Thập Niên 50 Tốt Thí Nhỏ Cuồng Click Thì Đã Làm Sao - Chương 232: Tức Chết Người Không Đền Mạng
Cập nhật lúc: 2026-02-23 04:09:02
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nam Cung Hoài Cẩn nhân lúc các đại nương đang thao thao bất tuyệt, lén lút kéo Liễu Tuyết chuồn .
Hạ Vũ Nhu bóng lưng hai họ hét lên: “Đừng chạy, chúng còn rõ ràng mà!”
Bàn tay đưa của cô lơ lửng trong trung!
“Khu nhà tập thể thế nhỉ? Không em ruột mà còn nắm tay , thiếu niên quá thiếu ý tứ , dù cũng tránh hiềm nghi chứ!”
Cô với vẻ xem náo nhiệt sợ chuyện lớn.
Bình thường thấy hai họ mật, cũng thấy gì, dù cũng chỉ là trẻ con.
qua lời nhắc nhở của Hạ Vũ Nhu, đúng , cũng là trẻ con, thể bản chất của sự việc.
Họ cũng quá công khai nhỉ? Thời xưa còn bảy tuổi khác chiếu, em ruột, ngày nào cũng dính lấy như là ?
Nhân vật chính hết, nhưng những đại nương, cô vợ trẻ rảnh rỗi vẫn dập tắt ngọn lửa hóng hớt, họ Hạ Vũ Nhu với ánh mắt nóng rực.
“Cô bé, cháu là con nhà ai? Còn cặp song sinh đáng yêu thế?”
Không vì xinh mà đáng yêu, mà là hai đứa trẻ giống hệt thì hiếm.
Thêm đó, đường phố đều trong tình trạng , tự động bỏ qua nhiều điểm .
Mộng Vân Thường
Tuy bây giờ thời thế , nhưng hình tượng như của Hạ Vũ Nhu khiến khó .
Chỉ màu da, trông vẻ suy dinh dưỡng, nhưng hình tròn vo đó là ?
Có hỏi thành tiếng: “Cô bé, sắc mặt các cháu tệ quá, nhưng mũm mĩm, là ?”
Hạ Vũ Nhu dùng tài ba hoa: “Chẳng lẽ các bác trẻ con uống nước lã cũng mập ?”
Mọi đều cùng một biểu cảm, chuyện đó ?
Có thấy cô bé dễ lừa, thăm dò gia cảnh nhà họ Hạ.
“Cô bé, nhà cháu bình thường ăn gì?”
Hạ Vũ Nhu chớp chớp đôi mắt to: “Ăn giống các bác thôi ạ, trạm lương thực bán gì thì chúng cháu ăn nấy?”
Cô một kẽ hở, nhưng tin.
“Con bé chuyện thật thà, hôm các cháu mới về nhà nấu ăn thịnh soạn lắm, ngay cả bảo mẫu nhà các cháu cũng hưởng lây, mang về nhà nhiều đồ ăn.”
Hạ Vũ Nhu đại nương đang chuyện như một kẻ ngốc!
“Đại nương, chẳng lẽ nhà bác chào đón con cháu ở xa về ?”
Đại nương liền vội vàng: “Nói bậy, con cháu nhà chào đón.”
“Ồ!”
Hạ Vũ Nhu một tiếng mặn nhạt.
“Cô bé, cháu là ý gì?”
“Đại nương, bác nghĩ thông suốt nhỉ? Cháu và các em từ khi sinh đến giờ, ông bà nội chỉ gặp mặt, ngay cả một cái bao lì xì cũng cơ hội cho.
Bao nhiêu năm qua, trong lòng họ áy náy chứ?
Trong bữa tiệc đón gió, họ chỉ đem tất cả những gì nhất đến mặt chúng cháu, nhưng điều kiện cho phép.”
“ cháu họ cố gắng hết sức.”
“Họ cố gắng hết sức để gặp đầu tiên thật tươm tất, lấy hết tất cả phiếu trong nhà mua đồ.
Làm một bữa ăn thịnh soạn, để chào đón chúng cháu, chứng minh rằng họ yêu thương chúng cháu, trong lòng chúng cháu.”
“Dù cho đó một tháng chút thịt cá nào cũng cam lòng.”
“Mà bữa ăn thịnh soạn đó, là thứ cháu từng thấy, thì món ngon ở kinh đô chúng thật sự ngon.”
Cô l.i.ế.m môi, như thể đầu tiên ăn món ngon đó.
Nghe , đại nương chuyện cũng cảm thấy áy náy.
Bà giở trò với một đứa trẻ gì?
Ở cái nơi chim thèm ị đó thì gì ?
Mọi đều những lời chân thành của cô lừa gạt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-50-tot-thi-nho-cuong-click-thi-da-lam-sao/chuong-232-tuc-chet-nguoi-khong-den-mang.html.]
Chỉ đôi mắt đen láy của Ngụy Từ như vực sâu đáy, tin con cáo nhỏ sống khổ sở như !
Những đó thật sự là mắt mù, chỉ với hình mũm mĩm của cô là dáng vẻ sống ?
Điều kiện nhà họ thể là nhất trong khu nhà .
Có vài cô vợ trẻ mà thấy xót xa, lấy kẹo sữa Đại Bạch Thỏ trong túi , đưa cho Hạ Vũ Nhu.
“Cho các cháu ăn .”
“Mẹ các cháu dạy các cháu , cặp song sinh ngoan.”
Không như con nhà cô, ngày nào cũng lóc om sòm, ý là la hét!
Hai đứa trẻ ở đây lâu như , chỉ nép sát chị, quấy cũng ồn ào.
Mở to đôi mắt ngây thơ, tò mò chỗ chỗ , lòng cô bất giác mềm .
Hạ Vũ Nhu vui mừng nhận lấy kẹo, lòng cô ghi nhớ, nếu trong khả năng thể, cũng sẽ giúp một tay.
Đương nhiên, cô là hám lợi, chỉ đơn thuần là cảm nhận thiện ý của đối phương mà thôi.
Hai đứa nhóc đối với kẹo sữa thì mấy hứng thú.
Chúng thiếu đồ ăn.
Lúc , một giọng đúng lúc vang lên.
“Ôi trời, các đều con bé lừa , hai nhà chúng là hàng xóm sát vách, nhà họ nào cũng thơm nức mũi, như lời nó ?”
Hạ Vũ Nhu đối diện với một đôi mắt đầy ghen ghét.
Cô đáp bằng một nụ xa.
“Thím đây là buộc phân gia nên ghi hận cháu .”
“ đó là quyết định của lão gia nhà thím, liên quan đến cháu, cháu thể chi phối suy nghĩ của ông .”
“Nếu thím cam tâm thì về nhà với lão gia.
Haiz, thật thấy ai lớn từng tuổi mà còn ăn bám.”
“Văn hóa truyền thống của nước là vợ siêng năng, đảm đang, hiếu thuận, chăm lo cho gia đình.”
“Loại ngũ độc câu như thím, thật hiếm thấy, coi em trai nhà đẻ là hoàng đế, cháu trai là thái t.ử, con trai là trâu ngựa, chậc chậc chậc, thật là đại công vô tư.”
“Thím là tấm gương của thế hệ chúng cháu!”
Trần Phán Đệ chút hiểu lời của Hạ Vũ Nhu rốt cuộc ý gì?
Dù cũng chỉ hiểu câu đại công vô tư, cô toe toét , bắt đầu .
“Mày nghĩ mới đúng chứ, em trai là nhà đẻ, là gốc rễ của , chỗ dựa là cùng một bụng chui , nên cái gì đương nhiên ưu tiên cho nó .”
“Vãi chưởng!”
“Bị tẩy não nặng thật.”
Hạ Vũ Nhu khỏi văng tục, cô phục ai chỉ phục mắt.
Bị PUA thật triệt để!
Cô qua loa: “ đúng đúng, thím gì cũng đúng.”
“Thế là gì, dốc hết ruột gan đối với em trai thím mới !”
“Lúc nó bẩn, thím tắm cho nó ? Lúc nó đói, thím đút tận miệng ?”
Câu Trần Phán Đệ hiểu.
Nổi giận đùng đùng chỉ Hạ Vũ Nhu mắng: “Cái thứ lỗ vốn tâm địa bẩn thỉu thế?”
“Nhìn mày với mày loại lành gì, đều là những kẻ ích kỷ, nghĩ cho khác.”
Hạ Vũ Nhu chịu, con mụ c.h.ế.t tiệt thì , lôi cả cô mắng?
Không cho nó tay, thật sự tưởng thể mở tiệm nhuộm.
“Thím kích động cái gì? Cháu thím mỗi mượn cớ về nhà đẻ để liếc mắt đưa tình với thanh mai trúc mã hàng xóm .”