Tường ca và Vu Chiêu Đệ bọn họ đều tay, Vương Nhất Thành suy nghĩ xem bọn họ tìm cách kiếm tiền khác . càng ngoài quan sát hơn, luôn tin chắc rằng, Vu Chiêu Đệ như , sớm muộn gì cũng sẽ lộ tẩy.
Vậy thì bọn họ tránh xa một chút cũng chẳng gì .
Vương Nhất Thành đạp xe mắt thấy sắp thôn, liền thấy Vu Chiêu Đệ và Trần Văn Lệ cùng ngoài.
Hắc, đây đúng là hai nhân tài, luôn châm chọc đối đầu , ngờ bây giờ dính lấy . Vương Nhất Thành nở nụ , :"Ây dô, hai đây là công xã ? Thật ngờ, hai cũng thể hòa, quả nhiên chỉ cần sống đủ lâu, chuyện gì cũng thể thấy ."
Trần Văn Lệ:"..."
Vu Chiêu Đệ:"..."
Bạn xem, cái miệng của chính là đáng ghét như đấy.
Rất là ngứa đòn.
"Chúng thì liên quan gì đến ?" Trần Văn Lệ dẫn đầu nổ s.ú.n.g.
Vu Chiêu Đệ:" thế, cứ lo cho bản ."
"Ai chứ."
Hai cùng khai hỏa, Vương Nhất Thành giận, vẫn híp mắt:"Mọi đều là cùng một thôn, đây chẳng là quan tâm lẫn một chút ?"
Trần Văn Lệ:"Cần quan tâm chắc? Nếu quan tâm giúp nhà họ Từ chăm sóc Từ Tiểu Điệp ?"
Bạn xem, ý đồ của Từ đại mụ cả thôn đều , ngay cả Trần Văn Lệ cũng ngoại lệ.
Vương Nhất Thành vô tội :" nào dám dính dáng tới, nhỡ truyền lời gì thì ? là vợ đấy."
Trần Văn Lệ:"Thế mà dám chuyện với chúng ."
Vương Nhất Thành:" chuyện với hai sẽ ai hiểu lầm a."
Từ Tiểu Điệp là kẻ não yêu đương, chỉ cần bạn giúp cô , cô phỏng chừng sẽ cảm thấy bạn yêu cô . Chính là đáng tin cậy như đấy, nhưng Trần Văn Lệ và Vu Chiêu Đệ sẽ như thế.
Bọn họ kỳ ba thì kỳ ba thật, nhưng tự luyến.
Trần Văn Lệ:"..."
Cứ cảm thấy chỗ nào đó sai sai.
cô hừ một tiếng, :"Trần Văn Lệ cũng là cô gái thành phố, gặp thích đấy. Lời của là ý gì hả?"
Vu Chiêu Đệ vội vàng kéo Trần Văn Lệ , :"Chúng thôi, còn việc nữa."
Không việc gì cãi cọ với Vương Nhất Thành gì, đây chẳng là rảnh rỗi sinh nông nổi ?
Xem bọn họ cũng thật sự việc, Vu Chiêu Đệ:"Đi thôi."
Trần Văn Lệ gật đầu:"Được."
Hai thật sự dính lấy .
Hai đều khinh bỉ Vương Nhất Thành một cái, vô cùng chướng mắt, nhưng nhanh hừ mạnh một tiếng, rời .
Vương Nhất Thành theo bóng lưng của bọn họ, như điều suy nghĩ.
Anh cũng thật sự ghét mới tiến lên bắt chuyện, chủ yếu là, hai " giống bình thường". Cho nên Vương Nhất Thành mỗi gặp bọn họ đều sẽ chủ động mở miệng, dù thể thăm dò chút gì đó cũng là kiếm lời .
Anh thầm thành tiếng, thầm nghĩ nếu Trần Văn Lệ và Vu Chiêu Đệ hai mà lật bài ngửa với , thì bọn họ chắc chắn sẽ bại lộ nhanh hơn.
Bởi vì hai đều loại thể lọt tai ý kiến của khác, càng đừng Vu Chiêu Đệ còn một Tường ca, còn loạn lắm đây.
Vương Nhất Thành lắc đầu, thôn.
cũng hôm nay cửa xem hoàng lịch , mới thôn thế mà gặp Hà Tứ Trụ Nhi. Nhắc mới nhớ, Hà Tứ Trụ Nhi và Vương Nhất Thành thật sự coi như là một cặp tổ đối chiếu khác.
Anh và Cố Lẫm vì nhiều điểm mang so sánh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-cha-toi-la-khac-tinh-cua-nam-chinh/chuong-1031.html.]
Tương tự, Hà Tứ Trụ Nhi cũng luôn ganh đua với .
Vương Nhất Thành:"Dô, chằm chằm gì?"
Hà Tứ Trụ Nhi ồm ồm :"Anh kết hôn ."
Vương Nhất Thành:"Ừ, thế? Cậu vẫn còn độc ?"
Hà Tứ Trụ Nhi:"... nhất định sẽ tìm một hơn vợ , đó răng long đầu bạc."
Gã kiên định năng dõng dạc.
Vương Nhất Thành:"Ồ, cứ từ từ mà tìm."
Con a, sợ nhất là rõ chính .
Gã là tìm đấy, nhưng tìm ?
Vương Nhất Thành bày tỏ sự nghi ngờ sâu sắc.
Điều kiện của Hà Tứ Trụ Nhi ngày càng gì, còn gia trưởng, còn yêu cầu nhà gái thế thế nọ, đủ điều kiện, ai mà thèm chứ? Người bà mối cũng chẳng thèm bước tới cửa.
Hà Tứ Trụ Nhi:"Anh đừng đắc ý, sẽ một ngày sống thế nào."
Vương Nhất Thành:"Ồ!"
Hóa Hà Tứ Trụ Nhi là cố tình tìm để buông lời cay nghiệt ?
Vương Nhất Thành: tài đức gì chứ!
Anh mất kiên nhẫn xua tay:"Được , ."
Vương Nhất Thành nhanh rời , Hà Tứ Trụ Nhi Vương Nhất Thành, chỉ cảm thấy ghen tị vô cùng.
Vương Nhất Thành khi Thủ đô, cảm giác còn hào nhoáng hơn .
Gã ở trong thôn, bây giờ a.
Hà Tứ Trụ Nhi sầu não, đầu , thấy chị dâu ba nhà là Trì Phán Nhi, Trì Phán Nhi cũng mang vẻ mặt sầu khổ.
Thằng nhóc nông thôn như Vương Nhất Thành còn thể thành phố, cô là một cô gái thành phố tại thể về chứ?
Cô càng lúc càng , nhưng rối rắm trở về cũng chỉ manh lưu nhi, còn về bốn đứa con trai của , chẳng hề nghĩ tới đứa nào.
Khúc nhạc đệm nhỏ của nhà họ Hà, Vương Nhất Thành để trong lòng.
Nhà họ Hà bây giờ sống , Vương Nhất Thành liền cảm thấy vui vẻ, ai bảo nhà lúc thất đức như chứ.
Vương Nhất Thành một đường về nhà, liền thấy Lam Lăng thua đến mức kêu gào oai oái.
Vừa thấy Vương Nhất Thành, cô vội vàng gọi:"Vương Nhất Thành mau tới giúp em với, bọn họ lợi hại quá, gần như là em thua."
Vương Nhất Thành phì :"Bọn họ lễ Tết thường xuyên chơi, tự nhiên là quen thuộc hơn em ."
Lam Lăng thở dài:"Haiz!"
Vương Nhất Thành càng lớn hơn.
Cả nhà tụ tập cùng , Vương Nhất Thành đầu quanh, :"Bảo Nha ?"
Nhìn , Thiệu Dũng cũng mặt.
Ủa? Tam Nha cũng ở đây.
Về cơ bản, ba đứa đều mặt, chắc chắn là ngoài xem náo nhiệt .
Tam Nha hồi nhỏ chính là tinh linh hóng hớt của gia đình, ồ , là tinh linh hóng hớt của cả thôn. Cô bé theo Điền Xảo Hoa nhiều nhất, cho nên ít nhiều cũng sở thích thích xem náo nhiệt của bà lão. Lớn lên cũng đổi. Thiệu Dũng và Bảo Nha kém hơn một chút, nhưng cũng là những đứa trẻ tính tò mò cao.