Thập Niên 50 Tốt Thí Nhỏ Cuồng Click Thì Đã Làm Sao - Chương 220: Lão Gia Tử Nhà Họ Hạ Nổi Giận
Cập nhật lúc: 2026-02-23 04:08:45
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nó cho rằng Hạ Vũ Nhu nể mặt là vì nhà họ Hạ coi nhà họ gì.
Lúc , chủ nhiệm Vương chỉ thể tự tay.
“Cô bé, đừng đ.á.n.h nữa, đ.á.n.h nữa sẽ xảy chuyện đấy.”
Hạ Vũ Nhu bà một cái, “Vậy cháu hỏi chủ nhiệm Vương, chuyện của cháu ?”
“Không của cháu.”
Câu trả lời của chủ nhiệm Vương dứt khoát!
Trần Phán Đệ chịu, “Chủ nhiệm Vương, cô thể thiên vị nó, rõ ràng là nó túm đ.á.n.h một trận, của nó?”
Chủ nhiệm Vương lạnh mặt, “Nó đ.á.n.h là đúng, nhưng bà nhân lúc lớn nhà nhà, túm lấy con bắt nạt là đúng .”
“Bà chụp mũ lên đầu là đúng .”
“Muốn trách thì trách bà quản cái miệng của .”
“Dựa chứ, báo lãnh đạo, để họ chủ cho .”
Trần Phán Đệ chịu buông tha, hôm nay cả sĩ diện lẫn mặt mũi đều mất hết, mặt sưng lên như cái bánh bao, chuyện cũng rõ ràng.
Trận đòn bà thể chịu , nếu đối phương tiền như , bồi thường chút tiền t.h.u.ố.c men cũng quá đáng chứ?
Chủ nhiệm Vương dậy, cũng định can ngăn nữa, thản nhiên khoanh tay, xuống bà từ cao.
“Vậy bà cứ tìm lãnh đạo chủ cho bà !”
Để xem chuyện một đứa trẻ mấy tuổi đ.á.n.h truyền ngoài, bà còn mặt mũi nữa ?
Hạ Vũ Nhu quét mắt sắc lẹm, “Bà cứ kiện , xin hầu.”
“ cũng hỏi, nhà nào lớn túm c.h.ặ.t con nhà khác buông, ở đó dùng lời lẽ sỉ nhục, ép nó chuyện .”
“Hành vi của bà gọi là gì ?”
“Lớn h.i.ế.p nhỏ, hổ.”
Hạ Vũ Nhu hề nể mặt bà chút nào.
“, chính là lý đó, Trần Phán Đệ đúng là càng sống càng thụt lùi.
Bà chặn ở cửa nhà , bắt nạt con nhà , bây giờ còn mặt mũi ở đây ăn vạ, mất mặt quá!”
“Nhà họ Phương cưới con dâu đúng là đổ tám đời m.á.u ch.ó!”
“Một chút tự giác cũng .”
“Có như , con cái cũng đàm tiếu.”
Mọi chỉ trỏ bà , bàn tán xôn xao!
Ai nấy đều dùng giọng điệu lên án về bà .
Trần Phán Đệ nghiến nát cả hàm răng bạc!
Ánh mắt Hạ Vũ Nhu mang theo ác ý đậm đặc.
Hạ Vũ Nhu nhe răng với bà .
Thiếu chút nữa Trần Phán Đệ tức đến ngất .
Cách cửa nhà họ Hạ xa, lão gia t.ử Hạ tức giận vở kịch mắt!
Cảnh vệ của ông tiến lên quát lớn, “Tụ tập ở đây gì thế?”
Mọi thấy lão thủ trưởng về, những phụ nữ vẫn chút sợ hãi ông.
Lần lượt tản một lối .
Mộng Vân Thường
Ánh mắt lão gia t.ử Hạ sắc như d.a.o găm b.ắ.n về phía Trần Phán Đệ.
“Tuổi của hai đứa cháu nhà cộng còn bằng tuổi của bà, bà ở đây gây sự cái gì?”
“Đừng tưởng bà ăn vạ là lão t.ử sợ bà, tin cho bà một phát s.ú.n.g?”
“Con trai bà thiệt thòi thì bà tìm kẻ gây sự, tìm giáo viên, hiệu trưởng của trường, ở cửa nhà oai cái gì?”
“Con cháu nhà cũng là để bà bắt nạt .”
“Lão già họ Phương sợ bà, chứ sợ bà.”
“Tưởng nhà họ Hạ ? Để mặc bà càn!”
Mẹ nó chứ, bắt nạt đến tận cửa nhà , cũng quá coi ông gì.
Cái que khuấy phân ông sớm ngứa mắt , xem lão già họ Phương bà ép đến mức nào .
Đồng thời giận vì ông chí tiến thủ, một từng cầm s.ú.n.g trận, trị một con yêu tinh phá nhà như .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-50-tot-thi-nho-cuong-click-thi-da-lam-sao/chuong-220-lao-gia-tu-nha-ho-ha-noi-gian.html.]
Ông với cảnh vệ của : “Đi tìm lão già đó đến đây cho .”
“Con dâu dạy thì giao cho nhà nước dạy?”
Bình thường chuyện nhà , ông lười quản, nhưng hôm nay bắt nạt con cháu nhà ông thì .
Xem cháu gái nhỏ của ông bắt nạt đến mức nào , đó tủi rơi nước mắt.
Ông quên mất cô nhóc đó đại hiển thần uy, một cước đá ngã , còn tát tai nữa.
Trần Phán Đệ đau đến mặt co giật, càng lời của lão gia t.ử tức đến trợn trắng mắt.
Ông mù , mới là thiệt, con nhóc đẻ lỗ vốn đ.á.n.h tàn nhẫn như ông thấy ?
Các chị dâu quân nhân xem náo nhiệt, dường như hôm nay mới đầu lão gia t.ử, bình thường họ nhiều tiếp xúc!
điều cũng quá bao che con cháu .
Mặc dù con cháu nhà ông nhỏ, Trần Phán Đệ đáng đời, nhưng chỉ dựa bộ dạng t.h.ả.m hại của Trần Phán Đệ, lão gia t.ử ông cũng thể mở mắt dối !
Có thậm chí còn chút ghen tị với Hạ Vũ Nhu, như mà vẫn lão gia t.ử cưng chiều.
Đứng ở góc xa, Liễu Tuyết thấy tất cả.
Trong lòng ghen tị đến phát điên!
Vốn dĩ sự cưng chiều là của , đều là Hạ Vũ Nhu cướp mất vị trí của cô!
Ở nhà ông nội nuôi, bề ngoài họ vẻ vang vô hạn, nhưng thực chất đều coi thường cô.
Nếu cô còn thể việc cho ông, hai con họ sớm đuổi khỏi nhà .
Lão thái thái Hạ và Cố Viện đang dắt cặp song sinh dạo thấy cửa nhà nhiều vây quanh, liền bước nhanh hơn.
Lão thái thái liếc mắt thấy chồng .
Vội vàng hỏi: “Ông già, chuyện gì ?”
Lão gia t.ử Hạ tự nhiên sờ sờ mũi.
“Không chuyện gì lớn, bà cứ bên cạnh xem là .”
Bà liếc mắt thấy cháu gái cưng của đó như một đứa trẻ đáng thương bắt nạt, tức chịu nổi.
“Cháu cưng, cho bà nội ai bắt nạt cháu.”
Bà vẻ gây sự.
Khóe miệng co giật!
Hai vợ chồng họ y như , chỉ thấy con cháu nhà tủi , thấy t.h.ả.m nhất.
Hạ Vũ Nhu thấy chống lưng đến, “oa” một tiếng òa lên.
Chỉ tay Trần Phán Đệ mách tội!
“Bà nội, chính là đàn bà đó, bà bắt nạt trai, còn mắng cháu.”
Lão thái thái trừng mắt hổ: “Con dâu nhà họ Phương, thấy mi là ăn no rửng mỡ , con cháu nhà tự sẽ dạy, cần mi.”
“Chuyện nhà còn lo xong, còn thời gian rảnh lo chuyện nhà khác?”
“Mi bắt nạt trẻ con thì bản lĩnh gì, giỏi thì hai chúng đấu một trận.”
Lão thái thái nóng tính mặt đầy tức giận.
Bà ở nhà quậy trời quậy đất bà quản, bây giờ vươn tay đến nhà bà, còn cho bà một bài học, để bà nhởn nhơ !
Trần Phán Đệ sợ đến co rúm cổ , bà rõ chiến tích lẫy lừng của lão thái thái .
Nổi điên lên ngay cả lão gia t.ử cũng mắng tha, thậm chí còn tay.
Quân t.ử chấp kẻ tiểu nhân, vội vàng nhận .
“Thím, con sai , con vốn chỉ hỏi rõ con trai con ai đ.á.n.h, ai ngờ cuối cùng thành thế .”
“Đều tại con, con đáng c.h.ế.t, con xin thím, con xin hai đứa trẻ!”
Sau đó dùng ánh mắt sắc như d.a.o găm đ.â.m Hạ Vũ Nhu.
Miệng , trong lòng tức c.h.ế.t.
Trong lòng nguyền rủa Hạ Vũ Nhu cả ngàn .
“Bà nội, bà lườm cháu, ánh mắt đáng sợ quá.”
Hạ Vũ Nhu sắp con ngốc cho tức .
Chịu thiệt mặt cô mà vẫn điều!