Trong lòng cô, Vương Nhất Thành giống như một trai .
Cô mỉm theo Bảo Nha qua đó. Bảo Nha giới thiệu:"Em giới thiệu với , đây là chị Đường, đây chị là thanh niên tri thức xuống nông thôn, xuống nông thôn ở đại đội bọn em."
Cô bé giới thiệu nữa:"Đây là kế của em Lam Lăng, vị là Phương biên tập, đây là nhà văn Triệu, nhà văn Phó."
Hai bên đều mỉm chào hỏi, nhưng cũng mang theo vài phần tò mò.
Đường Khả Hân :"Trước đó bọn họ mở hội giao lưu ở bên , xưởng chúng chuyến công tác, liền chạy thẳng qua đây. Đã mười mấy năm gặp . Phải tụ tập một bữa cho trò mới ."
Cô cũng thản nhiên, dù thì cô đến để gặp bạn cũ, chứ đến gặp tình lang , nên chẳng gì thể thản nhiên cả.
"Vương Nhất Thành ? Không cùng ?"
Lam Lăng:"Anh ở nhà khách, chúng định ngoài dạo một chút, ngờ đến cửa gặp cô. Đi thôi. Tin chắc cũng vui khi gặp bạn cũ."
Một nhóm ngược trở , Phương Manh gãi gãi đầu, kéo kéo Phó Mẫn.
Phó Mẫn dang tay, tỏ ý cũng hiểu lắm.
Tuy đều hào phóng tự nhiên, nhưng cái thao tác thanh niên tri thức xuống nông thôn từ nơi khác đến thăm bạn bè , đúng là kỳ lạ. gì.
Mấy cùng lên lầu, Bảo Nha vẫn đang ríu rít:"Chị Đường, chị ở ? Đến mấy ngày? Ngày mai bọn em định Thất Lý Sơn Đường, chị cùng ?"
Đường Khả Hân:"Em hỏi nhiều quá đấy, chị chẳng trả lời câu nào nữa."
Cô sảng khoái, còn là Đường Khả Hân bề ngoài kiêu ngạo, thực chất nhát cáy của thuở mới xuống nông thôn nữa .
"Tối nay chị về , thực sự quá bận rộn. Chị bận trăm công nghìn việc mà vẫn bớt chút thời gian đến thăm , em cứ lén lút mà vui ."
Bảo Nha quả thực vui. Tuy thời gian bọn họ chung sống ngắn ngủi, nhưng hai bên vẫn luôn thư qua , tình cảm vẫn duy trì . Bảo Nha bước nhanh vài bước, gõ cửa rầm rầm:"Ba ơi!"
Giọng Bảo Nha lanh lảnh.
Trong phòng Vương Nhất Thành mấy lận, đều là những đam mê văn học, lúc nào cũng chuyện để , thể thiếu việc tụ tập một chỗ.
Vương Nhất Thành thấy là con gái , dậy mở cửa:"Bảo Nha con... Mẹ kiếp!"
Hắn cũng chấn kinh :"Đường Khả Hân?"
Đường Khả Hân mỉm bước tới, vươn tay:"Mười mấy năm gặp, vẫn như xưa nhỉ."
Vương Nhất Thành đưa tay bắt tay cô, cũng ngạc nhiên y như Bảo Nha:"Sao em đến đây? Cố tình đến thăm bọn đúng ? là quá trượng nghĩa ."
Đường Khả Hân:"Chứ nữa."
Đám Thạch Thiếu Thanh tò mò thò đầu rướn cổ .
Bảo Nha la lên:"Đi , chúng về phòng bọn em, chuyện t.ử tế về những năm qua."
Cô bé là một tay khuấy động khí cừ khôi:"Chị Đường, em thật sự ngờ chị sẽ đến, nhưng quá ! Em ngay chị Đường đối xử với em nhất mà."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-cha-toi-la-khac-tinh-cua-nam-chinh/chuong-1092.html.]
Đường Khả Hân híp mắt:"Em quên . Chúng hứa là những bạn nhất của mà."
Bảo Nha:" ha."
Mấy bọn họ cùng về phòng Bảo Nha. Thạch Thiếu Thanh xua tay:"Phương biên tập, đây đây."
Vào đây hóng hớt chút nào.
"Ai thế ."
Phương biên tập:" nhiều thế . Tối nay các ông hỏi Vương Nhất Thành , cũng rõ ."
Bọn họ xì xào bàn tán lưng, Bảo Nha thì dẫn phòng. Vương Nhất Thành đúng là hào phóng, :"Vợ Lam Lăng, xinh chứ?"
Đường Khả Hân gật đầu:"Xinh ."
Cười híp mắt.
Lam Lăng cũng khá tò mò về Đường Khả Hân. Cô chuyện , Đường Khả Hân và Vương Nhất Thành hình như từng kết hôn, nhưng hình như . Bởi vì lúc bọn họ kết hôn, cô từng xem hồ sơ của Vương Nhất Thành. Cuộc hôn nhân đầu tiên của , vợ Thích Tú Ninh qua đời vì bệnh tim bẩm sinh. Người vợ thứ hai là Hồng Nguyệt Tân.
Hơn nữa cô cảm thấy Vương Nhất Thành và Đường Khả Hân qua vẫn luôn quang minh chính đại, cho nên cô đoán, bên trong chắc chắn chuyện gì đó.
Tuy thấy dáng vẻ thiết của hai ít nhiều vẫn chút thoải mái, nhưng cô cũng hẹp hòi. Mấy đều xuống, Bảo Nha lập tức :"Để em pha ."
Cô bé vèo vèo lấy nước nóng, hệt như một con nhỏ.
Vương Nhất Thành :"Bảo Nha giới thiệu cho hai nhỉ, trịnh trọng giới thiệu nữa nhé. Vị là vợ cũ của Đường Khả Hân, đây là Lam Lăng, vợ hiện tại của ."
Chuyện chẳng gì giấu giếm, Lam Lăng từng đến thôn bọn họ, tự nhiên cũng từng qua. Dù thì, sự tích của Vương Nhất Thành lúc nào cũng truyền xa.
Đường Khả Hân :"Anh bớt bôi nhọ danh tiếng của nhé, vợ cũ gì chứ, là độc đấy."
Vương Nhất Thành thấy Đường Khả Hân ngại , lúc mới :"Bọn vợ chồng thật, lúc đó chỉ là kế quyền nghi."
Lam Lăng cũng mấy bất ngờ, cô cũng nghĩ đến , đoán chừng bên trong chuyện. Cô tuy xuống nông thôn, nhưng cũng từng qua một thị phi. Dù chị họ cô cũng từng xuống nông thôn, là sẽ gặp .
Bất kể lúc nào cũng nhiều hơn, kẻ như con sâu rầu nồi canh chắc chắn vẫn là ít.
con gái thành phố xuống nông thôn việc đồng áng, quá nhiều căn bản chịu đựng nổi, tìm một chỗ dựa cũng là chuyện bình thường.
"Lúc đó hai kết hôn bao lâu ?"
Vương Nhất Thành liếc mắt Đường Khả Hân:"Khoảng nửa năm, lẽ đến, cô về thành phố ."
Nhắc đến chuyện , Vương Nhất Thành khoe khoang :"Đường Khả Hân , em xem may mà lời nhé. Nếu em muộn nửa năm nữa, khi chẳng nổi ."
Lúc đầu tuy cũng quy định mỗi nhà ít nhất một xuống nông thôn, nhưng lúc đó rốt cuộc vẫn nghiêm ngặt lắm. Cùng với việc ngày càng nghiêm ngặt, lúc Đường Khả Hân đúng là vặn. Đường Khả Hân gật đầu:"Chứ nữa, nếu muộn chút nữa, thật sự thể nổi. Nếu về thành phố, nhà chẳng còn ai xuống nông thôn nữa."