Thập Niên 50 Tốt Thí Nhỏ Cuồng Click Thì Đã Làm Sao - Chương 251: Tự Chui Đầu Vào Rọ, Bà Đây Muốn Xem Ai Chết Trước

Cập nhật lúc: 2026-02-23 04:09:21
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nam Cung Hoài Cẩn một chút cũng mắt cái dáng vẻ kiêu ngạo hống hách của Hạ Vũ Nhu.

 

Cậu nhẹ giọng an ủi Liễu Tuyết: "Đừng để ý đến nó, chúng , em đừng sáp gần nó nữa."

 

Con nhóc mắt dạng , dứt khoát ai để ý đến ai là nhất.

 

Cậu hiện tại thấy con nhóc , đều phản ứng kích ứng, cảm giác chỗ nào cũng đau!

 

Ba một hai bước .

 

Ánh mắt Hạ Vũ Nhu đột nhiên lạnh xuống!

 

Sau đó xoay vẫy tay.

 

"Này, hai vị phía , các lề mề cái gì thế? Sinh con còn nhanh hơn các !"

 

Nam Cung Hoài Cẩn trong lòng đồng thời rung chuông cảnh báo, con nhóc đen thui gì?

 

Cậu cảm thấy con ranh tuyệt đối sẽ chuyện !

 

Liễu Tuyết thầm kêu !

 

Rõ ràng kéo giãn cách với nó , cái đứa nữa?

 

Cái con Hạ Vũ Nhu đúng là đáng ghét!

 

Tại mau ch.óng biến mất ?

 

Nếu nó còn nữa, cuộc đời của sẽ quỹ đạo chính!

 

Mộng Vân Thường

Hạ Vũ Nhu: Có bà đây ở đây, mày vĩnh viễn đừng hòng mơ tưởng.

 

Liễu Tuyết kéo kéo tay áo Nam Cung Hoài Cẩn!

 

"Anh Hoài Cẩn, chúng đổi hướng khác thôi, tránh để đến lúc đó sinh sự!"

 

Nam Cung Hoài Cẩn nghĩ cũng .

 

"Được, em."

 

Hạ Vũ Nhu giống như sớm đoán tâm tư của hai bọn họ, nhanh ch.óng áp sát về phía hai !

 

"Này, hai thế hả?"

 

"Lúc thấy các thì cứ như kẹo cao su ch.ó dính c.h.ặ.t lấy. Bây giờ gọi các cùng, còn vui?"

 

Cục kẹo cao su ch.ó Nam Cung Hoài Cẩn, lúc nào dính chứ?

 

Liễu Tuyết suýt chút nữa c.ắ.n nát răng hàm , cái con Hạ Vũ Nhu thật nó đáng ghét!

 

Tại cứ đối đầu với cô ?

 

Sau đó tủi thút thít : "Chị ơi, chị ghét em nhất ? Bây giờ như ý chị , chị còn hài lòng nữa?"

 

Hạ Vũ Nhu: Chậc chậc chậc, chỉ chút đạo hạnh . Cô dang hai tay: " hài lòng, bây giờ tâm trạng , cùng với hai đấy."

 

Giọng của cô cứ nhơn nhơn, khiến nhịn đ.á.n.h .

 

Liễu Tuyết thấy tiếng bước chân ngày càng hỗn loạn, trong lòng gấp gáp thôi.

 

"Anh Hoài Cẩn chúng mau thôi."

 

"Ấy, em gái, hai chạy cái gì? Đợi với chứ!"

 

Hạ Vũ Nhu vươn tay Nhĩ Khang đó gào lên.

 

Những phía một cái: "Bắt con nhóc béo ."

 

Hạ Vũ Nhu ở đó liều mạng giãy giụa!

 

"Các là ai, mau buông ."

 

"Các bắt thì đừng bắt hai bọn họ nữa, nhà lão thủ trưởng chỉ một đứa cháu trai đó thôi, là con độc đinh, ngàn vạn thể bất kỳ sơ suất nào."

 

Cô vẻ mặt thành khẩn cầu xin cho kẻ bắt !

 

"Bọn họ giống cha thương yêu!"

 

Nói xong liền cúi đầu vẻ mặt đầy lạc lõng.

 

Trong mắt lóe lên một tia sáng quỷ dị.

 

xem xem nam nữ chính bắt sẽ hậu quả như thế nào?

 

Loạn loạn , càng loạn càng !

 

Nếu cẩn thận cho hai đứa nó "ngỏm" luôn, thì chẳng càng đỡ việc ?

 

Mấy kẻ bắt Hạ Vũ Nhu , tên cầm đầu gật đầu một cái, mấy tên khác liền lao về phía hai .

 

Tim Liễu Tuyết sắp nhảy khỏi cổ họng, thấy tiếng bước chân thình thịch phía , gấp đến mức toát mồ hôi đầy đầu!

 

Mấy thế? Mình chẳng qua chỉ là dẫn đường thôi mà? Sao thật sự đến bắt bọn họ ?

 

Tay một tên tóm lấy vai Nam Cung Hoài Cẩn, Nam Cung Hoài Cẩn thụp xuống né tránh kẻ địch.

 

Ánh mắt giãy giụa kịch liệt, tim đập thình thịch.

 

mặc kệ giãy giụa thế nào cũng vô dụng, chỉ vài hiệp tóm .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-50-tot-thi-nho-cuong-click-thi-da-lam-sao/chuong-251-tu-chui-dau-vao-ro-ba-day-muon-xem-ai-chet-truoc.html.]

 

Sau đó chỉ thể ủ rũ cụp đuôi mặc cho sắp đặt.

 

Liễu Tuyết nịnh nọt với một trong đó, dùng khẩu hình : "Tại bắt chúng ?"

 

Kẻ đó ngay cả một ánh mắt dư thừa cũng thèm bố thí cho cô .

 

Người trốn trong bóng tối thấy hết thảy chuyện.

 

Hạ Vũ Nhu đạt điều , vô cùng phối hợp theo đám .

 

Nhà họ Hạ, lão thái thái nhận tin tức gấp đến mức trong phòng.

 

Cố Viện khuyên nhủ: "Mẹ, Nhu Nhi thì sẽ , đừng lo lắng nữa, con bé đó chủ ý lớn lắm, quỷ kế đa đoan, chắc chắn sẽ ."

 

Nói câu , thực tim cô cũng đang đập thình thịch.

 

Làm ruột mà lo lắng là giả, nhưng đứa trẻ xưa nay luôn tính toán.

 

Chuyện con bé quyết định thì chín con trâu cũng kéo , huống hồ những năm nay con bé từng chịu thiệt thòi lớn nào.

 

Lần nào chẳng gặp dữ hóa lành?

 

Lão thái thái con dâu út với vẻ chỉ tiếc rèn sắt thành thép.

 

"Mẹ thể lo lắng, con bé mới chín tuổi thôi mà?"

 

"Đám từng kẻ một đều táng tận lương tâm, cháu gái rơi tay bọn chúng, chừng chịu bao nhiêu tội đây!"

 

Khi tất cả học sinh tan học về nhà, nhà họ Hạ yên nữa.

 

Lão thái thái gõ cửa nhà hàng xóm.

 

Cửa đối phương đóng, nhưng bà cũng tiện vô duyên vô cớ xông nhà .

 

Trần Phán Đệ ngáp một cái, lười biếng hỏi: "Ai đấy!"

 

"Là , hỏi xem thằng Đồng nhà cô về ?"

 

Trần Phán Đệ mắt nhắm mắt mở: " ?"

 

"Nó học cùng lớp với thằng Hạ Thần nhà bà ? Anh ruột còn thì ngoài càng ."

 

Cái thằng đòi nợ nhà bà cả ngày cảm giác tồn tại cực thấp, đối phương nếu hỏi bà cũng chẳng nhớ .

 

Sau đó để ý : "Đến giờ cơm tự nhiên sẽ xuất hiện mặt thôi."

 

Lưu Linh đang việc trong bếp mặt lóe lên một tia khoái trá!

 

Tìm tìm , tìm c.h.ế.t cũng thấy .

 

Nhà họ Hạ bọn họ nhanh sẽ còn tồn tại nữa, tất cả đều sẽ trở thành tù nhân, đưa đến vùng Tây Bắc cải tạo lao động.

 

Gần đến giờ tan tầm.

 

Văn phòng Hạ Chấn Lâm một đám xông .

 

Lập tức hai tiến lên khống chế ông, đó lục lọi tìm kiếm đồ đạc.

 

Người của Tòa thị chính trong mắt bốc lửa, đám quả thực to gan lớn mật, chỗ nào cũng dám xông !

 

bọn họ cũng chỉ dám nghĩ trong lòng, lúc ai cũng bo bo giữ , ai nguyện ý rước họa ?

 

Hạ Chấn Lâm nhíu c.h.ặ.t mày: "Các cái gì ?"

 

Kẻ cầm đầu lạnh một tiếng: "Chúng nhận tố cáo ông tàng trữ vật phẩm gây nguy hại cho trật tự công cộng."

 

Đám lục soát nửa ngày, cái gì cũng tìm thấy.

 

Mặt kẻ cầm đầu đen như đ.í.t nồi.

 

Hắn phất tay: "Giải , còn chuyện khác cần ông phối hợp."

 

Vừa thầm thì trong lòng, đồ vật rõ ràng để xong , thấy nữa?

 

Hắn dùng ánh mắt dò xét về phía Hạ Chấn Lâm.

 

Buổi tối.

 

Góc sân nhà họ Hạ, ném một cái hộp nhỏ bắt mắt.

 

Vạn vật tĩnh lặng, yên tĩnh đến mức đáng sợ.

 

Một giờ , cái hộp nhỏ nhặt lên.

 

Ngày hôm trời sáng, mắt nhắm mắt mở tiếng đập cửa đ.á.n.h thức.

 

Một đám khí thế mười phần cửa nhà họ.

 

"Mở cửa, mở cửa."

 

Quân nhân gác một bên bất lực.

 

Đám thật sự là ngông cuồng hết sức.

 

Bọn họ cầm một tờ giấy đóng dấu lung tung, quơ quơ mặt là bắt buộc cho qua.

 

Anh che giấu cảm xúc trong mắt!

 

 

Loading...