Thập Niên 60: Cha Tôi Là Khắc Tinh Của Nam Chính - Chương 1021

Cập nhật lúc: 2026-05-06 11:32:02
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chút chuyện , Vương Nhất Thành vẫn cách .

"Anh mau cất , đừng để chị dâu cả thấy, em thật sự lấy tiền . Em ở xa, trong nhà ít nhiều cũng nhờ các chăm nom, các chăm sóc cho , thì còn hơn bất cứ thứ gì." Anh :"Trước đây em sách còn nhuận b.út nữa, hơn nữa cho dù em thật sự thiếu tiền, em cũng thể nhờ vợ em giúp đỡ mà. Điều kiện nhà bố vợ em cũng khá lắm, thật sự dùng đến tiền của . Anh mau cất , chừng lúc nào đó quan trọng dùng đến."

Vương Nhất Sơn:"... Mày thể đừng một cách lý lẽ hùng hồn như , điều kiện nhà bố vợ mày thì liên quan gì đến mày."

Vương Nhất Thành thực cũng chỉ thôi, cũng thật sự chiếm tiện nghi, chẳng qua chỉ là qua loa lấy lệ với ruột thôi, nhưng ông nắm trọng tâm nhỉ.

Anh :"Tóm cứ giữ lấy, chuyện của em cần bận tâm, em bao giờ chịu thiệt thòi cả."

Vương Nhất Thành quần áo xong ngoài, Vương Nhất Sơn gãi đầu, gì nữa.

Thật sự, em trai ăn bám mà còn lý lẽ hùng hồn, tuy cũng chứng kiến nhiều , nhưng vẫn quen cho lắm.

Hai mươi đồng của Vương Nhất Sơn tặng , nhưng cũng dám cầm trong tay, vội vàng giấu nữa.

Đàn ông mà, tích cóp chút quỹ đen cũng chẳng dễ dàng gì.

Điền Tú Quyên:"Hai gì thế?"

Vương Nhất Sơn do dự một chút, hỏi:"Tiểu Ngũ T.ử mỗi đều lý lẽ hùng hồn khiến cảm thấy, mới là kẻ kỳ quặc."

Điền Tú Quyên:"...?"

Vương Nhất Sơn:"Không gì."

Ông xua tay, ngoài chẻ củi.

Vương Nhất Hải và Vương Nhất Lâm cũng lên núi , nhưng cùng bọn trẻ, họ riêng, nhặt chút cành cây về củi đun. Nói thì, nhà họ Vương ngoại trừ Vương Nhất Thành, ba em còn thật sự lười biếng chút nào.

Có lẽ cũng chính vì ba đều lười, nên Vương Nhất Thành mới lười biếng một cách lý lẽ hùng hồn như .

Vương Nhất Thành dẫn Lam Lăng cùng lên núi, :"Chúng về hướng , dẫn em xem miếu Sơn Thần. Miếu Sơn Thần trong núi chỗ bọn , cũng chút danh tiếng đấy. Tuy lúc phá bỏ tứ cựu đập phá , nhưng ở đây thật sự xảy ít chuyện."

"Em , ở đây từng phát hiện s.ú.n.g oai-ba-tử."

Vương Nhất Thành gật đầu:"Ở đây còn từng bắt kẻ bắt cóc nữa."

Lam Lăng:"!"

Vương Nhất Thành:"Ở đây còn từng phát hiện gạch vàng giả."

Lam Lăng:"!"

Đây đúng là một ngôi miếu Sơn Thần đầy ắp những câu chuyện.

Vương Nhất Thành:"Ở đây còn... ủa?"

Anh thấy Vu Chiêu Đệ, Vu Chiêu Đệ miếu Sơn Thần. Tuy xa, nhưng vẫn thể .

Lam Lăng tò mò hỏi:"Sao thế? Người là ai ?"

Vương Nhất Thành:"Vu Chiêu Đệ ở thôn bọn ."

Lam Lăng:"Biết , cũng học ở Thủ đô đó."

Lam Lăng thật sự thấy đam mê hóng hớt đến thế, nhưng bây giờ cô cảm thấy, đúng là nghề nào yêu nghề đó. Cô học chuyên ngành báo chí, chắc chắn là vì quan hệ chuyên ngành, nên mới ngày càng thích hóng hớt.

, là khám phá thêm nhiều tin tức.

"Đi , qua xem thử."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-cha-toi-la-khac-tinh-cua-nam-chinh/chuong-1021.html.]

Vương Nhất Thành:"Cẩn thận chút, đường núi trơn lắm."

Mấy hôm tuyết rơi, đường núi đúng là trơn trượt vô cùng.

Vương Nhất Thành:"Anh đoán, Vu Chiêu Đệ hẹn hò với Tường ca."

"Sao họ ở nhà?"

"Không tiện chứ ."

Hai suy đoán bám theo.

Lam Lăng:"Chúng ?"

Vương Nhất Thành:"Không , nhưng xem kịch vui, em xem ?"

Lam Lăng:"Vậy chắc chắn là xem ."

Chuyện thì cứ theo tiếng gọi con tim thôi.

Vương Nhất Thành và Lam Lăng đang lên núi, bên Vu Chiêu Đệ và Tường ca xong việc . Hai nép , Tường ca:"Mấy ngày tới đến tìm em . Em tự chăm sóc cho bản nhé."

Vu Chiêu Đệ gật đầu.

Tường ca thăm dò hỏi một câu:"Em về nhà ?"

Vu Chiêu Đệ tỏ vẻ quan tâm:"Không về, nơi đó từ lâu là nhà của em ."

Tường ca trong lòng rõ, lập tức giả vờ sầu não :"Là , kiếm nhiều tiền hơn, thể cho em cuộc sống hơn. Nếu , em cũng đến mức nhà để về ở tạm bợ ở điểm thanh niên tri thức, chúng thể mua một căn nhà mà."

Vu Chiêu Đệ:"Nhà thì mua, nhưng mua ở đây tác dụng gì . Đợi khi nào chúng tiền thì lên Thủ đô mua Tứ hợp viện, hoặc Thượng Hải mua biệt thự cổ, đó mới thực sự là đồ giá trị sinh lời."

Tường ca gật đầu:"Đều em hết."

Hắn , hai loại chắc chắn trong tương lai sẽ vô cùng giá trị.

Vu Chiêu Đệ:"Tình hình hiện tại, chúng cũng cách phát tài nào hơn. cũng đừng vội, sắp , chẳng sắp qua năm mới ? Qua năm mới, nửa cuối năm thể sẽ chính sách mới đấy."

Tường ca nở nụ như như , :"Anh , theo em. Nhà chúng là do em chủ."

Vu Chiêu Đệ đắc ý mỉm , vô cùng mãn nguyện với tình yêu của Tường ca, cô hỏi:" , mấy ngày tới định gì?"

Tường ca:"Mấy ngày tới định tìm những đây qua ăn, xem họ mối lái gì . Tuy em vội, nhưng nếu tạm thời con đường kiếm tiền nào cũng thể bỏ qua. Anh là đàn ông, luôn cho em một cuộc sống ."

Vu Chiêu Đệ khẽ "ừm" một tiếng:"Em đối xử với em nhất mà."

Hai đang âu yếm , Vương Nhất Thành ngược cùng Lam Lăng lên núi .

Vương Nhất Thành:"Cẩn thận chút nhé."

Lam Lăng tò mò vô cùng, theo Vương Nhất Thành rón rén đến bên bức tường. Vương Nhất Thành sẽ nghênh ngang từ cửa chính , thế là sợ thấy . Anh :"Chúng vòng qua bên bức tường , chỗ hoang tàn, chúng từ cửa ... ơ."

"Sao thế?"

Vương Nhất Thành bước nhanh vài bước, một cái, hầy, trong cái bẫy bên tường, một con sỏa bào t.ử c.h.ế.t cứng đơ .

Cái bẫy chính là vị trí cái bẫy mà nhà họ Hà từng . Trước đây chỗ tuy "lập công" bắt trộm, nhưng rốt cuộc cũng an , nên lúc đó lấp . Cái bẫy biến mất mấy năm nay, cũng nhà họ Hà đào bẫy ở đây từ lúc nào.

 

 

Loading...