Thập Niên 50 Tốt Thí Nhỏ Cuồng Click Thì Đã Làm Sao - Chương 245: Vả Mặt Cực Phẩm, Đánh Cho Tỉnh Mộng
Cập nhật lúc: 2026-02-23 04:09:15
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hạ Vũ Nhu nhân lúc bà nội đang nổi cơn tam bành liền về phía cô út, một cái tát hất văng tay Phó lão thái , kéo Hạ Nặc về phía .
"Bà gì? Nhìn xem tay cô bà cấu thành cái dạng gì ?"
"Một chút văn hóa cũng ."
"Già đầu , bà danh tiếng bây giờ quan trọng thế nào đối với một cô gái ? Bà cứ nhất quyết kéo cô đến mặt con trai bà, rốt cuộc là gì?"
" thấy các chính là ép bức con gái nhà lành buộc gả cho con trai bà, lòng thật độc ác."
"Không , hôm nay nhất định báo công an, bắt hết cái lũ lòng lang sói các tù b.ắ.n bỏ!"
Phó lão thái thấy lời Hạ Vũ Nhu, sợ đến mức chân run lẩy bẩy!
May mà bọn họ gì cả, nếu cả nhà coi như xong đời.
Đồng thời oán hận Lưu Linh, đều tại bà cái gì mà con gái nhát gan yếu đuối sĩ diện.
Có thể thông gia với gia đình như , nhà bọn họ sẽ thơm lây.
Bây giờ bà coi như hiểu , thơm lây cái gì? Cả nhà cùng xuống địa ngục thì .
Mà cái chủ nhà của Lưu Linh cũng chẳng hề như lời bà .
Phó Đức Quý giường sợ đến đau tim gan phèo phổi!
Hắn tù, b.ắ.n bỏ, gì !
Đành đưa ánh mắt cầu cứu về phía Hạ Nặc, chỉ cần Hạ Nặc chịu cho , cưới cô về, chắc chắn sẽ đối xử với cô.
Hạ Nặc cúi gằm mặt, căn bản .
Cô bây giờ một tràng lời của cháu gái nhỏ cho tỉnh ngộ.
, cô là một cô gái trong trắng chạy đến cái đại tạp viện , ở chung một phòng với đàn ông, chuyện mà đồn ngoài, cô còn danh tiếng gì nữa?
Chỉ dựa tác phong của bà già và mức độ nghèo khó của gia đình , chắc chắn sẽ buông tha cho cô.
Nghĩ đến đây mà tuyệt vọng, run rẩy!
Loại chuyện , cô là một cô gái nhỏ hiểu, Lưu Linh là một quả phụ, chẳng lẽ còn hiểu ?
Nghĩ kỹ thì thấy cực kỳ đáng sợ, cô ngẩng phắt đầu lên, ánh mắt chút oán trách Lưu Linh.
"Thím Lưu, cháu gái nhỏ của cháu đúng ?"
"Thím với nhà quan hệ gì? Vì để lấy lòng bọn họ, mà vội vàng hại cháu như thế?"
"Thím rõ cháu thi đại học, mà còn tính kế cháu."
Lưu Linh đương nhiên thể thừa nhận.
"Không Nặc Nặc, cháu là do thím từ bé đến lớn, thím thể hại cháu chứ?"
"Thím thấy cháu cảm tình với thằng Đức Quý, hơn nữa nó vì cháu mà thương nên thím mới cho cháu sự thật."
Hạ Vũ Nhu vẻ mặt đầy châm biếm Lưu Linh: "Dì bớt đùn đẩy trách nhiệm ở đây ."
"Đừng coi khác là đồ ngốc."
"Ở đây đoán chính dì ở cũng chán ngấy , thế mà cứ khăng khăng cô út chui đầu , lòng đáng c.h.é.m!"
"Hôm nay dì để cô út một ở đây, ngày mai là thể đồn những lời đàm tiếu về cô út ."
"Dì bảo cô là một cô gái đối mặt thế nào?"
"Đừng quên, cô út vẫn còn đang học, thành niên, danh dự của cô tổn hại, nhà chúng chắc chắn sẽ yên mặc kệ . Tuyệt đối sẽ truy cứu đến cùng, ai cũng chạy thoát ."
"Các ăn kẹo đồng cả lũ ?"
Giọng điệu của Hạ Vũ Nhu vô cùng sắc bén!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-50-tot-thi-nho-cuong-click-thi-da-lam-sao/chuong-245-va-mat-cuc-pham-danh-cho-tinh-mong.html.]
Phó Đức Quý nghĩ nửa ngày, cảm thấy chỉ cơ hội thôi.
Hiện tại, Hạ Nặc là đối tượng kết hôn nhất mà thể gặp .
Hắn Hạ Nặc đắm đuối thâm tình!
"Nặc Nặc, em mà, hề hại em, càng nỡ để em chịu tổn thương."
"Trách vô dụng, đưa đồ cho em, về còn đ.á.n.h, vô cùng cảm kích em thể đến thăm ."
"Nếu em sợ danh tiếng tổn hại, thể cưới em."
Cơn giận của Hạ Vũ Nhu bốc lên ngùn ngụt: "Mẹ kiếp mày cái lời quỷ quái gì thế, như cưới cô tao mày miễn cưỡng lắm , mày cũng soi gương, cũng tè một bãi mà soi xem, chỉ dựa mày mà cũng xứng."
"Cái thứ gì , thật sự coi là hành tây ."
"Chân què cũng an phận, c.h.ế.t ."
Cô như con sư t.ử nổi điên, nhảy phắt lên cái chỗ miễn cưỡng coi là giường của đối phương, giáng cho mấy cái tát mặt.
"Bà bảo mày là một thằng du thủ du thực, đến công việc cũng , dám tơ tưởng đến cô tao đang học cấp ba."
"Nói, là ai xúi giục mày?"
"Không hôm nay bà đ.á.n.h c.h.ế.t mày, dù trẻ con g.i.ế.c phạm pháp."
Mộng Vân Thường
Phó Đức Quý tát cho tối tăm mặt mũi, ngờ con bé mặt tay khỏe thế.
Mặt bây giờ tát đau rát từng cơn!
Dưới khí thế bức của cô, chỉ thể lắc đầu : "Không ai xúi giục cả, thật lòng thích Nặc Nặc, cầu xin các thành . nhất định sẽ việc chăm chỉ, tuyệt đối để cô chịu một chút tủi nào!"
Hạ Nặc thấy lời Phó Đức Quý, một chút mềm lòng, trừ bỏ điều kiện gia đình , cũng tạm , cô đối với đối phương cũng cảm tình.
Hạ Vũ Nhu lạnh: "Tao thấy là đ.á.n.h còn nhẹ, để mày nhận rõ ai là Đại Vương ai là Tiểu Vương. Chỉ mày mà cũng xứng thích cô út tao giỏi hơn mày gấp 100 , mày dựa mặt to dựa hổ?"
"Mày lấy cái gì cưới cô , chẳng lẽ dựa cái phòng chứa đồ rách nát ? Bản mày ngủ ở trong đó còn đủ t.h.ả.m hại , còn hại cô tao qua đây chịu khổ cùng mày."
"Nói, mày rắp tâm gì, cái loại như mày tao gặp nhiều . Chẳng bản lĩnh ch.ó gì, mơ tưởng chuyện , mưu toan bám một cô gái điều kiện , ép cô buộc gả cho mày, đó để cô nuôi cả nhà, trâu ngựa cho chúng mày, đúng là hổ."
"Cô út tao bỏ đại học học. Bỏ nhà cao cửa rộng ở. Bỏ qua những nam đồng chí tiếng chung, chí đồng đạo hợp trong tương lai thích. Lại thích cái thằng ăn mày vô tích sự nghèo rớt mồng tơi như mày, trong phòng bọ chét nhảy loạn xạ nửa năm tắm một ?"
Nghe thấy lời Hạ Vũ Nhu, Hạ Nặc dường như cảm thấy cũng bọ chét bò, đó là một trận ớn lạnh.
Cô lập tức lắc đầu, cuộc sống như cô sống.
Liền lập tức tỏ thái độ: "Anh Phó, học, tạm thời nghĩ đến chuyện lấy chồng."
Mặt Phó Đức Quý lập tức đen sì như mây đen kéo đến, phụ nữ lẳng lơ đó chẳng cảm tình với lắm ?
Sao trở mặt là trở mặt ngay ?
Dựa cái gì chứ?
Nếu cảm tình với , theo họ Lưu đến nhà ?
Sau đó vẻ mặt thất vọng Hạ Nặc: "Nặc Nặc, xin em đừng đối xử với như ."
"Anh thật lòng với em mà."
Hắn vẻ mặt đầy tủi .
Hạ Vũ Nhu mà đau mắt, dứt khoát cho thêm mấy cái tát, còn đạp thêm mấy cái .
"Mày tao buồn nôn đến mức cơm hôm qua cũng nôn , thật là dầu mỡ!"
"Luộm thuộm bẩn thỉu, vệ sinh cũng thèm rửa tay, ai gả cho mày là xui xẻo 18 đời, mở mồm là mùi, tao buồn nôn c.h.ế.t ."
Cô vẻ mặt ghét bỏ đối phương.
"Bớt bôi nhọ danh dự cô tao , nếu tao cho mày ăn kẹo đồng, tin thì thử xem."