Thập Niên 50 Tốt Thí Nhỏ Cuồng Click Thì Đã Làm Sao - Chương 230: Nam Nữ Chính Và Đại Phản Diện
Cập nhật lúc: 2026-02-23 04:08:55
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Về đến nhà, Hạ Vũ Nhu ngủ một mạch.
Một giấc ngủ đến sáng bảnh mắt, vì hôm nay là Chủ nhật!
Cô tỉnh dậy, duỗi một cách thoải mái, đ.á.n.h răng rửa mặt ăn sáng.
Làm xong việc, cặp song sinh bám lấy cô đòi ngoài chơi.
Hạ Vũ Nhu suy nghĩ một lát, lượt xoa đầu chúng.
“Được , các em ngoan ngoãn lời, chạy lung tung nhé!”
Tuy buổi tối cô nhận diện hết trong khu nhà tập thể quân đội .
Ngoài mấy nhà nhắc đến trong sách, những khác cô quen .
Một lớn hai nhỏ, ba đứa trẻ đen mập, thong thả dạo bước trong khu nhà tập thể.
Hạ Vũ Nhu bầu trời âm u, cảm thấy dễ chịu!
Không nắng, gió nhẹ thổi qua, còn gì hơn.
Trong con hẻm phía ít trẻ con đang chơi đùa, cặp song sinh tò mò, gần xem náo nhiệt, Hạ Vũ Nhu ngăn chúng .
“Chúng chơi với bọn họ.”
“Chị dẫn các em chuyện thú vị hơn.”
Trong sách , nam chính một kẻ thù đội trời chung.
Cũng đều là hai ông cháu, ông của kẻ thù đó, vì phán đoán sai lầm của ông nam chính, khiến ông tàn tật, bất đắc dĩ kết thúc sự nghiệp quân ngũ, về hưu dưỡng lão.
Còn ông của nam chính thì thăng tiến vùn vụt!
Vì , cho rằng tất cả đều là âm mưu của ông nam chính!
Điều là quan trọng, quan trọng là bọn họ cách khác khó chịu, thỉnh thoảng đến nhà giả vờ quan tâm hỏi thăm.
Khiến cho đại phản diện tức điên lên.
Người khác vì sai lầm của ngươi mà trả giá, u uất như ý, còn ngươi thì thăng quan phát tài, đắc ý vênh váo.
Người khác thấy thể vui vẻ ? Tốt nhất là phiền , nhưng họ ngược .
Giống như cái gai trong lòng , thỉnh thoảng ngươi khó chịu.
Cho nên mỗi đại phản diện thấy ông buồn bã, hận!
Giai đoạn , sức chiến đấu của đại phản diện ghê gớm, gây ít trở ngại con đường thành công của nam nữ chính, khiến họ nhiều đường vòng.
Trong sách còn nhắc qua một câu, cuối cùng, lý do điên cuồng như , hình như là vì ông của họ gián tiếp hại c.h.ế.t.
Cô đến gặp đại phản diện, gây thêm phiền phức cho bọn họ!
“Ngụy ca ca, Hoài Cẩn ca ca cũng là ý , hai ông cháu sống dễ dàng, nên ngay cả bản cũng nỡ ăn no, đem lương thực tiết kiệm cho các , điều thế?”
Giọng của nàng mềm mại, mang theo vẻ nũng nịu.
“Ối dồi ôi, mượn danh nghĩa cho , ép chuyện !”
“Cũng xem cần ?”
“Người cũng là ca ca, cũng là ca ca, bao nhiêu tình ca ca nữa!”
Nghe những lời chút khách khí của cô, mặt Nam Cung Hoài Cẩn đầy vẻ căm phẫn!
Kẻ nào ở mà nhiều chuyện thế?
Bỗng nhiên cảm thấy giọng chút quen, đầu , ồ, thì là con nhóc c.h.ế.t tiệt .
Hắn còn tìm đối phương tính sổ, bây giờ đến phá hỏng chuyện của .
Lần nó tóm đ.á.n.h cho một trận, bây giờ vẫn còn đau!
Tuổi còn nhỏ mà tâm địa độc ác, hề dịu dàng lương thiện như Tiểu Tuyết .
Hạ Vũ Nhu nghĩ gì trong lòng, nếu chắc chắn sẽ cho một cái bạt tai.
“Tỷ tỷ, xin tỷ đừng những lời như .”
Nàng mắt hoe đỏ Hạ Vũ Nhu.
Hạ Vũ Nhu vui nhíu mày.
“Làm ơn đừng tỷ tỷ tỷ tỷ nọ gọi , chúng !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-50-tot-thi-nho-cuong-click-thi-da-lam-sao/chuong-230-nam-nu-chinh-va-dai-phan-dien.html.]
“Còn nữa, đừng động một tí là tủi , giả vờ yếu đuối như , nước mắt chảy nhiều, xui xẻo lắm!”
“Những thứ ở thời cổ đại đều là mánh khóe quen thuộc của đám tiểu , ngươi xem một đứa bé mấy tuổi như ngươi học cái kiểu cách của mấy kỹ viện đó?”
“Bây giờ đất nước chúng cho phép chế độ một chồng nhiều vợ , cho nên ngươi là chính thất, phong thái của bậc đại gia!”
Nam Cung Hoài Cẩn mặt đầy tức giận.
“Đủ , Hạ Vũ Nhu rốt cuộc ngươi thế nào?”
Hạ Vũ Nhu chống hai tay lên hông: “Thiếu niên, ngươi vội cái gì, đây cũng là vì cho nàng thôi!”
“Ngươi xem, tự dưng nàng cái gì? Nhà ngươi c.h.ế.t, nhà nàng c.h.ế.t?”
“Muốn thì về nhà mà , cửa nhà khác là ? Đây là mong gặp xui xẻo ?”
Đôi mắt tinh ranh của cô dường như kẽ hở nào đó mặt đối phương.
“A a a, , chắc chắn là ngươi với thằng nhóc ưa , nên cố ý tìm một con bé mít ướt như đến gây xui xẻo cho .”
“Người em, về độ thất đức thì vẫn là giỏi nhất.”
Hạ Vũ Nhu giơ ngón tay cái về phía !
“Đây gọi là g.i.ế.c thấy m.á.u đó!”
Những lời âm dương quái khí của cô, khiến Nam Cung Hoài Cẩn khó chịu.
Hắn cảm thấy giữa với là do duyên phận, những thật sự là khí trường bẩm sinh hợp, ví dụ như con bé mặt .
Và thiếu niên đều đáng ghét như !
“Ngươi đủ , cũng chuyện của ngươi?”
Hạ Vũ Nhu liếc một cái.
“Chúng mới gặp thứ hai, mấy câu đủ cái gì.
Làm bằng ngươi cách khác khó chịu, rõ ràng ghét ngươi, mà ngươi cứ ba ngày hai bữa xuất hiện mặt để tìm cảm giác tồn tại!”
“Ngươi hành vi gọi là gì ? Đây gọi là đ.â.m d.a.o tim , kẻ lợi, giống như yêu cũ c.h.ế.t, vĩnh viễn gặp .”
Câu mấy tuy chút hiểu, nhưng đại khái ý tứ cũng thể đoán .
Ngụy Từ bất ngờ nhướng mày, cô bé đen chẳng lẽ ưa hai kẻ chướng mắt mặt?
Nếu cô giúp ?
Giọng điệu cũng đấy, thích.
Rồi thờ ơ Nam Cung Hoài Cẩn!
“Về nhà thuật câu cho ông nội ngươi .”
“Ông ý đồ gì? Mọi đều rõ, các bây giờ thật vô vị.”
“Muốn khoe khoang thành tựu của các mặt ông cháu , chúng , kẻ thắng vua kẻ thua giặc, chúng nhận mệnh .”
“Các nếu thật sự ngay cả mảnh đất trong sạch cuối cùng cũng cho chúng , thì cứ việc thỉnh thoảng đến mặt chúng khoe khoang!”
“Chẳng chỉ là hai cái mạng quèn ? Cùng lắm là cho các hết.”
Liễu Tuyết thấy Nam Cung Hoài Cẩn lép vế thì vui.
“Tỷ tỷ, tỷ nhất định ? Chúng chẳng lẽ thể hòa bình như đây ?”
“Ngươi hiểu tiếng thế? Chúng quan hệ gì? Ta như ngươi!”
Hạ Vũ Nhu nghi ngờ nữ chính trong sách đầu óc vấn đề, chỉ sống trong thế giới của riêng , thể tự động bỏ qua lời của khác.
Chẳng lẽ quy luật của tất cả các bạch liên hoa đều như ?
Nam Cung Hoài Cẩn hét lớn một tiếng: “Đủ , Tiểu Tuyết vốn ý , ngươi nhận thì thôi.”
Cơn nóng nảy của Hạ Vũ Nhu cũng bùng lên.
Mộng Vân Thường
“Ngươi gào với ai đấy, dọa em trai .”
Mẹ nó, thấy hai cô chỉ đ.á.n.h.
Nghĩ liền .
Cô bay lên, đá về phía Nam Cung Hoài Cẩn.
“Đã hiểu tiếng , còn khác buồn nôn.”
“Em trai cưng của là để ngươi dọa dẫm tùy tiện ?”