Thập Niên 50 Tốt Thí Nhỏ Cuồng Click Thì Đã Làm Sao - Chương 244: Hang Hùm Miệng Sói, Bà Nội Nổi Cơn Tam Bành

Cập nhật lúc: 2026-02-23 04:09:14
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hạ Vũ Nhu mà lắc đầu ngao ngán.

 

Cái đầu chỉ để yêu đương hết t.h.u.ố.c chữa .

 

Chưa từng thấy đứa nào ngu như thế, một chút chỉ thông minh cũng .

 

Hai thẳng đến khu đại tạp viện nơi Lưu Linh ở.

 

Môi trường ở đây tệ, những đông ồn ào, mà còn bẩn thỉu lộn xộn.

 

Khắp nơi đều là những căn nhà thấp bé dựng tạm bợ.

 

Thậm chí trong góc tường còn phân trẻ con!

 

Hạ Nặc cố nén sự khó chịu, cố gắng những thứ bẩn thỉu đó.

 

Lưu Linh dường như quen , tỏ vẻ cả!

 

Người trong viện đều nhiệt tình với bà .

 

"Ái chà, thím nó, giờ về ?"

 

Lưu Linh: "Gớm, đây chẳng là cô chủ nhỏ đến thăm bạn ! Con gái da mặt mỏng, bảo cùng, đưa cô đến nơi là ngay."

 

Người trong viện thấy lời Lưu Linh, đều tò mò đ.á.n.h giá Hạ Nặc.

 

Thấy cô gái trắng trẻo sạch sẽ, môi hồng răng trắng là đoán ngay gia đình điều kiện!

 

Một bà thím mắt tam giác, lập tức nhiệt tình tiến lên nắm lấy tay Hạ Nặc.

 

"Ái chà, cô gái chắc 18 tuổi nhỉ? Có nhà chồng ? Con trai nhà bác tròn 20, còn chuyển chính thức , điều kiện tệ, là cháu con dâu nhà bác ? Trông xinh xắn thế , bác chắc chắn sẽ coi cháu như con gái ruột mà thương!"

 

Hạ Nặc chút luống cuống tay chân, căng thẳng túm lấy cánh tay Lưu Linh!

 

Lưu Linh cắt ngang lời đối phương: "Bà chậm một bước , cô chủ nhỏ đến tìm Phó Đức Quý."

 

Hạ Nặc cảm thấy câu của bà chút kỳ lạ, nhưng vấn đề ở ?

 

Lưu Linh dứt lời, bên cạnh âm thầm trợn trắng mắt.

 

Cái loại như Phó Đức Quý mà cưới con gái nhà , chẳng là hại đời ?

 

Đặc biệt là cô gái mơn mởn thế , gả nhà đó, chẳng khác nào chui hang sói!

 

Bọn họ Lưu Linh với ánh mắt khác thường.

 

Có ai hại chủ nhà như thế ?

 

Lưu Linh chẳng thèm quan tâm, bọn họ một nguyện đ.á.n.h một nguyện chịu liên quan gì đến bà ?

 

Hơn nữa, chuyện nếu thành công, bà cũng cần sắc mặt khác dựa nhà họ Hạ mà sống nữa.

 

Có đủ tiền, bọn họ mua một căn viện nhỏ, mang theo con trai đóng cửa sống những ngày tháng nhỏ bé của .

 

Cái viện rách nát một ngày cũng ở thêm nữa.

 

Nhìn thấy cảnh tượng mắt, sự áy náy trong lòng bà tan biến sạch sẽ!

 

Nhà họ Hạ rõ ràng nhiều nhà như thế, nếu thực sự với bọn họ, thì nên đón con bà đại viện ở.

 

Vừa cũng cần chạy chạy , con trai cũng một môi trường trưởng thành .

 

Mấy cái liếc mắt đưa tình của , Hạ Nặc một chút cũng , cô chỉ nhanh ch.óng thấy Phó Đức Quý.

 

Có một bà thím hỏi thẳng: "Cô gái nhỏ, cháu với Phó Đức Quý quan hệ gì? Có hiểu rõ cảnh nhà nó ?"

 

Lưu Linh thấy sắp hỏng việc, vội vàng : "Thôi , trời cũng còn sớm nữa, chúng còn việc, tán gẫu với nữa."

 

trở tay kéo tay Hạ Nặc, về phía căn phòng trong góc cùng nhất.

 

Người đến tiếng vang lên: "Chị Phó cả, nhà ?"

 

"Thím nó đến , mau ."

 

Một phụ nữ tướng mạo khá chua ngoa cay nghiệt đón ngoài cửa.

 

Nhìn thấy Hạ Nặc bên cạnh Lưu Linh, mắt bà sáng lên.

 

Nhiệt tình chào hỏi: "Đây là Nặc Nặc , trông xinh thật đấy, thảo nào thằng Đức Quý cứ nhắc mãi bên tai bác."

 

Hạ Nặc chút lúng túng: "Bác gái, phiền ạ, cháu qua thăm Phó."

 

"Ái chà, bác ngay bọn trẻ các cháu tiếng chung mà, mau , thằng Đức Quý mong cháu đến là mong mong trăng, cuối cùng cũng gặp cháu , chắc chắn sẽ vui lắm."

 

Hạ Nặc quan sát căn phòng mắt.

 

Đây là một căn nhà hai gian chái, bên cạnh dựng một cái lán!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-50-tot-thi-nho-cuong-click-thi-da-lam-sao/chuong-244-hang-hum-mieng-soi-ba-noi-noi-con-tam-banh.html.]

 

Mà Phó Đức Quý tình cờ đang ngủ ở đó.

 

Chẳng mấy chốc, cô hiểu rõ về gia đình .

 

Hai gian phòng trông cũng tạm , một gian trai vợ chồng con cái ở, gian còn chia hai, một nửa là phòng ngủ của hai ông bà già, một nửa phòng khách.

 

Dùng để tiếp khách, ăn uống vui chơi ngày thường.

 

Trong phòng đồ đạc chất đống, đến chỗ đặt chân cũng .

 

Hoàn khác với những gì cô tưởng tượng.

 

Lưu Linh đẩy cô về phía giường Phó Đức Quý: "Hai đứa xuống chuyện , về nấu cơm tối ."

 

Hạ Nặc : "Thím, cháu về cùng thím."

 

Phó lão thái dễ dàng để cô rời , khoác tay cô, kéo cô về phía giường.

 

"Con gái đến cũng đến , xuống nghỉ một lát, hai nhà cách gần, lát nữa ăn cơm xong bác đưa cháu về."

 

Hạ Nặc , nơi cô một khắc cũng .

 

Phó Đức Quý cô đắm đuối thâm tình.

 

Cô cảm thấy như .

 

lúc , giọng của Hạ lão thái thái ung dung vang lên.

 

"Lôi kéo con gái gì?"

 

Mộng Vân Thường

"Các còn ép nó ở thành?"

 

" còn tưởng Lưu Linh dẫn nó đến thăm nhân vật to lớn nào chứ!"

 

"Cho dù chúng , nhà các cũng chỗ đặt chân."

 

"Cái nhà ?"

 

Bà thốt câu hỏi từ tận đáy lòng.

 

Trừng mắt con gái một cái đầy vẻ chỉ tiếc rèn sắt thành thép.

 

Hạ Nặc một câu cũng dám ho he.

 

Lão thái thái ánh mắt như d.a.o găm đ.â.m về phía Lưu Linh.

 

Lưu Linh hoảng loạn tột độ, trong nháy mắt, trán lấm tấm mồ hôi lạnh!

 

"Nhà chúng tin tưởng cô như , cô dẫn con gái đến cái nơi thế , cô rõ nó ôn thi đại học, mà còn lãng phí thời gian của nó."

 

"Nói, rốt cuộc cô rắp tâm gì?"

 

"Hôm nay nếu cho rõ ràng một hai ba, tin bà đây b.ắ.n bỏ cô ?"

 

Lưu Linh bà quát một tiếng, suýt chút nữa thì sợ đến quỳ xuống.

 

Đầu óc bà rối như canh hẹ, thầm nghĩ, tiêu , bà dối cho tròn thế nào đây?

 

Chỉ liên tục : "Không , hại ."

 

Cuối cùng : "Là con bé Nặc đến thăm Phó Đức Quý."

 

"Phì, Phó Đức Quý cái gì, nghèo kiết xác thì , nó quen ở đây? Còn là tác phẩm của kẻ ác độc như cô."

 

"Bớt với mấy lời vô nghĩa đó , hôm nay coi như mở mang tầm mắt , thế nào gọi là bát cơm ân bát cứt thù?"

 

Lão thái thái giận kìm , đều bắt gian tại trận , bà còn ở đây chối quanh!

 

"Không chị, là Nặc Nặc tự đến đây thăm bạn mà."

 

vẻ mặt cầu xin về phía Hạ Nặc, hy vọng cô giúp một câu.

 

Bất kể thế nào, bây giờ thể xé rách mặt, nếu tuyệt đối kết cục .

 

"Con gái học một tuần, đến cổng trường còn khỏi, ở đây bệnh, dối cũng soạn bản thảo cho ."

 

"Hơn nữa tận mắt thấy cô kéo nó ở cổng trường."

 

Ánh mắt lão thái thái vô cùng sắc bén, bà ngờ Lưu Linh hại nhà bà như thế.

 

Nếu là , con gái bà thích loại , thì nên cho bà ngay lập tức, chứ lén lút che giấu!

 

Huống hồ bản rắp tâm bất lương!

 

Đối với thật lòng đối đãi mấy năm nay, thất vọng là thể nào.

 

 

Loading...