Vu Chiêu Đệ lẩm bẩm một :"Xem , cơ hội phát tài của chúng vẫn còn nhiều."
Cô lầm bầm,"Binh" một tiếng, đ.â.m sầm ngay cột điện.
Vương Nhất Thành thấy tiếng động, vội vàng sang!
Được lắm!
Cái đồ ngốc quả nhiên đ.â.m thật .
Vừa nãy là suýt đ.â.m, bây giờ là đ.â.m thật .
Đỉnh thật!
Vương Nhất Thành cảm thán một câu, vòng qua con hẻm, về nhà , nhanh bước sân, gọi:"Bảo Nha."
Bảo Nha thò đầu :"Làm gì thế ạ?"
Vương Nhất Thành:"Anh Tiểu Tranh của con sẽ cùng chúng , đúng ?"
Bảo Nha:" ạ."
Cao Tranh cũng về nhà ăn tết, bọn họ sẽ cùng , tàu hỏa sẽ đến tỉnh thành , đó mới đến thành phố của bọn họ.
"Vậy mua đồ mang về ?"
Bảo Nha:"Có mua ạ. Chiều nay con sẽ cùng Tiểu Tranh mua đồ."
Bọn họ chuyến tàu ngày mai, thời gian vẫn còn kịp.
Vương Nhất Thành gật đầu:"Được. Vậy con canh chừng bảo mua ít thôi nhé."
Bảo Nha:"Tại ạ?"
Cô bé chớp chớp đôi mắt to tròn, hiểu lắm.
Vương Nhất Thành híp mắt:"Như mới thể giúp ba xách đồ chứ."
Bảo Nha:"... Xì~"
Cô bé mới thèm thèm để ý đến ba .
Bảo Nha nhanh áo khoác, :"Con tìm Tiểu Tranh đây."
Vương Nhất Thành:"Đi ."
Cô bé chuồn nhanh khỏi cửa, Lam Lăng :"Quan hệ của hai đứa thật đấy."
Vương Nhất Thành:"Dù cũng lớn lên cùng từ nhỏ mà. Tiểu Tranh bảo vệ Bảo Nha. Bảo Nha cũng từng cứu Tiểu Tranh." Thanh mai trúc mã cộng thêm tình nghĩa sinh t.ử, mà cho .
Anh :"Em xem thử đồ chuẩn , còn thiếu gì ..."
Hai bắt đầu lầm bầm bàn bạc.
Bảo Nha một khỏi nhà, cũng đạp xe, xe buýt tìm Cao Tranh, cô bé đầu đến Thanh Hoa, quen đường quen nẻo đến lầu ký túc xá, gân cổ lên hét về phía cửa sổ lầu:"Cao Tranh, Cao Tranh, Tiểu Tranh."
Cửa sổ nhanh mở , Cao Tranh thò đầu :"Bảo Nha, em đợi , xuống ngay đây."
Cậu thoăn thoắt, vội vàng khoác áo ngoài.
"Em gái đến ?"
"Ừ."
Mấy trong ký túc xá đều thò đầu ngoài, :"Hai các trông chẳng giống chút nào."
"Bọn em ruột, mà giống ." Cao Tranh thuận miệng đáp một câu.
Mấy trong ký túc xá của từng một lập tức kinh ngạc về phía Cao Tranh, Cao Tranh lúc nào cũng mở miệng là em gái ngậm miệng là em gái, bọn họ đều tưởng là em gái ruột, hóa ... ?
"Không !"
"Cậu từng em gái ruột mà."
"Vậy , còn đến nhà em ở?"
"Cuối tuần đến nhà em ở đúng ?"
"Đệt, vẫn luôn tưởng đó là em gái ruột của ."
Mọi từng một đều ngơ ngác.
Cao Tranh:"Chuyện gì lạ ? qua đó ở cũng gì kỳ lạ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-60-cha-toi-la-khac-tinh-cua-nam-chinh/chuong-1005.html.]
Chắc là do Cao Tranh quá mức lý lẽ hùng hồn, những khác bỗng nhiên tỉnh ngộ:"Em họ ngoại ? Hay là em họ nội?"
Bởi vì Cao Tranh luôn gọi là Bảo Nha, cho nên căn bản cô bé họ Vương.
Cao Tranh:"Cũng , em họ nội, họ hàng bên nội nhà c.h.ế.t sạch . Bên ngoại chỉ em họ trai thôi."
Nhà thế hệ đứa con gái nào, bà ngoại vì chuyện lải nhải bao nhiêu , nhà đều mong con trai, nhà mong con gái, vật hiếm thì quý mà.
mà, .
Mẹ chỉ sinh mỗi .
Nhà hai của cũng là con trai.
Cho nên căn bản chị em họ gái.
Mọi đều cho hồ đồ , hóa đây là em gái bất kỳ quan hệ huyết thống nào .
"Vậy đó là em gái kiểu gì của ?"
Cái cũng tò mò, chủ yếu là Cao Tranh suốt ngày mở miệng là em gái ngậm miệng là em gái. Bọn họ thế chẳng là tò mò ?
Cao Tranh trêu chọc:"Các cũng nhiều chuyện quá đấy?"
cũng giấu giếm:"Mẹ từng kết hôn với ba em ."
"Em gái kế ."
Cao Tranh:", tuy bọn họ ly hôn , nhưng tình cảm của chúng vẫn , chú Vương cũng chăm sóc ."
"Đệt, nhà thế phức tạp đấy."
Cao Tranh:"Phức tạp cái rắm , thôi, đây."
Cậu thoăn thoắt khỏi cửa, thấy Bảo Nha giậm chân xoa tay tại chỗ, trông khá lạnh.
Cao Tranh tiến lên kéo kéo mũ của cô bé, che chắn mặt cho cô, :"Bây giờ trời lạnh, em chú ý giữ ấm, đừng suốt ngày chỉ lo điệu."
Bảo Nha hừ hừ:"Làm điệu cũng là bản tính mà, ba em mặc còn ít hơn em nữa kìa."
Cao Tranh:"Ba em càng thích vẻ hơn."
Vương Nhất Thành, một kỳ nam t.ử vì trai mà giữa mùa đông giá rét mặc áo bông chỉ mặc áo khoác .
Cao Tranh:"Người bình thường sánh bằng ."
Cậu nắm tay Bảo Nha, :"Đi thôi, chúng đến cửa hàng bách hóa."
Hai cùng , trong ký túc xá của Cao Tranh bò cửa sổ , cảm thán:"Tình cảm em của bọn họ thật đấy."
Một bạn đeo kính cận dày cộp đẩy đẩy gọng kính, :"Nói một cách nghiêm túc, bọn họ bây giờ là em. Bố bọn họ ly hôn ."
"Cậu ám chỉ cái gì?"
Kính cận dày:" ám chỉ gì cả, chỉ là nghĩa đen thôi."
"Các đừng bậy nữa, cô bé tuy cao, nhưng tuổi còn nhỏ, mới học lớp 10 thôi."
"Cậu nghĩ tới ? Lớp 10 thì cũng chỉ nhỏ hơn Cao Tranh ba tuổi thôi."
"Đừng nữa, để Cao Tranh thấy vui ."
Kính cận dày:"Biết , đây chẳng đang lén ?"
" mà, tại Cao Tranh với em gái chẳng giống chút nào..."
"Ai giống? Đều là dáng cao ráo."
"Phụt!"
Mấy đều bật .
Cao Tranh nào khi trở thành trung tâm của chủ đề bàn tán, và Bảo Nha cùng đội gió đến bến xe, Bảo Nha dọc đường cứ lải nhải ngừng, Cao Tranh hỏi:"Bây giờ em học piano thế nào ?"
Bảo Nha:"Rất ạ. Là họ hàng nhà chị Lam, dạy tận tâm. Em cũng là nhất định học trò trống gì, em chỉ thấy thú vị nên mới học thôi."
Cao Tranh:"Cái ."
Cậu và Bảo Nha lớn lên cùng , đương nhiên cô bé thật sự giống chú Vương, bọn họ đều hứng thú với thứ, đều học hỏi một chút, chỉ cần nhắc đến thứ gì, Vương Nhất Thành đều , nếu hỏi ông tinh diệu đến mức nào, thì .