Thập Niên 60: Cha Tôi Là Khắc Tinh Của Nam Chính - Chương 1074

Cập nhật lúc: 2026-05-06 11:34:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tuy khổ, nhưng cũng niềm vui.

Anh nghiêm túc bận rộn.

Bên Bảo Nha đeo cặp sách từ trong trường , đến cổng thấy Cao Tranh đạp xe đạp đợi ở cổng.

Bảo Nha vèo vèo chạy tới:"Anh Tiểu Tranh."

Cao Tranh đưa tay nhận lấy cặp sách của cô bé, đặt giỏ xe phía , :"Lên xe."

Cậu đưa một que kem qua.

Thời tiết vẫn nóng hẳn, nhưng bán kem .

Bảo Nha lanh lảnh:"Cảm ơn ."

Cao Tranh:"Em cảm ơn với , em ngốc ."

Bảo Nha khanh khách, một tay vịn Cao Tranh, một tay cầm kem, thế còn vung vẩy que kem vẫy tay với bạn học:"Tớ đây."

Mấy cô gái cùng thấy Bảo Nha đón, nhao nhao cảm thán:"Thật ghen tị quá !"

Tiểu Phán Muội lẩm bẩm tự cảm thán:"Tối nay nhà chắc chắn ăn đồ ngon, ăn gì nữa."

Tự tu dưỡng của một kẻ tham ăn chính là chỉ thể chú ý đến điều .

Lý Lan Quyên:"Đi thôi thôi, mau thôi, chúng cũng về nhà ăn cơm mà."

" đúng đúng."

Các cô gái đều đeo cặp sách, nhanh bước lên con đường về nhà.

Hắc hắc, nghỉ thật .

Bảo Nha lúc ở ghế xe, xử lý xong một que kem, :"Anh, gần trường em bán, mua ở ."

Cao Tranh:"Em ở trường , khá xa đấy, vì mua kem cho em mà vòng một vòng lớn đấy."

Bảo Nha:"Anh đối xử với em thật ."

Cao Tranh:"Chứ nữa, từ nhỏ đối xử với em . Cũng chỉ thôi, nhân phẩm , nếu mới mặc kệ em."

Bảo Nha ngặt nghẽo:"Anh nhất nhất."

Cao Tranh nhếch khóe miệng, đạp xe càng nhanh hơn...

Thời tiết ngày một ấm lên, mặt trời mùa hè chiếu rọi rực rỡ. Trong những ngày oi bức thế , trong phòng học vang lên tiếng sột soạt của ngòi b.út thoăn thoắt. Ngày hôm nay chẳng gì đặc biệt, nhưng là một ngày vô cùng quan trọng đối với học sinh kỳ thi cuối kỳ.

Đây là môn thi cuối cùng, thi xong là sẽ đón một kỳ nghỉ hè tươi .

Bạn học Vương Mỹ Bảo cúi đầu nghiêm túc bài, vô cùng chăm chú. Viết đến câu cuối cùng, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bé căng lên, ngay cả ánh mắt cũng thêm phần nghiêm túc, suy nghĩ một chút mới hạ b.út. Cùng với việc kiểm tra cuối, tiếng chuông báo hiệu kết thúc giờ thi cũng vang lên.

Từng cô thiếu niên thanh xuân lượt nộp bài. Bài thi nộp lên xong, trong lớp nhanh ch.óng vang lên tiếng ríu rít bàn tán. Bất kể thi , thi xong là vui . Bảo Nha thu dọn đồ dùng học tập của .

"Vương Mỹ Bảo, câu hỏi trắc nghiệm năm, chọn đáp án nào thế?"

Bảo Nha ngẩng đầu:"Tớ chọn C."

"A, xong xong , tớ chọn B. Cậu chọn chắc chắn là đúng , lúc đó tớ cứ phân vân mãi, nhưng dám tốn quá nhiều thời gian cho câu trắc nghiệm."

"Tớ cũng thế, tớ cứ dựa cảm giác mà chọn, gặp chuyện quyết thì cứ chọn C, ngờ mò trúng." Đây là lời của một khác.

"Ây, mấy câu tự luận bên của các ..."

Mọi bắt đầu dò đáp án với .

Bảo Nha :"Thi xong thư giãn một chút, các cứ dò đáp án mãi thôi, tự hành hạ bản gì cơ chứ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-cha-toi-la-khac-tinh-cua-nam-chinh/chuong-1074.html.]

"Ây dà, chẳng nhịn ? , nghỉ hè dự định gì ?"

"Cậu về quê ?"

Bảo Nha lắc đầu, cô bé :"Không về , nghỉ hè tớ sẽ Tô Hàng một chuyến."

"Hả?"

"Cậu Tô Hàng á? Cậu là miền Bắc mà nhỉ? Chỗ đó họ hàng nhà ?"

"Đi bao lâu thế?"

Bảo Nha thu dọn xong đồ đạc, híp mắt:"Ba tớ sẽ đưa tớ lấy tư liệu thực tế, đến vùng Tô Hàng, tổng cộng chục ngày."

Nghĩ đến chuyện , khóe miệng Bảo Nha cứ vểnh tít lên. Cô bé còn từng Tô Hàng bao giờ, mặc dù ba cũng thường xuyên đưa cô bé dạo quanh quẩn gần đây, nhưng xa như thì từng .

Từ lúc tin, Bảo Nha kích động lắm , hắc hắc, cuối cùng cũng thể âm thầm khoe khoang một chút.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bé tràn ngập ý , :"Lần nhà tớ đều cùng."

Cô bạn mập mạp chống cằm, :"Ba thật sự quá , quá luôn."

Cảm thán thứ một vạn, thật một ba như .

"Đi lấy tư liệu thực tế? Ba là sinh viên ?"

Mọi bạn học một năm , về cơ bản cảnh gia đình của từng cũng đều nắm đôi chút. Giống như Vương Mỹ Bảo nổi bật thế , đến càng nhiều.

"Ba cũng sắp nghỉ hè nhỉ?"

Bảo Nha gật đầu, giọng lanh lảnh:"Là một hoạt động do tòa soạn tạp chí tổ chức, mời các nhà văn gửi bài cho họ cùng Tô Hàng lấy tư liệu, chỉ cần tự túc chi phí là thể dẫn theo nhà, cho nên ba tớ dẫn tớ và cả chị Lam cùng."

"Chị Lam... hu hu hu, bịt miệng tớ gì!"

Bảo Nha bọn họ trò, phì một tiếng, :"Chị Lam là kế của tớ."

Đám bạn học chút bối rối, mấy cô thiếu niên da mặt mỏng lắm. Bảo Nha còn thấy , lên tiếng cảm thấy vô cùng ngại ngùng.

Bảo Nha:" mà tớ cũng ngay , còn mấy ngày nữa cơ, thể đợi lấy bảng điểm xong ."

"Cậu thế sướng quá , tớ còn từng khỏi Tứ Cửu Thành nữa."

"Tớ cũng thế, huyện Thông còn nào."

"Vương Mỹ Bảo, chơi về nhớ kể kỹ cho bọn tớ đấy nhé."

Bảo Nha híp mắt, :"Chuyện đó là tất nhiên ."

Cô bé tươi tắn, :"Thực bản tớ cũng đang kích động đây ."

Chuyện du lịch vốn dĩ vui mà. Đừng là cô bé, ba cô bé cũng vui đến mức chịu nổi, đang ở nhà khoe khoang ầm ĩ kìa. Đáng tiếc là Tiểu Tranh về quê, nếu thì thể cùng . Bảo Nha chút tiếc nuối nho nhỏ, nhưng cảm thấy ba đúng, dù vẫn còn cơ hội.

Cô bé :"Có về đây? Thi xong hết ."

"Về chứ."

"Thành tích của tớ bình thường, kỳ nghỉ hè , tớ bắt tớ học thêm, áp lực của tớ ây dà."

"Cậu thế là còn chán, ba tớ bảo tớ , định ném tớ quân đội của ông ở vài ngày, ông trời ơi, tớ đoán là tớ tiêu đời ."

"Tớ..."

Từng cô thiếu niên cởi mở ríu rít chia sẻ về kỳ nghỉ của . Mặc dù việc Vương Mỹ Bảo du lịch đáng ghen tị, nhưng so với việc ném quân đội huấn luyện, thì những kế hoạch gì, cứ tùy ý trải qua kỳ nghỉ hè vẫn cảm thấy bản nhẹ nhõm.

 

 

Loading...