Thập Niên 60: Cha Tôi Là Khắc Tinh Của Nam Chính - Chương 1020

Cập nhật lúc: 2026-05-06 11:32:01
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vương Nhất Thành:"Em xem em đang cái biểu cảm gì thế , thôi, về nhà quần áo, dẫn em lên núi dạo một vòng."

"Được!"

Lam Lăng lập tức hứng thú.

Cô lớn lên ở Thủ đô, thật sự từng núi. Lần theo Vương Nhất Thành về quê ăn Tết, thực chất trong thâm tâm cũng là vì tò mò. Cô khá tò mò về mùa đông ở vùng Đông Bắc, cũng tò mò về ngọn núi lớn đầy bí ẩn.

Lam Lăng:"Đi mau mau!"

Ngôi làng nhỏ núi quả thực giống như cô tưởng tượng, nhưng dường như hơn một chút so với những mô tả và làng quê trong phim ảnh.

"Thôn của các tính là nghèo ?" Lam Lăng tò mò hỏi.

Vương Nhất Thành:"Không tính là nghèo, ở địa phương, chỗ bọn đều coi là thôn khá giả . Công xã bọn mấy xưởng, thôn bọn hẻo lánh, tự nhiên sẽ nghèo . So với thành phố thì chắc chắn bằng. nếu em chỉ so sánh với các thôn khác, thì là khá giả . Lớp em cũng từ nông thôn thi lên đúng ? Chắc em cũng cảm nhận ."

Lam Lăng gật đầu:"Điều đó thì đúng."

Lớp họ những cảnh khó khăn, chỉ một . So sánh , đại đội Thanh Thủy của Vương Nhất Thành điều kiện thật sự .

"Chủ yếu là địa phương doanh nghiệp trụ cột."

Điểm , Lam Lăng ngược cũng hiểu, cô như :"Vợ cũ của chính là xưởng trưởng cũ của xưởng đồ chơi đúng ?"

Vương Nhất Thành gật đầu:"Hồng Nguyệt Tân đúng là một tài giỏi. Thực xưởng đồ chơi ban đầu là xưởng sửa chữa ô tô 2, vốn dĩ là một xưởng nhánh của xưởng sửa chữa ô tô tổng ở tỉnh thành, đảm nhận một linh kiện nhỏ mà xưởng tổng xuể. vì vấn đề trực thuộc và thuế má, đơn hàng bên đó giao cho bên ngày càng ít , Hồng Nguyệt Tân thật sự khó khăn. vẫn vượt qua . Từ một xưởng nhỏ vài trăm đến xưởng lớn vài nghìn như bây giờ, tâm huyết cô bỏ là điều khác tưởng tượng nổi."

Bản Vương Nhất Thành nỗ lực gì, nhưng vẫn tôn trọng những như Hồng Nguyệt Tân.

Muốn từng bước lớn mạnh vốn dĩ khó, một nữ đồng chí phát triển vươn lên càng khó hơn, thể thấy cô dụng tâm hơn khác nhiều. Tuy nhiên, cũng mù, Hồng Nguyệt Tân liên tục thăng tiến, chỉ đơn thuần là may mắn, mà là sự thể hiện năng lực của cô .

Lam Lăng:"Vậy em cũng nỗ lực thôi, nếu thì, chẳng sẽ lộ mắt của ?"

Vương Nhất Thành:"Mắt của luôn ."

Lam Lăng:"Anh thế khen khen em đấy."

Vương Nhất Thành:"Thế còn ?"

Lam Lăng híp mắt:"Đương nhiên là ."

Hai cùng về nhà, Lam Lăng chủ động tìm Điền Xảo Hoa, Điền Xảo Hoa:"..."

Thời buổi , áo bông cũ của bà hoan nghênh đến thế ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-cha-toi-la-khac-tinh-cua-nam-chinh/chuong-1020.html.]

:"Cháu đợi đấy."

Vương Nhất Thành cũng trực tiếp tìm cả. Vốn dĩ định mang theo áo bông cũ, nhưng nghĩ cũng chẳng mấy khi lên núi, mang theo còn thấy mệt, dứt khoát qua tìm trai mượn cho xong. Vì bản cũng mang theo.

Vương Nhất Sơn tìm quần áo cho , trong phòng chỉ hai , Vương Nhất Sơn bắt đầu cởi giày.

Vương Nhất Thành:"Anh cái gì đấy? Thả b.o.m mùi ! Sao em mượn cái áo mà cũng dùng chân thối hun em một cái thế?"

Vương Nhất Sơn cạn lời, :"Mày thể đắn chút , lấy quỹ đen đấy. Mày tiêu nhiều tiền mua đồ cho bọn thế , trong tay tiền thì ."

Ông moi quỹ đen của . Hai tờ mười đồng Đại Đoàn Kết, tổng cộng hai mươi đồng.

Ông đưa qua:"Mày cầm lấy, chỉ ngần , tích cóp mười mấy năm đấy, mày giữ lấy. Tuy nhiều, nhưng cũng là tấm lòng của ."

Vương Nhất Thành:"..."

Anh bật :"Anh cả, cũng tài thật đấy, công nhân mười mấy năm, mà chỉ tích cóp hai mươi đồng quỹ đen? Anh thấy mất mặt hả."

Vương Nhất Sơn trừng mắt , dám lớn tiếng, chỉ sợ phát hiện, nhỏ giọng biện bạch:"Anh thế là tích cóp nhiều . Lương của nộp cho , mỗi tháng giữ một chút xíu còn nộp cho chị dâu mày. Chỗ đều là tiền lén bán con mồi với tiền thưởng tăng ca đấy. Tiền thưởng đó dám giữ hết, chỉ sợ hai ba mày lỡ miệng , mỗi chỉ dám lén giấu một chút. Hai mươi đồng ít , mày hỏi khắp làng xem, đàn ông chủ gia đình, mấy hai mươi đồng quỹ đen."

Ông đều cảm thấy nhiều .

cho Tiểu Ngũ T.ử thì quả thực nhiều.

Vì nhà ông bốn đứa con, chỉ riêng tiền mua b.út máy tiêu hết ba mươi hai đồng .

Vương Nhất Sơn chút hụt hẫng, ông , mà còn để em trai bù đắp.

Vương Nhất Thành ông ruột, cả cũng chỉ năng lực đến thế thôi. Anh tờ hai mươi đồng, nhận, :"Em lấy , trong tay em vẫn còn tiền. Trước đây em hướng dẫn viên du lịch kiếm cũng khá lắm, cũng mà. Nếu em tiền thì em tiêu , mua cho thì chứng tỏ trong tay em tiền. Em lấy hai mươi đồng của ."

Vương Nhất Thành thực hào phóng, hoặc đúng hơn, hào phóng, nhưng đối tượng chỉ giới hạn ở ruột và con gái ruột.

Anh quan tâm khác hiếu thuận , dù bản những việc cần thì . Suy cho cùng là của , bà cụ một nuôi nấng họ khôn lớn, gian nan nhường nào Vương Nhất Thành cũng mù. Cho nên trong chuyện hiếu thuận với ruột, sẽ so đo với mấy trai, chỉ những việc nên .

đối với mấy em trai thì luôn rạch ròi sòng phẳng.

Lần sở dĩ hào phóng, cũng là vì Vương Nhất Thành hiện tại quả thực ở khá xa. Anh ở Thủ đô, khó tránh khỏi những lúc chăm sóc ruột, ít nhiều gì trong nhà cũng nhờ mấy em trai lo liệu.

Cho dù thật sự đau đầu sổ mũi, cũng là những khác trong nhà chăm sóc. Anh ở bên cạnh, căn bản giúp gì. Vì Vương Nhất Thành sẵn lòng bỏ chút lợi ích, ít nhất cũng để những khác trong lòng cân bằng.

 

 

Loading...