Phương Manh lặng lẽ lắc đầu.
khúc nhạc đệm nhỏ còn một chỗ , đó là Tiêu Nam về phía Bảo Nha nữa. Cậu cảm thấy đúng, sớm cháy muộn cháy, cố tình cháy trong chùa, chừng là ông trời đang cảnh báo , cho Vương Mỹ Bảo phù hợp.
Lại nghĩ đến tiêu tiền vung tay quá trán, càng cảm thấy .
Bọn họ cũng chẳng tình cảm gì, chẳng qua chỉ là mặt mà thôi. Đã hiện tại các phương diện đều phù hợp, Tiêu Nam cuối cùng cũng Vương Mỹ Bảo nữa.
Bảo Nha thì vẫn luôn quan tâm, dù cô bé cũng chẳng coi gì, bây giờ cũng chẳng gì to tát. Mấy ngày ở Hàng Châu, ngoài hội giao lưu, bọn họ cũng dạo các danh lam thắng cảnh lớn, thu hoạch vô cùng phong phú. Nhóm Bảo Nha chơi vui vẻ.
Dù thì, Hàng Châu bất kể là so với quê nhà của bọn họ là Thủ đô, đều khác biệt.
Sự khác biệt lớn giữa các thành phố, ngược giúp bọn họ mở mang tầm mắt ít.
Lúc chuyển cảnh đến Tô Châu, Bảo Nha vẫn còn lưu luyến rời. mà sự lưu luyến đó cũng chỉ là trong chốc lát, cô bé nhanh thích thú với phong tình Giang Nam của Tô Châu. Bên nhiều lâm viên, càng bỏ sót nơi nào.
Bạn học Vương Mỹ Bảo... cô bé , , tiêu tiền .
Bảo Nha ở bên cố tình mua mấy cái chăn tơ tằm, còn cả vỏ chăn mặt lụa, thích đến mức buông tay . Vương Nhất Thành thì chẳng hề xót tiền chút nào. Đáng tiêu thì tiêu thôi, còn khá vui vẻ. Dù thì bọn họ đông , đồ đạc xách hết còn khác giúp đỡ mà.
Gia đình ba Vương Nhất Thành , lúc đến đồ đạc nhiều hơn khác , lúc về càng khoa trương hơn. Cũng may là bọn họ cùng , nếu chỉ dựa ba bọn họ, xách cũng xách về nổi.
Hơn nữa nhé, vẫn còn hai ngày nữa cơ mà, chừng gia đình ba vẫn còn mua tiếp.
Vương biên tập lẩm bẩm:"Tiêu tiêu , hết tiền thì việc thôi, hắc hắc."
Đám Thạch Thiếu Thanh thấy, lặng lẽ tránh xa Vương biên tập. Đừng hòng giục bản thảo!
Nhóm Bảo Nha chuyến đúng là tiêu ít tiền, nhưng đồ mua cũng nhiều mà. Rất nhiều thứ đều là đồ hiếm thấy ở Thủ đô. Bây giờ sự khác biệt giữa các thành phố lớn, quà mang về đúng là hàng hiếm. Không giống như mấy chục năm , bất kể mua gì, ở cũng thể mua .
Bây giờ thì .
Vương Nhất Thành cùng Bảo Nha và Lam Lăng đúng là mua sắm điên cuồng.
Vương biên tập cảm thấy, nhuận b.út của Vương Nhất Thành chắc cũng dùng hòm hòm . Hắn ngoài một chuyến, tiêu hơn một ngàn . là điên thật.
cũng chẳng ai khuyên , dù ai cũng , Vương Nhất Thành vô cùng dửng dưng.
Ông một nữa cảm nhận sự chú trọng chất lượng cuộc sống của Vương Nhất Thành.
"Ngày mai chúng ."
Mọi đều đang cảm thán về Vương Nhất Thành, bên Bảo Nha cũng kéo Phương Manh hỏi han.
"Thất Lý Sơn Đường, chắc chắn em từng trải nghiệm qua ."
Là một đứa trẻ phương Bắc, điều là chắc chắn , Bảo Nha tò mò vui vẻ.
Cô bé :"Vậy em sẽ mặc chiếc váy nhất."
Phương Manh bật .
Hai ngày cuối cùng , Bảo Nha khá lưu luyến nơi , nhưng cô bé cũng tiếc nuối, dù cô bé cũng chơi vui mà.
"Có ngoài dạo một chút ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-cha-toi-la-khac-tinh-cua-nam-chinh/chuong-1091.html.]
Phương Manh gọi Phó Mẫn, còn gọi cả hai bọn họ, và cả Triệu Uyển Nghi cùng toa tàu lúc đến.
"Được."
Năm nữ đồng chí cùng ngoài. Chập tối vẫn náo nhiệt, bọn họ cũng định xa. Chỉ cảm thấy Tô Châu và Hàng Châu tuy gần , nhưng cảm giác khác biệt. Bảo Nha:"Em thích kiểu..."
"Bảo Nha!"
Cô bé còn xong, đột nhiên thấy một giọng nữ xa lạ gọi .
Đừng thấy cô bé tên là Bảo Nha, thực tế cô bé là một thiếu nữ lớn . Ba ở mặt ngoài đều gọi là Mỹ Bảo, gọi Bảo Nha ở đây... Cô bé ngoắt đầu , thể tin nổi phụ nữ cách đó xa,"A" lên một tiếng, lập tức chạy ào tới, nhào thẳng đó, kích động vô cùng:"Chị Đường, chị Đường, là chị! Em nhớ chị quá!"
Người đến ai khác, chính là Đường Khả Hân.
Đường Khả Hân cũng kích động, bọn họ mười năm gặp .
Cô cũng ôm lấy Bảo Nha đầy kích động:"Em chẳng đổi gì mấy, giống hồi nhỏ, chị nhận em ngay lập tức!"
Bảo Nha kích động đến mức hốc mắt đỏ hoe, ngập nước rơi nước mắt . Cô bé kích động hỏi:"Chị Đường, chị đến đây? Sao chị bọn em ở đây! Chị đến thăm bọn em đúng ?"
Cô bé ríu rít như một con chim sẻ.
Đường Khả Hân mỉm gật đầu:" , chị đến tìm đây."
Cô kéo Bảo Nha kỹ một lượt, :"Bây giờ em cao thế , nếu em cao, chị cũng dám nhận ."
Sự kích động của cô cũng chẳng kém cạnh, cũng sắp rơi nước mắt đến nơi .
"Lâu như , cuối cùng cũng gặp , quá."
Bảo Nha dùng sức gật đầu.
Cảnh tượng kích động của hai khiến hoang mang, đúng là ngờ Vương Mỹ Bảo ở đây quen.
Bảo Nha:"Đi, em đưa chị về, ba em..."
Khựng một chút, Bảo Nha chợt nhớ chị Lam tái hôn với ba cũng đang ở đây. Bảo Nha nhanh thản nhiên, chuyện gì , ly hôn thì bạn . Hơn nữa, ba cô bé và chị Đường Khả Hân vốn dĩ vẫn luôn qua mà.
Cô bé nhanh ch.óng khôi phục trạng thái bình thường, đó :"Lại đây, em giới thiệu cho chị, chị chắc chắn ngờ ba em tái hôn là ai ."
Cô bé kéo Đường Khả Hân, Đường Khả Hân liếc mắt một cái thấy Lam Lăng, :"Người trẻ nhất , đúng ?"
Bảo Nha:"?"
Cô bé hỏi:"Ba em cho chị ?"
Đường Khả Hân lắc đầu, hạ thấp giọng bên tai Bảo Nha:"Bởi vì chị cô chướng mắt nhất."
Bảo Nha:"Phụt!"
Tuy , nhưng Đường Khả Hân vẫn quang minh chính đại. Dù thì, cô và Vương Nhất Thành thực sự còn tình yêu nữa. Có lẽ lúc đầu cô từng , nhưng theo thời gian trôi qua, sớm tan biến .
Bọn họ bây giờ chỉ là những bạn . Cô thậm chí thể một câu, sự tin tưởng của cô dành cho Vương Nhất Thành còn vượt qua cả cả ruột của .