Thập Niên 60: Cha Tôi Là Khắc Tinh Của Nam Chính - Chương 1071

Cập nhật lúc: 2026-05-06 11:34:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Anh chỗ , :" thư viện, các ?"

" tự học ở phòng học."

Những ngày tiết, cũng bận rộn.

Chu Kiến Thiết :" cùng ."

"Được."

Hai cùng .

hai ngoài liền thấy Vương biên tập vội vã tới, thấy Vương Nhất Thành, liền nhe răng :"Tiểu Vương, quá , ngay là đến trường thể chặn mà."

Vương Nhất Thành kinh ngạc:"Ông chặn gì? Cướp đường ?"

Vương biên tập cạn lời, ông rảnh rỗi sinh nông nổi chắc?

Ông kéo Vương Nhất Thành :" đây tìm bàn chuyện tiểu thuyết ? Cuốn đầu tiên 'Nhìn Xem Gia Đình Này' của bán cực kỳ chạy, bên chúng dự định in thêm thứ ba, báo cho một tiếng."

Vương Nhất Thành gật đầu:"Được thôi."

Bán bán , đều là tiền cả.

Chuyện , ngay cả Vương biên tập cũng chút hiểu nổi.

Bên họ thực lúc đầu thật sự ngờ sẽ bán chạy như . Mặc dù độ hot của cuốn sách thấp, nhưng thư độc giả gửi đến cũng chỉ ở mức trung bình.

Nói thế nào nhỉ?

Không ít, nhưng tuyệt đối là nhóm nhiều nhất. Cho nên lúc đầu họ cứ thao tác theo quy trình thông thường. vạn vạn ngờ tới, dễ bán. Theo lý thuyết thì in thêm thứ hai đáng lẽ bão hòa .

in thêm thứ hai thật sự ít.

ngờ vẫn bán sạch bách. Từ lúc bắt đầu bán sách đến nay, cũng mới chỉ hơn nửa năm, một năm thì đến , nhưng bây giờ in thêm thứ ba . Quan trọng nhất là, độ hot vẫn hề giảm, nhiều thư đến tòa soạn cầu xin xuất bản .

Cho nên họ in thêm thứ ba. Cuốn sách kiểu bán chạy bùng nổ, mà là nước chảy mây trôi vô cùng . là khiến vô cùng khó hiểu.

Rõ ràng, thư gửi đến nhiều như .

Vương biên tập thật sự bắt đầu từ lâu cũng hiểu rõ, mãi mới dần dần phản ứng . Có lẽ, đều vui vẻ một chút. Dù thì những thứ cao siêu xem nhiều , cũng lén lút giải trí một chút.

Chưa chắc thư thảo luận, nhưng điều kiện cho phép mua một cuốn sách khi ngủ, vẫn vui vẻ.

Nói chung, bán chạy.

Cuốn thứ hai của Vương Nhất Thành đây cũng đăng dài kỳ xong , ông liền vội vã chạy tới.

"Cuốn của tòa soạn cũng dự định xuất bản, chúng thành ý, thấy ? Chúng là quan hệ hợp tác cũ , hẳn là con . ..."

Tự biểu dương một trăm chữ.

Ông tiếp xúc với Vương Nhất Thành xong, cũng học thói khoa trương .

Vương Nhất Thành bật , :"Được thôi."

"Trước đây chúng đều hợp tác vui vẻ, tự nhiên là đồng ý ."

Vương biên tập mừng rỡ như điên. Ông thích nhất kiểu nhà văn dễ chuyện, năng suất cao, trình độ cũng đủ . Ông tươi rói Vương Nhất Thành, em trai ruột cũng ngoa. Ông hớn hở:"Tiểu Vương , xem thảo nào chúng đều họ Vương, đây chính là duyên phận to bằng trời, xem chúng duyên cỡ nào mới thể gặp chứ. Chúng năm trăm năm một nhà đấy."

Vương biên tập lải nhải vài câu, lập tức nghĩ đến điều gì đó, :"Ây đúng , gửi bản thảo cho tạp chí khác ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-cha-toi-la-khac-tinh-cua-nam-chinh/chuong-1071.html.]

Giọng ông ngoặt một cái, nhắc đến chuyện .

Vương Nhất Thành:"À, đúng, một câu chuyện tình yêu, phong cách bên các ông hợp cũng khó đăng mà, liền gửi cho một tạp chí khác ."

Anh là thấu tình đạt lý bao.

Vương biên tập đau đớn xót xa:"Cậu đưa cho , ai . Chúng cũng xem nội dung. Ây da, đúng là lỗ , lỗ c.h.ế.t mất. Cậu gửi cũng là tòa soạn chúng , chẳng qua là một tạp chí khác. Chúng một nhà."

Vương Nhất Thành:"Vậy ? nhớ địa chỉ giống mà."

Vương biên tập:"Tầng của họ dạo xảy vấn đề, nên mượn văn phòng bên cạnh dùng tạm, nhưng sửa sang xong là thể chuyển về. Ây da ~ đều , bản thảo là gửi, nhớ đến đấy nhé, đừng thấy là một lão già, nhưng cũng hiểu tình yêu."

Vương Nhất Thành phì , gật đầu:"Được."

Vương biên tập:"Chúng đều là quan hệ cũ, con mà."

Vương Nhất Thành:"Biết , ông vẫn là mau về , nhất định sẽ nhớ đến ông."

"Cậu cũng tranh thủ nhé. Cậu xem, nhân lúc còn trẻ tinh lực dồi dào , còn đợi đến khi nào? Lớn tuổi thì còn tinh lực ."

Vương Nhất Thành:"Được ."

Một lão già ồn ào.

Vương biên tập:"Cậu đợi một chút, đuổi thế , xem, quên mất chuyện quan trọng nhất , mang nhuận b.út đến cho đây, cho một tờ biên nhận."

Vương Nhất Thành lập tức dừng bước:"Ông sớm, đây mới là chuyện quan trọng nhất."

Vương biên tập:"Đưa đây."

Ông lầm bầm:" suýt nữa thì quên mất, sang nhà khác đấy."

Vương Nhất Thành cảm thấy đúng là kiến thức mức độ ồn ào của đàn ông lớn tuổi .

Anh nhận tiền, nhanh nhẹn kéo Chu Kiến Thiết rời , Chu Kiến Thiết cảm thán:"Cậu tiền ?"

Vương Nhất Thành gật đầu:" ."

Chu Kiến Thiết:"Sao cứ cảm thấy kiếm tiền giống khác kiếm tiền nhỉ."

Vương Nhất Thành trêu chọc:"Không giống chỗ nào? Tiền kiếm cũng là tiền mồ hôi nước mắt mà."

Chu Kiến Thiết:"Cậu nhẹ nhàng quá, xem tóc rụng , sắp thành Địa Trung Hải đến nơi ."

Đừng chứ, đúng thật.

Vương Nhất Thành:"Cậu còn nhỏ hơn , thể bảo dưỡng cho ? Cứ như thế , vợ cũng ghét bỏ ."

Chu Kiến Thiết:"Nói bậy, vợ thích nhất."

Vương Nhất Thành:"Ha ha."

Chu Kiến Thiết:"Ây đúng , tin đồn của Lý Du ?"

Vương Nhất Thành:"Cậu ? Cậu ?"

Chu Kiến Thiết nhỏ:"Cậu ly hôn ."

Chu Kiến Thiết thực tính là đặc biệt đam mê hóng hớt, nhưng chịu nổi việc ở nội trú, thế mà ở ngay cạnh phòng Lý Du, nên đặc biệt nhiều. Vương Nhất Thành mặc dù ở cũng gần, nhưng rốt cuộc ở nội trú. Cho nên một tin tức nhạy bén bằng.

 

 

Loading...