên. Tính Lâm Cẩm vốn hiếu thắng mạnh mẽ, tin là tìm đến ngay. Sau đó nhân viên bên giúp cô nhận diện, nhận mạo danh là Trì Phán Nhi. Lâm Cẩm cũng coi như tâm nhãn, thẳng mà nhịn xuống. Ai ngờ, Trì Phán Nhi to gan, đúng là một kế thành sinh kế khác, thế mà dám ăn trộm giấy thông báo nhập học của Lâm Cẩm. Bị Lâm Cẩm dẫn theo mấy thanh niên tri thức cũ ở điểm thanh niên tri thức bắt quả tang, đ.á.n.h cho một trận tơi bời. Vì sợ đêm dài lắm mộng, qua Tết Lâm Cẩm vội vàng rời . mấy chuyện thối nát của Trì Phán Nhi cũng đồn ầm lên. Danh tiếng của cô tệ. Vì cô mất mặt gia đình, nhà họ Hà cũng đ.á.n.h cô một trận."

Đường Khả Hân nhíu mày, :"Thật sự quá kinh tởm."

thể chịu nổi loại cướp đoạt tiền đồ của khác, quá mức bỉ ổi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-cha-toi-la-khac-tinh-cua-nam-chinh/chuong-1096.html.]

"Trì Phán Nhi đúng là thối nát đến tận xương tủy ."

"Ai chứ."

Đường Khả Hân rời sớm, thanh niên tri thức mới thì quen, thanh niên tri thức cũ thì dò hỏi ít, sống cũng . cô khinh bỉ nhất, chính là Trì Phán Nhi. Cô nhịn cảm thán:"Triệu Quân, Lâm Cẩm bọn họ cũng coi như vượt qua gian khổ ."

Mấy buôn chuyện phiếm một lúc, chuyện nhà nhà , càng lúc càng cảm giác như hồi trèo tường hóng hớt năm xưa. thời gian luôn hạn, tuy khó khăn lắm mới gặp một , nhưng cũng điểm dừng.

Đường Khả Hân xem giờ, cũng còn sớm nữa, :"Em ."

Bảo Nha:"Hả?"

Đường Khả Hân chút nỡ, nhưng chung quy cũng đến lúc chia tay. Cô theo đến đây, vì mục đích là gặp mặt một . Bây giờ gặp , cảm thấy hai cha con nhà họ Vương thật sự hề đổi. Cô :"Con luôn lúc đoàn tụ chia ly, chị tin chúng nhất định sẽ còn cơ hội gặp ."

Bảo Nha càng nỡ, kéo tay Đường Khả Hân buông:"Chị Đường, là tối nay chị ở , chúng chuyện thâu đêm đến sáng luôn."

Đường Khả Hân bật :"Thế , tối nay chị nhất định chạy về, ngày mai còn họp. Tuy chỉ gặp một thế , nhưng cũng . Hơn nữa chúng luôn cơ hội mà. Sau chuyện công tác ở Thủ đô, chị đảm bảo sẽ ôm hết . Sau chị đến Thủ đô, tiếp đãi chị đấy nhé."

Vương Nhất Thành:"Chuyện còn cần em ?"

Đường Khả Hân khanh khách, cô :"Đến lúc đó đừng chê em phiền là ."

Cô thực sự . Cô dậy, bước lên một bước, ôm Lam Lăng một cái, :"Rất vui quen với cô."

Lam Lăng:" cũng vui quen với cô, đặc biệt ngưỡng mộ những nữ đồng chí tài giỏi như cô."

Đường Khả Hân phì , :" thế chẳng là gì , xưởng chúng chỉ là xưởng nhỏ, nhưng sẽ cố gắng hơn. Chúng để phương thức liên lạc . Sau chuyện gì chừng còn thỉnh giáo cô."

Lam Lăng:"Được thôi."

Thực cô cảm thấy Đường Khả Hân chẳng gì để thỉnh giáo . Học vấn của cô cao hơn Đường Khả Hân, nhưng kinh nghiệm của Đường Khả Hân nhiều hơn cô. Tuy nhiên cô vẫn để phương thức liên lạc, suy cho cùng thực sự trở thành bạn bè thì .

Lam Lăng để tâm đến phận của Đường Khả Hân, Đường Khả Hân cũng để tâm đến phận của Lam Lăng.

 

 

Loading...