như những gì Bảo Nha kinh ngạc.
Câu chuyện tình yêu của Vương Nhất Thành, lập tức khiến độ nhận diện của bước lên một tầm cao mới. Vốn dĩ những câu chuyện nông thôn hài hước mang chút châm biếm, mặc dù sách bán chạy, nhưng dùng từ ngữ hiện tại mà thì là, fan cứng nhiều.
Mọi thích, nhưng là yêu thích cuồng nhiệt.
Vương Nhất Thành đột nhiên một câu chuyện tình yêu, mặc dù mới đăng hai kỳ, nhưng nhận vô thư từ của độc giả. Đặc biệt là khi kỳ thứ hai tung thị trường, thư độc giả gửi đến càng tăng gấp bội, gần như hơn phân nửa đều liên quan đến câu chuyện .
Câu chuyện tổng cộng lên lịch năm kỳ, nhưng thể thấy , vô cùng vô cùng sức nóng.
Bản Vương Nhất Thành cũng ngờ hoan nghênh đến . Câu chuyện của Lam Lăng bắt đầu đăng dài kỳ cùng lúc với , sức nóng như . Lam Lăng lưng còn oán thầm Vương Nhất Thành, may mà cô là một rộng rãi, cũng là thật sự vui.
sánh bằng , luôn chút sầu não.
Tuy nhiên trong lòng mơ hồ vui vẻ, mặc dù câu chuyện của cô sánh bằng Vương Nhất Thành, nhưng cô cũng là thu hoạch a. Ít nhất cô chứng minh mắt của , cô chọn Vương Nhất Thành mà, nghĩ như , liền vui vẻ.
Vương Nhất Thành và những khác tình cờ hôm nay cũng thi cuối kỳ. Thi xong đợi Lam Lăng gốc cây, hai thuận lợi hội họp.
"Vương Nhất Thành, Vương Nhất Thành..."
"Cuốn tiểu thuyết đó của là bi kịch ? Cậu cho tớ , !"
Đây , còn chặn . Vương Nhất Thành bây giờ một ngày ở trường chặn mấy . So với học sinh cấp ba học ở nội trú ít xem tạp chí, sinh viên đại học bọn họ tiếp xúc với phương diện nhiều hơn.
Chuyện ở trường bọn họ truyền càng rộng rãi hơn.
Vương Nhất Thành dang tay:"Đợi kỳ !"
Anh :"Kể thì còn gì thú vị nữa."
"Vương Nhất Thành, a..."
"Ây. Cậu cứ một chút ..."
Lam Lăng:"Cùng là truyện đăng dài kỳ, các hỏi thăm câu chuyện của tớ hả?"
Mọi chút ngại ngùng, nhưng vẫn :"Câu chuyện của , chắc chắn là đoàn viên ."
"Tên Vương Nhất Thành thì khó lắm, tớ lờ mờ cảm thấy đúng lắm, đang 'phát đao' đấy."
Vương Nhất Thành:"Nói bậy, bậy."
Lam Lăng u oán lườm Vương Nhất Thành một cái, Vương Nhất Thành kiên định:"Các bảo Lam Lăng xem, tớ c.h.ế.t ?"
Lam Lăng:"..."
Cái tên khốn , thế mà đẩy cho !
Lam Lăng:"Tớ căn bản là xem!"
Bọn họ vẫn xem truyện của , bởi vì lúc đó thỏa thuận là ảnh hưởng lẫn , ai phần nấy, cho nên Vương Nhất Thành xem của cô, cô cũng xem của Vương Nhất Thành. khi xuất bản, cô xem hai kỳ .
Cô cũng đang cố nhịn hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-cha-toi-la-khac-tinh-cua-nam-chinh/chuong-1076.html.]
Cô hừ một tiếng:"Tớ còn đây ."
"Cậu xem xem, Lam Lăng cũng kìa."
Vương Nhất Thành bật :"Tớ thể cho các , ai c.h.ế.t cả, thật đấy, tớ thì mất ."
Câu chuyện thực phức tạp, lúc chữ cuốn theo cốt truyện mới thú vị, cứ tuột thế thì chán ngắt. Không thể , mạch não của hai cha con giống hệt . Vương Nhất Thành:"Tổng cộng chỉ năm kỳ, thật sự nhanh thôi."
Nói xong, Vương Nhất Thành vội vàng kéo Lam Lăng chuồn lẹ.
Vương Nhất Thành cùng Lam Lăng bỏ chạy, Lam Lăng chân thành cảm khái:"Quả nhiên tình yêu trắc trở mới khiến ấn tượng sâu sắc."
Cô hiểu rõ, bản coi như thua .
Vương Nhất Thành:"Điều chỉ chứng tỏ dùng kỹ xảo hơn thôi, nghĩa là em ."
Lam Lăng kiêu ngạo:"Chuyện đương nhiên em ."
Vương Nhất Thành , thầm nghĩ, chắc em , đây là lấy cảm hứng từ Cố Lẫm và Từ Tiểu Điệp đấy. Hai cái cứ thể đàng hoàng mà yêu đương, lúc nào cũng tự tìm đường c.h.ế.t, tự tăng độ khó cho bản , vui vẻ chịu đựng, lẽ chính bọn họ cũng nhận tiềm thức của như .
Cho nên Vương Nhất Thành mới nghĩ, loại câu chuyện trải qua muôn vàn trắc trở , thể sẽ chạm đến trái tim của nhiều .
Quả nhiên là thế.
Lần Vương Nhất Thành coi như nếm trải mùi vị nổi tiếng một đêm . Trước đây coi như là mới bước chân giang hồ chút danh tiếng, bây giờ thì danh tiếng tăng vọt. Không cần khác , bản Vương Nhất Thành cũng thể cảm nhận . Trước đây cũng từng xuất bản sách, nhưng ở trường gì ai tìm .
Cùng lắm là Sấu T.ử và Chu Kiến Thiết trêu chọc vài câu.
bây giờ thì khác .
Thậm chí ngày nào cũng gặp chặn đường hỏi tình tiết, cho nên bạn xem...
Vương Nhất Thành vẫn nhận thức rõ ràng về cảm giác của bản , hơn nữa, sự tự nhận thức của cũng hề sai. Giống như bây giờ, tòa soạn tạp chí đang bận rộn tối mắt tối mũi. Bác bảo vệ cổng trực tiếp vác một bao tải lên lầu, :"Bạch biên tập, Bạch biên tập, thư độc giả của phòng biên tập các để nữa , mang lên cho các đây."
Bạch biên tập:"Được, để , cảm ơn bác nhé."
Bác bảo vệ xua tay:"Thư dạo đều là của các cả."
Trong tòa soạn của họ chỉ một cuốn tạp chí của họ, mấy cuốn lận, nhưng dạo chỉ họ là nhiều nhất. Số lượng áp đảo .
Bạch biên tập đổ hết thư , bóc một bức, ừm, bóc thêm một bức.
"Có đều cho Vương Nhất Thành thế!"
Bạch biên tập:"Nói bậy, cũng cho tòa soạn chúng mà."
So với những bên ngoài cốt truyện, bọn họ từng truyền tay bản thảo, tự nhiên rõ tình tiết. Lý đại tỷ đối diện Bạch biên tập sầu não :"Bây giờ nhiều thế , đến phần kết thì ."
"A, thì còn nữa, câu chuyện vốn dĩ là như , sửa thì mất chất ."
"Cậu nhóc thật sự a, bây giờ nghĩ vẫn thấy , cô xem Vãn Thu như , mệnh khổ thế chứ."