Thập Niên 60: Cha Tôi Là Khắc Tinh Của Nam Chính - Chương 1036

Cập nhật lúc: 2026-05-06 11:33:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bảo Nha ngắn gọn:"Hai họ rơi bẫy, Chiêu Đệ rơi xuống , đè gãy chân Nhị Lư Tử."

Cẩu Đản Nhi:"Vãi chưởng!"

Chiêu Đệ thấy bọn họ lúc còn lời châm chọc, tức chịu nổi, xông lên định đ.á.n.h Bảo Nha:"Đều tại mày, đều tại mày đồ hồ ly tinh, đều tại mày hại chúng tao..."

Bảo Nha nhẹ nhàng "hờ" một tiếng, cô vô tội :"Lời của chị thật vô lý, chẳng lẽ yên cho các bắt nạt ? Các tự rơi xuống bẫy thì thể trách ai?"

Bảo Nha nhẹ nhàng né một cái, Chiêu Đệ "rầm" một tiếng đ.â.m đầu tường.

Hay lắm!

là sức nhỏ, trán rỉ cả m.á.u.

"Mày! Mày! Mày!" Chiêu Đệ tức đến cực điểm, căm phẫn Bảo Nha. Bảo Nha nhỏ nhẹ, nhưng đủ sức chọc tức khác:"Chị tự đè lên em trai , bây giờ còn tìm dê thế tội ?"

Chiêu Đệ hung tợn :"Em trai tao mà mệnh hệ gì, tao tha cho mày !"

Bảo Nha cũng sợ, giọng trở nên sắc bén:"Vậy chị cứ thử xem, chẳng lẽ chị nghĩ sợ chị ? Cố Chiêu Đệ, chị đừng tưởng dễ bắt nạt. nhắc nhở chị, đầu ba thước thần linh, hèn hạ vô sỉ độc ác, sớm muộn gì cũng gặp báo ứng!"

Sắc mặt Bảo Nha dần lạnh , mang theo lạnh :"Người trời đang !"

Sắc mặt Cố Chiêu Đệ cứng đờ, giọng vẻ đây:"Mày dọa ai đấy?"

Bảo Nha nhướng mày, :"Dọa chị đấy, chị chuyện thì đừng sợ!"

Chiêu Đệ mím môi, trừng mắt Bảo Nha.

"Đau quá, đau quá!" Nhị Lư T.ử kêu lên:"Cứu với, thành què, ..."

Hắn gào lên, một gã đàn ông to xác mà kêu la t.h.ả.m thiết.

Dược Háp Tử:"Cậu đừng cử động lung tung, gãy xương ."

Chuyện gãy xương , thể lớn cũng thể nhỏ.

Dược Háp Tử:" cố định cho một chút, nhưng nhất định đưa đến bệnh viện."

"A!"

Chiêu Đệ ngây .

"Cô mau gọi nhà đến đây."

Chuyện thế , ngoài tiện quyết định.

Chiêu Đệ lảo đảo định dậy thì thấy tiếng bước chân từ bên ngoài truyền đến:"Con trai ơi! Con trai của ơi..."

Người nhà họ Cố xông , vợ chồng Cố lão nhị lóc t.h.ả.m thiết:"Đang yên đang lành con nông nỗi ..."

Họ xông lên bắt đầu đ.á.n.h Chiêu Đệ:"Sao mày trông em mày cho cẩn thận, đau đến thế cơ mà! Con trai của ơi!"

"Đang yên đang lành thế ?" Cố lão đầu và Ngô a bà chạy theo cũng la lối om sòm. Mấy cùng thôn lên núi nhặt củi vội :"Chuyện các trách khác , chúng thấy rõ ràng, là bọn trẻ tự rơi bẫy."

"Bẫy?"

" , Nhị Lư T.ử rơi xuống , Chiêu Đệ kéo nó, tự cũng rơi xuống, đè gãy xương nó ."

trong thôn thật thà vẫn nhiều hơn, cảm thấy nên giúp giải thích rõ ràng, để nhà họ Cố khỏi đổ vạ cho khác, con bé Chiêu Đệ đổ tội cho . đứa .

Ngô a bà đầu "chát" một tiếng tát mặt Chiêu Đệ, :"Mày, con tiện nhân nhỏ , nhà nuôi mày ăn nuôi mày mặc, mày hại em trai mày như thế, con bé c.h.ế.t tiệt . Sao nhà sinh mày!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-cha-toi-la-khac-tinh-cua-nam-chinh/chuong-1036.html.]

"Con trai ơi. Con trai của ơi..." Vợ Cố lão nhị đến xé lòng.

Chiêu Đệ mặt mày đưa đám:"Là con chăm sóc cho em."

"Đang yên đang lành ..." Cố lão đầu âm trầm hỏi.

"Mấy đứa trẻ mâu thuẫn, nhưng chúng rõ, là Chiêu Đệ tay , cũng là Nhị Lư T.ử tự rơi xuống."

" , chúng rõ mồn một. Thế mà con bé Chiêu Đệ còn tưởng ai , còn vu oan cho mấy đứa trẻ nhà họ Vương. Không chứ, chú Cố, nhà chú vẫn nên dạy dỗ con gái , con gái lớn thế sắp đến tuổi bàn chuyện cưới xin mà còn dối chớp mắt, nhà nào dám lấy."

Mọi đều thể chứng, cũng ưa gì nhà họ Cố.

Chỉ riêng những chuyện gia đình họ với Hương Chức đủ khiến coi thường . Vì cảm thấy, vẫn nên giúp mấy đứa trẻ nhà họ Vương cho rõ, nếu thật sự sẽ Chiêu Đệ đổ vạ.

"Con bé Chiêu Đệ nhà chú như thật ."

Ngô a bà càng thêm tức giận, chỉ cảm thấy Chiêu Đệ mất mặt nhà họ Cố, xông lên gào thét tay:"Con bé c.h.ế.t tiệt, tao đ.á.n.h c.h.ế.t mày, tao đ.á.n.h c.h.ế.t mày, mày chuyện , mày xem mày kìa, Nhị Lư T.ử của tao ơi..."

gào lên, lóc t.h.ả.m thiết.

Dược Háp T.ử màn kịch , :"Mau đưa đến bệnh viện công xã , các loạn thế ích gì!"

" đúng đúng, đưa bệnh viện."

"Các mau đến giúp..."

"Thật cũng cần nhiều thế, nhà các bố ông tự đưa ."

" thế."

Nhân phẩm của nhà , dám khen.

Thấy hỗn loạn ngoài, đôi mắt trong veo của Bảo Nha mấy vị chú, :"Cảm ơn mấy chú giúp chúng cháu rõ, nếu chúng cháu cũng giải thích ."

"Chà, thật thôi, ."

" , chuyện nhà họ thật khó chịu, cũng phục nhà họ luôn, thật sự cái gì cũng là của khác, chỉ nhà họ trong sạch, ai tin chứ?"

Bảo Nha cảm kích , lúc Vương Nhất Thành cũng đến, tin đồn trong thôn nên mới tới,"Bảo Nha."

"Bố!"

Bảo Nha kêu giòn tan, bước lên với vẻ tủi phàn nàn:"Bố ơi, nhà họ Cố bắt nạt quá."

Vương Nhất Thành:"Đừng giận đừng giận, chấp nhặt với họ gì, nhà họ chẳng vẫn luôn như ? Hàng xóm bao nhiêu năm, quen ."

Bảo Nha "ừm" một tiếng, Vương Nhất Thành hiền hòa:"Được , sắp Tết , chỉ còn mấy ngày nữa thôi, đừng vui."

"Con ."

Vương Nhất Thành cảm ơn mấy lời trượng nghĩa, đó mới dẫn mấy đứa trẻ về nhà. Trên đường , cũng hỏi chuyện gì xảy , Bảo Nha tức giận, đừng thấy cô bé tính tình khá , nhưng đầu gặp chuyện , thể tức giận?

Nếu chị Tam Nha thấy, chẳng lưng cô luôn một con rắn độc rình rập ?

Ai họ thể chuyện gì, Bảo Nha dám đ.á.n.h giá cao nhân phẩm của khác.

Vương Nhất Thành xong, mặt biểu cảm, nhưng Tam Nha liếc một cái, liền thấy mắt chú Út đen kịt, âm u đến đáng sợ.

 

 

Loading...