Anh tò mò hỏi:"Đây là..."
Vương Nhất Thành:"Người cùng thôn với . Anh , phụ nữ thật sự là..."
Vương Nhất Thành là một gã đàn ông lẻm mép, còn hóng hớt hơn cả các đồng chí nữ, lạch cạch lạch cạch kể tóm tắt chuyện của Từ Tiểu Điệp. Trương Bảo Quốc:"..."
Vương Nhất Thành:"Lần gặp cô phố, cô mạc danh kỳ diệu mượn tiền , hơn nữa còn định trả, bảo đòi nhà cô . Anh xem đầu óc thế bệnh ? chẳng nên tránh xa cô ? Nếu lát nữa đàn bà ăn vạ , nằng nặc đòi phát huy phong cách nhường chỗ thì ? Đương nhiên, sẽ nể mặt cô . vì rước bực , chi bằng chuồn sớm cho xong, tránh rắc rối về ."
Lam Lăng giơ ngón tay cái lên.
Vương Nhất Thành đắc ý .
" tránh xa cái rắc rối ."
Lời hề khoa trương, trong mắt Vương Nhất Thành, Từ Tiểu Điệp chính là đại diện cho rắc rối. Những chuyện cô chẳng chuyện nào là quang minh chính đại, đây chính là rắc rối trong rắc rối, may mà bọn họ dính líu gì, tránh vẫn là thượng sách.
Bảo Nha ở bên cạnh cảm thán:"Chị Vu Chiêu Đệ ghét cô ? Bọn họ mà cùng ?"
Vương Nhất Thành:"Cô cũng ngốc, ghét thì ghét, một đồng chí nữ xe lửa đường dài dù cũng bằng hai cùng cho bạn."
Vương Nhất Thành bắt đầu:"Con tin , đây là do Trần Văn Lệ mặt, chứ Trần Văn Lệ mà ở đó, Vu Chiêu Đệ cũng dám rủ Trần Văn Lệ cùng. Vu Chiêu Đệ tuy đôi khi cũng hồ đồ, nhưng vẫn an là hết."
Hắn lạch cạch lạch cạch về Vu Chiêu Đệ.
Trương Bảo Quốc chân thành :"Cậu đúng là cái đồ lẻm mép."
Vương Nhất Thành:"..."
Hắn sầu não :"Đồng chí lão Trương , xem kìa, câu , tổn thương bao, thành đồ lẻm mép ? bao! Tuy là thích hóng hớt một chút, nhưng đây chẳng là quan tâm thanh niên cùng thôn ? Bất kể là nam thanh niên nữ thanh niên, chúng đều quan tâm đối xử bình đẳng. Chuyện chẳng liên quan gì đến lẻm mép cả."
Trương Bảo Quốc:"..."
Cậu còn thừa nhận, chính là đồ lẻm mép.
Anh thật sự từng thấy đồng chí nam nào mồm mép tép nhảy như .
cũng lạ, ở trong quân đội, ngày thường đều bận rộn, hơn nữa do môi trường ảnh hưởng, hiếm giống như Vương Nhất Thành. Vì thế Trương Bảo Quốc thật sự ít khi gặp lẻm mép thế .
"Cậu lẻm mép, là nhiều, ?"
Vương Nhất Thành:"Anh xem, rõ ràng khuấy động bầu khí để đều thoải mái, thể như ."
Hắn vẻ sầu não, nhưng thực chất hề giận, Trương Bảo Quốc cũng , trêu chọc:"Vậy thì đúng là của . Không hiểu dụng tâm lương khổ của ."
"Chứ còn gì nữa."
Bầu khí bên khá , nhưng ở trung tâm của chủ đề, bầu khí giữa Vu Chiêu Đệ và Từ Tiểu Điệp lắm. Hai tuy cùng , nhưng đều đen mặt, hai bên đều chướng mắt đối phương. Từ Tiểu Điệp tự cho giỏi hơn Vu Chiêu Đệ nhiều, nhưng bây giờ Cố Lẫm dựa dẫm đàn ông của Vu Chiêu Đệ là Tường ca, trong lòng cô thực vô cùng khó chịu, cảm thấy Cố Lẫm mất mặt cô , giảm giá trị của cô .
Nếu bọn họ là chân ái, cô sớm bỏ cuộc .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-cha-toi-la-khac-tinh-cua-nam-chinh/chuong-1011.html.]
dù , cô Vu Chiêu Đệ cũng thấy vui.
"Vừa nãy hình như thấy Vương Nhất Thành." Hồi lâu , Từ Tiểu Điệp rốt cuộc cũng mở miệng, cô :"Hình như ở toa giường bên ."
Vu Chiêu Đệ:" ."
Từ Tiểu Điệp lập tức hỏi:"Hai liên lạc ?"
Cô lập tức vui, Vu Chiêu Đệ mà liên lạc riêng với Vương Nhất Thành?
Vu Chiêu Đệ lạnh lùng:"Hôm qua mua thức ăn tình cờ gặp, cũng hôm nay."
Cô để ý đến Từ Tiểu Điệp, Từ Tiểu Điệp mím môi, :"Vậy cô rủ cùng chúng ?"
Như thì còn một đồng chí nam xách hành lý giúp.
Hơn nữa, Vương Nhất Thành mua vé giường , bọn họ cũng thể nghỉ ngơi đàng hoàng một chút. Suy cho cùng Vương Nhất Thành cũng thể trơ mắt hai đồng chí nữ ghế cứng, còn thì giường chứ?
Nhìn xem, đừng , thật sự để Vương Nhất Thành đoán trúng , Từ Tiểu Điệp đúng là nghĩ như .
Từ nhỏ Từ Tiểu Điệp nhà cưng chiều, xưng là thôn hoa, luôn cảm giác ưu việt. Chính vì cảm giác ưu việt, cô mới chút tự cao tự đại, cảm thấy bản . Phàm là chuyện gì cũng lấy trung tâm, cho rằng khác đều sẽ nhường nhịn .
Vu Chiêu Đệ mỉa mai:"Người dựa cái gì mà cùng chúng ? Chúng lắm ? Đều thiết, mặt dày bám lấy thấy mất mặt ? Từ Tiểu Điệp, ai cũng là ba cô, thể dung túng cho cô."
Cô hừ lạnh một tiếng, thèm để ý đến Từ Tiểu Điệp nữa. Nếu một quá an , cô dù thế nào cũng cùng Từ Tiểu Điệp, thật sự phiền phức.
Vu Chiêu Đệ thích Từ Tiểu Điệp, cực kỳ thích.
Bây giờ ngay cả chút tình cảm ngoài mặt cũng chẳng còn.
Từ Tiểu Điệp mím môi, cũng vui, hai đúng là hai bên thấy ghét.
Hai đều vui vẻ gì, nhưng Vu Chiêu Đệ càng phiền lòng hơn. Thực cô chỉ vì bạn đồng hành mới cùng Từ Tiểu Điệp, mà còn vì kích thích trí nhớ của , xem thể nhớ con đường phát tài nào liên quan đến nhân vật chính .
dọc đường cứ cái bản mặt thối của Từ Tiểu Điệp, chẳng nghĩ gì, thế thì vui vẻ nỗi gì?
Chỉ là bây giờ Vu Chiêu Đệ cũng bình thản , cảm thán thật sự tiếp xúc mới , nữ chính gì chứ, cũng chỉ đến thế mà thôi.
"Khụ khụ!"
Vu Chiêu Đệ đột nhiên thấy giọng quen thuộc, mãnh liệt đầu :"Tường ca?"
Cô dám tin.
Tường ca mỉm :"Có ngờ tới ? Anh cho em một niềm vui bất ngờ."
Vu Chiêu Đệ lúc thật sự là mừng kinh ngạc.