Điền Xảo Hoa tò mò:"Bọn họ bàn bạc xong ? Có thể kết thông gia chứ?"
Vương Nhất Thành:"Chắc là, thể?"
Nói câu khó , cho dù nhà họ Cố bằng lòng, Hà Tứ Trụ Nhi cũng bằng lòng, con , chính là kỳ diệu như đấy.
Còn đừng , Vương Nhất Thành thật sự đủ hiểu Hà Tứ Trụ Nhi, Hà Tứ Trụ Nhi thật sự bằng lòng, vô cùng bằng lòng. Theo thấy, chính là Cố Chiêu Đệ gả cho , tính kế , cho nên c.h.ế.t cũng bằng lòng.
Cố Chiêu Đệ cũng bằng lòng, cô còn gả lấy ba trăm đồng tiền sính lễ cho em trai cơ mà.
Cái tên Hà Tứ Trụ Nhi đào tiền?
Hai bên đều ưng mắt , trải qua mười mấy tiếng đồng hồ bàn bạc, cuối cùng cũng bàn một chủ ý.
Hà Tứ Trụ Nhi và Cố Chiêu Đệ, hai gia đình nhận kết nghĩa, Hà Tứ Trụ Nhi và Cố Chiêu Đệ kết bái thành em khác họ.
Vương Nhất Thành xong:"..."
Quá ảo ma!
Những khác trong thôn xong:"..."
Thật sự, bọn họ từng thấy ai thể chơi kiểu .
mà, nhà bọn họ nghĩ ?
Phen , ngược thật sự tin rằng bọn họ thể là thành gia lập thất với đối phương, nếu , thể cái thao tác lòng đất ?
Chưa từng thấy, đừng bọn họ từng thấy, ngay cả ông cụ tám mươi tám tuổi trong thôn cũng từng thấy.
Con sống đến tuổi a, quả nhiên thể thấy những chuyện ảo ma.
Mọi còn kịp phản ứng , , nhà họ Cố chủ động đến thôn bên cạnh tìm nhà họ Triệu .
Ừm, chính là nhà của Tường ca.
Cậu con trai út nhà , cái đứa ngốc phế , nay đưa sính lễ hai trăm rưỡi để tìm đối tượng. Nhà họ Cố thế mà định gả Cố Chiêu Đệ qua đó. Nhà bọn họ vốn dĩ dựa Hương Chức để kiếm khoản tiền , nhưng Hương Chức biến mất .
Bọn họ cũng hết cách , dù cũng thể để con gái gả cho thái giám đúng ?
bây giờ danh tiếng của Cố Chiêu Đệ càng tệ hơn, bọn họ cũng sợ thật sự ế sưng ế xỉa trong tay hoặc gả cho kẻ tiền như Hà Tứ Trụ Nhi, ngược nhà tên ngốc mặc dù ngàn cái vạn cái , nhưng thật sự nỡ bỏ tiền a. chỉ là , cái tên ngốc ăn gì , cưới vợ để gì.
Cho dù cưới, cũng thể nối dõi tông đường a.
Cái nhà cũng là kỳ ba .
Nếu Hương Chức ở đây, thật sự thể cho bọn họ cái nhà gì, dù kiếp thao tác như . Hương Chức bỏ trốn từ lâu. Lần , đến lượt Cố Chiêu Đệ. Tuy nhiên so với sự bằng lòng của Hương Chức, Cố Chiêu Đệ thế mà bằng lòng.
Bản cô cũng cho rằng, thà gả cho kẻ lấy nổi tiền sính lễ, chi bằng gả cho tên ngốc.
Dù bố cô cũng đúng, là một tên ngốc, già thì già ngốc thì ngốc, cô gả qua đó là thể chủ gia đình .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-cha-toi-la-khac-tinh-cua-nam-chinh/chuong-1048.html.]
Ngược Vương Nhất Thành nghĩ đến điều gì đó, bởi vì , trai của tên ngốc là Tường ca trở về a. Thân là một ký ức cổ đại, Vương Nhất Thành sâu sắc cảm thấy, cái nhà thể sẽ cái chuyện mượn khụ khụ khụ khụ .
Không bỉ ổi, mà là ở thời cổ đại từng qua chuyện .
Bây giờ bình thường như , dù cũng là xã hội mới, đều là bình thường.
Thế nhưng, nhà tên ngốc bình thường a!
Nếu thật sự là như , Vương Nhất Thành thật sự cảm thán, con Tường ca , và những tên "Chiêu Đệ", đúng là chút kỳ duyên .
Vu Chiêu Đệ, Cố Chiêu Đệ.
Tuy Vu Chiêu Đệ bây giờ đổi tên , nhưng đó chẳng vẫn là cô ?
Vương Nhất Thành cảm thấy, lờ mờ thấu chân tướng .
Ảo ma a!
Năm mới chớp mắt đến.
Sáng ba mươi Tết, đám nhà họ Vương đang đốt pháo nổ lách tách, thì thấy Nhị Lư T.ử nhà bên cạnh về. Gã gãy xương viện mấy ngày, nào ngờ ở nhà đổi nghiêng trời lệch đất. Đi ngang qua cổng nhà họ Vương, gã liếc mắt quanh, thấy Vương Mỹ Bảo .
Ngược , Vương Nhất Thành Nhị Lư T.ử với ánh mắt đầy thâm ý.
Nhị Lư T.ử nhắm tới, gã nhà cõng về, liền thấy chị gái đang chuẩn chuyện kết hôn. Nhị Lư T.ử chẳng nửa điểm lưu luyến, ngược còn ghét bỏ :"Chị chị xem, mất mặt hổ, chị thế mà câu kết với cái loại như Hà Tứ Trụ Nhi. Cũng may là nhà họ Triệu chê, nếu chị mà gả nữa."
Gã còn đang trông cậy tiền sính lễ của chị gái để cưới vợ đây, cô mà gả thì đúng là chuyện lớn.
Chiêu Đệ an ủi gã:"Em đừng lo, chuyện chẳng bàn bạc xong xuôi , hai trăm rưỡi, thiếu một xu."
Nếu tính theo mức sính lễ của trong thôn, tiền của cô đúng là giá trời . Cố Chiêu Đệ chút dương dương tự đắc, nhưng cô dám ngoài khoe khoang. Dù , bản gả cho hạng nào, trong lòng cô tự rõ.
cô hối hận, suy cho cùng thì tiền trao cháo múc mới là thực tế.
Nếu thể cống hiến cho gia đình, cống hiến cho em trai, Chiêu Đệ cảm thấy thế nào cũng thiệt.
Chiêu Đệ tự cảm thấy , nhưng rằng, trong thôn thật sự chẳng ai coi trọng cô , càng chẳng ai thèm ghen tị. Chuyện thì gì đáng để ghen tị chứ? Chiêu Đệ tuy nhận sính lễ cao, nhưng tiền đó là do nhà trai vay mượn, cô gả qua đó cùng cả nhà từ từ trả nợ.
là giàu cho nhà họ Cố, khổ chính .
Không chỉ , gã đàn ông còn là một thằng ngốc, ồ, chỉ ngốc, mà còn là một thái giám. Cô mà gả qua đó thật, chỉ chịu cảnh góa bụa khi chồng còn sống, mà còn hầu hạ bà nội chồng và bố chồng, đồng thời chăm sóc thằng ngốc nữa.
Thế thì đúng là ngập trong bể khổ.
Nhà họ Cố từng nghĩ đến cuộc sống của Chiêu Đệ, bản Chiêu Đệ cũng là một kẻ hồ đồ, thế thì ai mà coi trọng cho nổi.
Nhị Lư Tử:"Sính lễ thì ít, nhưng chị gả cho thằng ngốc, em còn mặt mũi nào nữa? Chị cũng thật là, tự dưng dính líu tới Hà Tứ Trụ Nhi chứ. Chị gã là cái thá gì ? Ai ai cũng chướng mắt, thế mà chị còn sáp gần gã, em thật sự lạy chị luôn đấy, não chị là bô tiểu ? Chứa cái quái gì trong đó ! Chẳng chịu động não chút nào."