Thập Niên 50 Tốt Thí Nhỏ Cuồng Click Thì Đã Làm Sao - Chương 225: Chợ Đen
Cập nhật lúc: 2026-02-23 04:08:50
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chuông tan học vang, cửa lớp của Hạ Vũ Nhu một vòng vây quanh.
Đều là những ở cửa nhà vệ sinh tiếp.
Hạ Vũ Nhu ngớ , lòng hiếu kỳ của những đứa trẻ cũng quá lớn .
Cô hắng giọng: “Được , , nếu các bạn đến, sẽ kể cho các bạn chuyện tiếp theo, vì thời gian hạn, chúng ngắn gọn.”
“Chính là của Liễu Tuyết, vì hài lòng với chồng và chồng, nên dẫn kẻ nhà.
Khiến chồng cô để ý, thiết kế hãm hại thế nào mà nắm thóp!
Sau đó họ lợi dụng, tình cờ lúc họ chuyện bắt, một lưới bắt gọn.”
“Vì sự xuất hiện của cô , hại chồng chỉ tòa án quân sự, còn ăn đạn.”
“Càng hại bà lão vốn khỏe mạnh của nhà đó mất mạng, các bạn xem con họ hại ?”
Lần , những đứa trẻ xong bộ câu chuyện bắt đầu bàn tán.
“Hại, hại? Quá thất đức !
Hại c.h.ế.t cả nhà , chút áy náy nào, coi như từng xảy .
Phủi m.ô.n.g mang theo tài sản của đến nơi khác, sống sung sướng.”
“ , thấy con họ chính là tai họa, đến hại đến đó?”
“Không gia đình đang cưu mang họ bây giờ gặp tai ương !”
“A, lẽ nhanh như bám đàn ông !”
“Người phụ nữ đó cũng quá tùy tiện .”
Một bé giơ tay hét lên: “ , cô bám , nhưng là lấy chồng, hình như là nhận cha nuôi nuôi.”
Có kinh ngạc!
“Hai con cứ thế ngang nhiên ở nhà .”
“Liệu hại tan nhà nát cửa ?”
Liễu Tuyết trốn ở một bên lén, nghiến nát cả hàm răng bạc, ngờ trộm gà còn mất nắm thóc, danh tiếng của hai con hủy hoại .
Ánh mắt thiện cảm chằm chằm mấy thiếu niên mặt cho , đúng là đồ ngu vô dụng!
Hạ Vũ Nhu chính là khắc tinh của cô, gặp cô là chuyện .
Trước đây khi mơ, trực giác c.h.ế.t tiệt của cô chuẩn.
Cảm thấy Hạ Vũ Nhu cản đường , nên trừ khử cô , ai ngờ con ranh c.h.ế.t tiệt đó mạng lớn.
Các bạn cùng lớp của Hạ Vũ Nhu, ai nấy đều cô với ánh mắt kinh ngạc.
Đây là ác quỷ gì ?
Người hại cô, cô động thanh sắc xử lý .
Không thể trêu , thể trêu , họ nhất định tránh xa.
Nhiều bạn học dám nhảy nhót mặt Hạ Vũ Nhu, nhưng họ dám lải nhải mặt Hạ Thần!
“Hạ Thần, mau kể cho chúng chiến tích lẫy lừng của em gái !”
Hạ Thần đang vô cùng ngơ ngác, căn bản xảy chuyện gì, nhưng chịu nổi tính thích khoác lác, khoác của !
Liền kể những tin tức từ lớn.
Nói em gái lợi hại thế nào, bọn buôn bắt, còn để dấu hiệu đường.
Tuổi nhỏ thể thoát khỏi tay bọn buôn , còn thuận lợi đưa những đứa trẻ khác khỏi l.ồ.ng giam!
Dù cũng ngớt, khen Hạ Vũ Nhu lên tận mây xanh.
Còn cô lợi hại thế nào, trong năm đói kém dẫn dắt các bạn nhỏ trong khu tập thể đào bẫy bắt thú, đào rau dại tích trữ hàng.
Nghe mà các bạn nhỏ mắt sáng lên, vô cùng khao khát cuộc sống đặc sắc như .
Bây giờ cả lớp từ ban đầu ưa, khinh thường cô, đến sợ hãi, căm ghét, cho đến bây giờ là khâm phục, sùng bái!
Quá trình tâm lý thể là thăng trầm!
Hạ Vũ Nhu còn gì, nổi tiếng trong trường?
Liễu Tuyết trốn trong góc trường, ánh mắt đầy oán hận!
Con tiện nhân Hạ Vũ Nhu đó dựa mà gì cũng tin?
Trước đây xinh , khác thích cô thì thôi, bây giờ như , vẫn thích!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-50-tot-thi-nho-cuong-click-thi-da-lam-sao/chuong-225-cho-den.html.]
Bọn họ một hai đều mù hết ?
Không, cô cam tâm, cô tìm nghĩ cách.
Mình một ngày cũng đợi nữa.
Một ngày vô cùng đặc sắc lặng lẽ trôi qua.
Sau khi tan học, Hạ Vũ Nhu về nhà, mà một lẻn đến gần chợ đen.
Thay một bộ trang phục khác, đeo một cái gùi, xách nửa bao tải đồ .
Cô đặt đồ xuống, tò mò đến.
Vừa thấy gà rừng và thỏ rừng, ai nấy đều trợn tròn mắt, vội vàng hỏi: “Bán thế nào.”
Bây giờ gạo trắng ở chợ đen bán đến hai đồng một cân.
Những con gia cầm sống của cô bán ba đồng rưỡi một cân cũng quá đáng!
Nghĩ liền báo giá như !
Ở kinh đô tiền vẫn nhiều, thời buổi đều thức ăn để giữ mạng, nhưng thịt cũng thể thiếu.
Mộng Vân Thường
Cơ thể khỏe mạnh, mới thể đối mặt với những yếu tố thể kiểm soát trong tương lai.
Không ai mặc cả, chỉ nhanh ch.óng mua thêm vật tư.
Người hỏi đầu tiên, nhanh tay nhanh mắt bắt hai con gà rừng và thỏ rừng, đưa cho Hạ Vũ Nhu, bảo cô cân.
Mọi thấy , còn chịu , liền ùa lên tranh giành.
Hạ Vũ Nhu hét lớn: “Xếp hàng, thì bán.”
“Đừng chen lấn, bên ngoài còn.”
Thấy bán nổi giận, ai nấy đều như chim cút, ngoan ngoãn xếp hàng.
Đừng đứa trẻ mắt tuổi lớn, nhưng khí thế mười phần, nếu thật sự bán nữa, họ mà kêu?
Hạ Vũ Nhu thật sự thích đến đây bán đồ, ngặt nỗi trong gian gia cầm quá nhiều, bán .
Gà rừng thỏ rừng cộng hai mươi con, loáng một cái hết.
Người mua ở đó chằm chằm.
“Cậu bé, ai cũng mua ?”
Hạ Vũ Nhu: Thân hình của cô chỗ nào giống bé?
Thiếu niên thì còn tạm .
“Đợi một lát, lấy.”
Cô ngoài một vòng, đợi mười mấy phút, đó mang về hơn 20 con gà rừng và thỏ rừng.
Cảm thấy bán hàng như quá phiền phức, quá chậm.
Nghĩ gặp khách hàng lớn , là bán buôn cho xong.
Cô đặt đồ xuống, đợi , trực tiếp cầm gia cầm trong tay, chờ Hạ Vũ Nhu cân.
Họ đợi nửa ngày, tay trở về.
Bán xong đồ, một trai hơn 20 tuổi, đến mặt Hạ Vũ Nhu.
“Nhóc, trong tay còn gà rừng thỏ rừng ?”
Hạ Vũ Nhu: “Có chứ, ?”
“Nếu mua ít thì miễn bàn, nếu lấy hàng lớn, chúng hãy chuyện!”
Một lúc bán mấy chục con, cô còn thấy chậm, bán buôn mà cũng như , cô cũng lười đối phó.
Chàng trai trẻ : “Nhóc khẩu khí cũng lớn đấy.”
“Bao nhiêu hàng chúng cũng lấy , chỉ cần thể kiếm , chúng đều thu mua.”
Hạ Vũ Nhu nhíu mày, “Nói chuyện!”
Chàng trai trẻ: Khí thế của đứa trẻ còn hơn cả đại ca nhà họ, ngầu lòi.
Cô theo trai trẻ đến một sân nhỏ.
Đối phương gõ cửa, đầy một lát cửa phòng mở .
Thấy đến, trai trẻ liền : “Đại ca, đứa trẻ hàng.”