Thập Niên 60: Cha Tôi Là Khắc Tinh Của Nam Chính - Chương 1015

Cập nhật lúc: 2026-05-06 11:31:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bảo Nha đúng lúc vuốt m.ô.n.g ngựa:"Ba em đối xử với em nhất."

Vương Nhất Thành:"Con là con của ba, ba đối xử với con thì đối xử với ai?"

Bảo Nha lập tức ngọt ngào:"Con cũng đối xử với ba mà, đây, ba, đưa túi của ba cho con, để con xách cho."

Vương Nhất Thành:"Con dẹp , con xách nổi ? Mỗi hai cái, cần con giúp."

Ba một mạch. Ngược thấy mệt, vốn dĩ cũng xa lắm, bộ hơn nửa tiếng thôi, tự nhiên tính là mệt. mấy thôn, thấy.

Vu đại mụ vẫn chiếm giữ vị trí đắc địa ở đầu thôn:"Ái chà, Tiểu Ngũ T.ử về ? Đã một năm gặp , chẳng đổi chút nào thế! Ây da, Bảo Nha thì đổi , cháu cao lên đấy."

Bảo Nha :"Cháu mới học lớp mười, vẫn còn thể cao tiếp ạ."

Vu đại mụ:"Cao lên là , cao lên là , cao một chút nổi bật."

Vương Nhất Thành trêu chọc:"Vu đại mụ, bà vẫn cách chuyện như ."

Vu đại mụ:"Ây, chứ còn gì nữa, bà già trong thôn nổi tiếng là chuyện lọt tai, thanh niên ai là thích . , về lúc nào thế?"

Vương Nhất Thành:"Hôm qua, chúng dọn dẹp xong thì trời cũng tối , nên vội qua đây. Đây , trời sáng là vội vã chạy qua đây luôn."

Vu đại mụ Vương Nhất Thành xách túi lớn túi nhỏ, ngay đây chắc chắn đều là mua cho nhà, thật sự là quá nhiều, cảm thấy vô cùng ngưỡng mộ.

Mọi xem nhà họ Vương vượt qua gian khổ , Điền Xảo Hoa bây giờ đắc ý lắm. Trước chê bà ngu ngốc, bây giờ đều tự vả miệng . Các bà lão trong thôn, tính từng một, ai tầm xa như Điền Xảo Hoa.

Bọn họ tưởng Điền Xảo Hoa ngu ngốc mới lãng phí tiền cho học, bây giờ xem, vẫn là học nha, học mới tiền đồ. Bất kể là Thiệu Văn Thiệu Võ Đại Nha Nhị Nha, đều khác xưa .

Trước trong thôn chướng mắt bọn họ sách việc nhà nông. Bây giờ là sinh viên đại học , cho dù tìm đối tượng cũng sẽ tìm trong thôn, bao nhiêu đau lòng nhức óc chứ.

Vu đại mụ cảm thán cái lợi của việc trong nhà sinh viên đại học.

Nếu nhà một như thì mấy, bà bất giác nghĩ đến Vu Chiêu Đệ. nhanh, Vu đại mụ lắc đầu, đứa đó căn bản con gái bà .

đột nhiên thần thần bí bí :"Hôm qua về cùng chuyến xe với con gái Từ kế toán ? Nó cũng về hôm qua đấy, ây dô ôi, đ.á.n.h luôn , nhà họ Từ cho nó cửa. Tối qua Từ Tiểu Điệp đến điểm thanh niên tri thức ở tạm một đêm."

Mắt Vương Nhất Thành sáng lên:"Đánh ? Sao thế ạ? Bà kể thử xem."

Bảo Nha và Lam Lăng cũng tò mò, hai mắt mở to.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-cha-toi-la-khac-tinh-cua-nam-chinh/chuong-1015.html.]

Vu đại mụ với tư cách là hóng hớt thâm niên, đắc ý , :"Còn thể vì nữa? Chẳng vì nó nhường công việc cho Cố Lẫm, nhưng Cố Lẫm đem bán công việc đó . Đến cuối cùng nhà họ Từ bọn họ cái gì cũng nhận thì thôi . Lại còn suýt rước lấy rắc rối."

"Rắc rối?"

"Chứ nữa, Cố Lẫm cứ thế bỏ trốn, tìm Từ Tiểu Điệp, cho nên đoán chừng còn nhà chồng của Đại Lan T.ử là nhà họ Giả đều đến nhà họ Từ đòi , Từ Tiểu Điệp quyến rũ Cố Lẫm. Suýt nữa Từ kế toán tức c.h.ế.t. Vẫn là đàn ông trong thôn chúng mắt, trực tiếp đồng loạt động thủ bảo vệ, nhà họ Giả mới ngoan ngoãn, dám đến thôn chúng càn nữa. Cậu xem Từ Tiểu Điệp là rước rắc rối cho nhà họ Từ ?"

Vương Nhất Thành mà ngớ , :"Cố Lẫm tìm Từ Tiểu Điệp, bọn họ tìm nhà họ Từ gây rắc rối?"

" , là nhà họ Từ quản giáo con gái, quyến rũ Cố Lẫm. Cậu xem đây là tiếng ? Bây giờ nhà họ Cố xú danh chiêu trứ . Ngược con bé Hương Chức nhà mất tích , con bé , nhưng chạy trốn cũng , trong thôn đều , Hương Chức nhất là chạy trốn cả đời đừng về nữa. Nếu cả đời coi như hủy hoại , nhà họ Cố đều tìm phát điên, nhưng tìm một thời gian dài cũng thấy. Tức đến mức ngày nào cũng ở nhà c.h.ử.i thề."

Ánh mắt Bảo Nha lóe lên.

Vương Nhất Thành vẻ tò mò hỏi:"Không nhà bọn họ thích Hương Chức đến thế nha? Tìm như chắc chắn ý !"

Hắn là một tung hứng .

" , bọn họ tìm Hương Chức phát điên . Theo thấy, Đại Lan T.ử mà, từng thấy loại súc sinh , thật sự hãm hại của hề nương tay. Cậu thằng ngốc ở thôn bên cạnh chứ? Chính là cha nó những năm đầu bếp thành phố, đó con trai lớn của ông vì đầu cơ trục lợi mà tù, ông cũng liên lụy về quê."

Vương Nhất Thành:"Từng qua."

Tường ca!

Cha của Tường ca.

"Đứa con trai út nhà đó là một thằng ngốc, hơn nữa hồi nhỏ thương còn hỏng chỗ đó, thể chuyện đó . Cậu hiểu mà ha, xem, một kẻ tàn phế như , Đại Lan T.ử gả Hương Chức qua đó. Chỉ vì nhà đó đồng ý cho một trăm đồng tiền sính lễ. Đại Lan T.ử vì lấy một trăm đồng , mà gả Hương Chức cho thằng ngốc thể nhân đạo. Cho nên mới xúi giục cả nhà khắp nơi tìm Hương Chức. May mà Hương Chức chạy sớm, những chuyện , nếu xem đứa trẻ tức c.h.ế.t ?"

Loại như Đại Lan Tử, thật sự là ch.ó trong thôn cũng khinh bỉ ả.

"Vậy ả đúng là bằng cầm thú."

"Ai chứ. Loại gia đình như , phàm là còn chút lương tâm, đều thể để con gái trong nhà gả qua đó, nhà nhẫn tâm như thế, đẩy Hương Chức hố lửa, cả cái nhà thật sự thối nát đến tận cùng. Dù mấy đứa nhỏ nhà cũng khó tìm đối tượng . Loại gia đình , ai dám kết thông gia chứ."

Vương Nhất Thành gật đầu.

Vừa mới thôn, ăn một miếng dưa lớn, Vương Nhất Thành vẻ gì, ai thể , thực bọn họ Hương Chức đang ở . Mà lúc Lam Lăng chỉ còn sự may mắn.

 

 

Loading...