Thập Niên 50 Tốt Thí Nhỏ Cuồng Click Thì Đã Làm Sao - Chương 239: Bao Tải Trùm Đầu, Tự Dưng Có Kẻ Muốn Ăn Đòn

Cập nhật lúc: 2026-02-23 04:09:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đột nhiên, từ trung giáng xuống một cái bao tải, trực tiếp trùm kín đầu .

 

Trước mắt gã đàn ông tối sầm , trong lòng hoảng loạn tột độ. Hắn nhanh ch.óng vùng vẫy thoát .

 

Đáng tiếc, những cú gậy gộc như mưa rào trút xuống .

 

Mộng Vân Thường

Đau đến mức kêu oai oái, nhảy chồm, cha gọi , bộ dạng buồn để cho hết.

 

Hạ Vũ Nhu khi trút cơn giận, trực tiếp phang hai gậy đ.á.n.h gãy hai chân .

 

Cô chán ghét gã đàn ông cặn bã đang quằn quại mặt đất như một con giòi bọ.

 

Người t.ử tế , cứ nhất định súc sinh, thì để bà đây cho mày nếm mùi báo ứng !

 

Hạ Vũ Nhu mặt đầy lệ khí, kiếp báo ứng của mày chính là tao.

 

Vớ một cô vợ xinh học thức mà đường đối xử t.ử tế, cứ một mực hãm hại , bà gặp nào đ.á.n.h đó, cho mày nếm thử mùi vị bạo hành là thế nào.

 

Gã đàn ông cặn bã co quắp , ôm chân gào thét t.h.ả.m thiết!

 

Hạ Vũ Nhu bật , cứ từ từ mà tận hưởng , liệt giường vài tháng thì đừng hòng dậy nổi.

 

Loại như chỉ xứng đáng sống trong đống giòi bọ, thối rữa thành một đống.

 

Giải quyết xong mối họa trong lòng, cô bắt đầu ngân nga câu hát.

 

Đánh đúng là sướng thật đấy!

 

Tại một con hẻm nhỏ bên ngoài khu đại viện quân khu, Hạ Vũ Nhu chặn đường.

 

Mắt Hạ Vũ Nhu sáng lên, ngờ kẻ tự dâng mỡ đến miệng mèo, tìm đến tận cửa để xin ăn đòn.

 

"Này, con nhãi ranh , chính mày hại Tiểu Tuyết nhà mà thể về đúng ?"

 

Mấy thiếu niên mười mấy tuổi, tay lăm lăm gậy gộc, ánh mắt bất thiện chằm chằm Hạ Vũ Nhu!

 

Hạ Vũ Nhu: Cái nồi đen to tướng rơi trúng đầu bà thế ?

 

Là cô xúi giục cái ả Liễu Cầm hổ tòm tem trai ?

 

Tòm tem trai tòm tem ngay giường của cha nuôi, chính thất bắt gian tại trận, liên quan quái gì đến cô?

 

Cái con Liễu Tuyết đúng là âm hồn bất tán.

 

Lúc nào cũng dễ dàng thao túng lòng như thế.

 

Khiến cho đám tre già măng mọc, coi ả là thiên lôi sai đ.á.n.h đó, xông pha trận mạc, còn ả thì trốn lưng ngư ông đắc lợi!

 

Hừ hừ, mơ đấy.

 

Hạ Vũ Nhu hề hoảng loạn, khóe miệng nhếch lên một nụ nhàn nhạt.

 

"Các thế?"

 

Trong đám đó, thằng nhóc cao kều nhất bước lên một bước, ánh mắt hung dữ cô.

 

"Tiểu Tuyết lương thiện trách mày, nhưng bọn tao nuốt trôi cục tức ."

 

Hạ Vũ Nhu tùy ý dựa lưng tường, hai tay khoanh n.g.ự.c, vẻ mặt đầy châm biếm!

 

"Chị trách cái gì?"

 

Thiếu niên khựng , lập tức tỏ vẻ hùng hồn.

 

"Chẳng lẽ mày khắp đại viện bôi nhọ danh dự của hai con cô ?"

 

Hạ Vũ Nhu: "Danh dự của họ để mà bôi nhọ, vốn dĩ thối nát từ lâu ."

 

"Quả nhiên là mày, thừa nhận thì mày bắt buộc xin Tiểu Tuyết!"

 

", xin , còn bồi thường phí tổn thất tinh thần cho cô nữa."

 

Mấy đứa cùng cũng nhao nhao hùa theo.

 

"Cây ngay sợ c.h.ế.t !"

 

"Các tưởng thủ trưởng trong quân khu đều là đồ ngốc ? Người khác tùy tiện vài câu là tin ngay ?"

 

"Các cũng ngây thơ quá đấy, cũng đề cao quá , tưởng là thần thánh phương nào chắc."

 

Mấy thiếu niên , bọn họ cũng cảm thấy con bé đen nhẻm mặt bản lĩnh lớn đến thế!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-50-tot-thi-nho-cuong-click-thi-da-lam-sao/chuong-239-bao-tai-trum-dau-tu-dung-co-ke-muon-an-don.html.]

 

Một thiếu niên khác thấy thái độ của chút lung lay, liền gân cổ lên hét: "Mày còn dám chối quanh, đều là do mày ở trong khu gia chúc viện tung tin đồn nhảm bôi nhọ hai con cô . Cho nên ông nội cô mới tức giận đuổi hai khỏi khu gia chúc."

 

"Bôi nhọ, ha ha!"

 

Hạ Vũ Nhu nhịn lạnh.

 

"Ông nội gì chứ, đó là ông nuôi!"

 

"Không quan hệ huyết thống nhé? Đã sai chuyện đuổi , chẳng là đáng đời ?"

 

"Các tưởng ai cũng não như các . Chuyện chỉ cần một cú điện thoại là giải quyết xong, đến lượt các ở đây lải nhải?"

 

"Nếu các xót xa nỡ để Tiểu Tuyết trong miệng các chịu khổ, thì đón thẳng cô về nhà các . Nhân tiện từ nhỏ nuôi dưỡng tình cảm, thanh mai trúc mã, cận thủy lâu đài tiên đắc nguyệt."

 

Liễu Tuyết, vì để mày quăng lưới nuôi cá khắp nơi, chi bằng bà tìm cho mày một nhà chồng từ bé. Xem đến lúc đó Nam Cung Hoài Cẩn ghen l.ồ.ng lộn lên ?

 

Đừng chứ, mấy thằng nhóc lông bông mọc đủ , mắt cứ đảo như rang lạc, chắc chắn là đang ý đồ gì đó !

 

Con trai của Lưu Linh là Hà Cường lầm bầm: "Con ranh c.h.ế.t tiệt, chẳng qua ỷ ông nội trong nhà quan to trong quân đội, quan lớn đè c.h.ế.t thôi!"

 

"Còn các gì thì ."

 

"Haizz, thật đáng thương cho Tiểu Tuyết, vốn dĩ một chỗ dựa vững chắc, còn thể thường xuyên giúp đỡ chúng . Giờ thì mất trắng , rơi nước mắt mà tao khó chịu quá. Hận thể tóm lấy con ranh c.h.ế.t tiệt mặt đ.á.n.h cho một trận nhừ t.ử, tất cả thứ của Tiểu Tuyết đều là do nó mà !"

 

Hạ Vũ Nhu , vô cùng sảng khoái!

 

"Nhóc con, bản lĩnh thì thẳng mặt bà đây , lưng , đúng là hành vi của kẻ tiểu nhân!"

 

"Loại như mày giống hệt lũ chuột cống trong rãnh nước đen ngòm, sát thương lớn nhưng cực kỳ ghê tởm."

 

"Đã cùng bọn họ, chắc chắn mày cũng phận của tao, nhà tao chiếu cố con mày bao nhiêu phương diện!"

 

"Mày những ơn, còn cấu kết với ngoài bắt nạt gia đình trả lương cho mày."

 

"Chậc chậc chậc, đúng là đồ sói mắt trắng chính hiệu!"

 

Hà Cường chọc trúng tim đen, hai má đỏ bừng.

 

Hắn cảm thấy gì sai.

 

Hơn nữa bảo mẫu ở nhà đối phương, giúp nhà nó việc, nhận chút thù lao là chuyện đương nhiên.

 

"Chuyện nào chuyện đó, mày bắt nạt Tiểu Tuyết là đúng."

 

Hắn một cách hiển nhiên.

 

Ánh mắt Hạ Vũ Nhu lóe lên tia lạnh lẽo, bà đây ngứa mắt hai con nhà lâu , nhân tiện hôm nay đ.á.n.h cho một trận!

 

Cô lao đến mặt đối phương với tốc độ cực nhanh, túm lấy cổ áo , giáng liên tiếp mấy cú đ.ấ.m !

 

Gia đình đối phương hiện tại thuộc thế yếu, cô thể để bằng chứng, chỗ đ.á.n.h đều hiểm, đau thấu tim gan nhưng để dấu vết gì!

 

Hà Cường đau đến méo cả mặt, gào oai oái.

 

Mấy thằng nhóc khác ngây như phỗng, ngơ ngác.

 

Suy nghĩ chung của bọn họ là con nhãi chơi theo bài bản, tay thế nhỉ?

 

Hà Cường thấy mấy thằng bạn cùng đang ngẩn đó thì tức chỗ nào xả.

 

Nhe răng trợn mắt hét lên: "Đứng ngẩn đó gì? Không bàn là cùng đến trút giận cho em gái Tiểu Tuyết ?"

 

Sự oán hận trong mắt lóe lên biến mất!

 

Mấy thiếu niên coi thường, để thể hiện tấm chân tình với Liễu Tuyết, liền ùa lên lao về phía Hạ Vũ Nhu.

 

"Con nhãi ranh, để bọn tao dạy dỗ mày một bài học nhớ đời, nhất là ngoan ngoãn đến mặt Tiểu Tuyết nhận ."

 

Hạ Vũ Nhu tà ác, trực tiếp xách cổ thằng đang cầm tay lên, đó tung một cước đá bay xa tít.

 

Hà Cường trực tiếp đá bay ngoài, đó rơi bịch xuống đất, bụi bay mù mịt!

 

Đau đến mức chỉ thể rên rỉ qua kẽ răng!

 

Đã là đ.á.n.h hội đồng thì Hạ Vũ Nhu cần thiết nương tay nữa.

 

Ban đầu còn tưởng bọn chúng sẽ tay với một bé gái nhỏ hơn mấy tuổi.

 

Không ngờ đám vì Liễu Tuyết mà chuyện gì cũng dám , bất kỳ giới hạn nào.

 

 

Loading...