Thập Niên 60: Cha Tôi Là Khắc Tinh Của Nam Chính - Chương 1083

Cập nhật lúc: 2026-05-06 11:34:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8Km8FTK5VQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cuốn sách đầu tiên của bán chạy, còn chuyển thể, đây là chuyện tiền bạc nữa, mà là vinh dự.

Thạch Thiếu Thanh cảm thán:"Cậu đúng là một thiên phú."

Vương Nhất Thành đảo mắt:"Nói cứ như , chẳng qua là tình cờ bắt kịp thời cơ thôi. nhắc mới nhớ, dạo bận quá cũng hỏi thăm xem bên đó ăn thế nào ."

"Cậu tham gia ?"

Thạch Thiếu Thanh ít nhiều cũng chút tò mò.

Vương Nhất Thành:"Có tham gia chứ, giai đoạn đầu giúp họ kịch bản, nhưng giai đoạn phim thì qua đó nữa."

Lần hề c.h.é.m gió, :"Viết văn và kịch bản giống . qua đó giúp đỡ cũng chỉ là đưa một ý kiến về cốt truyện, còn việc thiện hơn thì vẫn do tự . cũng học một ít. Anh , mấy biên kịch lão làng của Trung tâm Nghệ thuật bọn họ, đúng là chút bản lĩnh đấy."

Chuyện , đổi khác chắc . Cũng chỉ Vương Nhất Thành, sở hữu da mặt dày khác .

Những đồng chí lão làng hai năm nay lục tục vị trí công tác, ít nhiều đều chút phẫn thế ghét đời, đặc biệt là những tài hoa. Người tài hoa ít nhiều cũng chút kiêu ngạo. Thêm đó tuổi tác còn nhỏ, già bướng bỉnh, nên đối với đám thanh niên trẻ tuổi ít nhiều cũng vài phần chỉ tay năm ngón. Cũng chẳng nhiệt tình cho lắm.

Cái cũng nhờ Vương Nhất Thành tính tình , chẳng thèm để tâm đến sắc mặt lạnh nhạt của khác, cứ thế mài giũa khiến mấy vị đồng chí lão làng dở dở . Nói chung là mấy vị đồng chí lão làng bên đó, đều hòa hợp hết.

Hễ ai cảm thấy bọn họ ỷ già lên mặt khó chung đụng, kiểu gì cũng lôi Vương Nhất Thành ví dụ: Mọi xem, nếu khó chung đụng, chung đụng với Vương Nhất Thành như ? Thế nên cũng thể trách các đồng chí lão làng .

Mặc kệ khác nghĩ , Vương Nhất Thành cần sáp gần thì vẫn sáp gần. Nực , học đồ của , thể cần thể diện ? Vương Nhất Thành cũng theo nghề , nhưng tính cách của chính là "kẻ trộm tay ".

, chung gặp thì cứ học một chút, dùng đến.

Giống như kiếp , nếu dựa việc điểm tâm, thì thể việc trong cung của Quý phi ?

Còn ...

Tóm , chung là hễ gặp cái gì , đều sẽ xen một chút. Cho dù học triệt để, nhưng cũng cho rõ ràng.

Chính vì từng cùng các đồng chí lão làng mày mò kịch bản, Vương Nhất Thành mới càng hiểu rõ hơn. Hắn :"Anh đừng thấy đều là công việc chữ nghĩa, nhưng thực chi tiết khác . theo cũng học ít thứ."

Thạch Thiếu Thanh:"Cậu còn đỡ, bây giờ vẫn là sinh viên, thời gian dư dả. Bên thực vẫn ."

Vương Nhất Thành:"Cũng đúng."

Trong lúc mấy chuyện, cũng sắp đến giờ , dứt khoát thẳng đến hội trường. Nơi ngay cạnh nhà khách, mượn chuyên dụng cho bọn họ, vô cùng tiện lợi. Bọn họ đến coi như là muộn, nhưng vẫn bắt đầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-cha-toi-la-khac-tinh-cua-nam-chinh/chuong-1083.html.]

Bảo Nha tìm một chỗ ở phía . Lam Lăng và Vương Nhất Thành đều lên phía tìm chỗ . Với tư cách là nhà, Bảo Nha chen lên . Cô bé giống chị Lam, Lam Lăng tuy cũng là nhà, nhưng cũng từng đăng bài , cô bé thì khác.

Là một học sinh, Bảo Nha vẫn phận.

Có điều, cô bé xuống, một xuống bên cạnh cô bé:"Chào em, nhà của đồng chí Tiêu phía , em là con gái của chú Vương đúng ?"

Bảo Nha liếc mắt sang, thấy một thanh niên trẻ tuổi đang cạnh , mang theo vài phần ý .

Bảo Nha gật đầu:"Vương Mỹ Bảo, xưng hô thế nào?"

"Tiêu Nam."

Tiêu Nam :"Chữ Nam trong gỗ nam, năm nay mười tám tuổi, việc ở Cung văn hóa. Lần theo ba ngoài xem náo nhiệt, vui quen với em."

Bảo Nha:"Rất vui quen với ."

Cô bé lễ phép, nhưng mang theo sự khách sáo xa cách.

Tiêu Nam thì trong mắt tràn ngập vẻ " hứng thú", biểu cảm đó chẳng thèm che giấu, rõ ràng là ý với Bảo Nha. Tuy trong mắt Vương Nhất Thành, con gái nhà vẫn chỉ là một đứa trẻ, nhưng vì lớn lên quá xuất chúng, nên khá thu hút sự chú ý của khác. Nếu , Nhị Lư T.ử và Tiêu Nam cũng chẳng đến mức ý đồ, đúng ?

Ở độ tuổi của bọn họ, tuy đều lớn, nhưng cũng đến những chuyện nam nữ đó .

"Anh em vẫn đang học, giỏi thật đấy. Anh thi đậu cấp ba, nghiệp xong liền thẳng Cung văn hóa việc. Anh ngưỡng mộ mấy học giỏi lắm. Thực lúc học cũng thông minh lắm, nhưng lúc đó tâm trí đặt chuyện . Thầy giáo cấp hai của bây giờ gặp vẫn còn tiếc nuối. Rõ ràng thông minh, thi đậu Thanh Hoa Bắc Đại cũng dễ như trở bàn tay, chỉ là hồi nhỏ ham chơi quá thôi."

Bảo Nha "ồ" một tiếng, mỉm nhạt.

Lời , đem lừa kẻ ngốc cũng chẳng ai tin.

"Em học trường cấp ba nào ? Tương lai định thi đại học ? Anh thấy con gái học y hoặc giáo viên là nhất. Nếu giáo viên, tương lai chỉ thể kèm cặp bài vở cho con cái, mà còn kỳ nghỉ đông nghỉ hè, thể chăm sóc gia đình hơn. Còn học y cũng tồi, trong nhà ai đau đầu sổ mũi, cũng cần nhờ đến ngoài. Chị gái là sinh viên cao đẳng, học trường y tế, tương lai sẽ y tá. Chuyên ngành như chị cũng . Không xa, chỉ ba lớn tuổi, chị cũng thể chăm sóc hơn, dù cũng là dân chuyên nghiệp mà. Dùng nhà vẫn yên tâm hơn ngoài." Tiêu Nam tỏ khá tự nhiên, chủ động bắt chuyện.

đừng thấy tuổi tác lớn, mới mười tám, mà chủ đề chuyện khá là sặc mùi "dầu mỡ" .

Bảo Nha:"?"

Vậy thì , với những chuyện gì?

Bảo Nha cũng bực , :"Em vẫn nghĩ đến những chuyện , buổi tọa đàm sắp bắt đầu ."

 

 

Loading...