Thập Niên 50 Tốt Thí Nhỏ Cuồng Click Thì Đã Làm Sao - Chương 212: Nam Phụ Âm U Xuất Hiện

Cập nhật lúc: 2026-02-23 04:08:36
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mẹ kiếp, từng đứa một đều là đồ thần kinh.

 

Thiên lý ở ?

 

Tại chịu nỗi oan ?

 

Toàn tỏa áp suất thấp, “Thằng mập c.h.ế.t tiệt, còn mau dậy.”

 

“Hôm nay chuyện cho tao một lời giải thích, nếu chúng tìm cô giáo.”

 

Cậu nghiến răng nghiến lợi.

 

Cậu bé mập khẩy một tiếng.

 

“Tìm cô giáo? Mày dám ?”

 

Lời lẽ khiêu khích của đáng ăn đòn!

 

Phương Đồng nghiến răng ken két, nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m.

 

Ánh mắt càng thêm u ám.

 

Cậu bé mập khỏi rùng một cái!

 

tính cách thiếu niên chịu thua, khiến ưỡn n.g.ự.c một cách bướng bỉnh!

 

“Hừ, cái gì mà ?”

 

“Tin tao thể khiến mày đ.á.n.h mày ngay tại chỗ?”

 

Với tính cách tham tiền của , chỉ cần cho một chút lợi lộc, bảo bà về phía tây, tuyệt đối dám về phía đông.

 

Tuy lúc cũng thấy bất bình cho bạn học , nhưng thì chứ?

 

Nỗi khổ của do gây .

 

Thằng nhóc c.h.ế.t tiệt mắt những cảm ơn, còn căm ghét bất kỳ ai hơn .

 

Ánh mắt âm u của , khi khác đặc biệt đáng sợ, nên đều tự giác xa lánh .

 

Phương Đồng như ai đó bóp cổ, lời nào.

 

Toàn bao trùm bởi khí bi thương.

 

Mẹ đúng là chuyện đó.

 

Tại sinh trong một gia đình như , một gì như thế.

 

Vì em trai của , hổ.

 

Cái gì cũng giành cho em trai, tiếc bòn rút nhà chồng, cũng phù ma cho nhà đẻ!

 

Dựa chứ?

 

Cậu hận trời xanh bất công.

 

Cậu bé mập bò hai dậy , chỉ tiếng rên rỉ từ bên truyền đến.

 

Cậu hiếm khi áy náy Phương Đồng, thấy đối phương nhíu mày đau đớn, xem đúng là đè nhẹ.

 

Chỉ thể gượng hai tiếng.

 

Nói một câu, “Tao cố ý.”

 

Hai bạn chơi với Phương Đồng thấy bé mập dậy, vội vàng tiến lên quan tâm đến sức khỏe của Phương Đồng.

 

Thấy cử động mãi mà dậy , liền chút lo lắng.

 

Trong lòng lo sợ, đừng đè gãy xương, nếu thì phiền phức to.

 

Không tự chủ hỏi một câu, “Phương Đồng, chứ? Không thương ở xương chứ!”

 

Cậu hỏi một cách cẩn thận!

 

Sợ rằng câu nào đó sẽ khiến đối phương vui?

 

Môi của Phương Đồng c.ắ.n đến hằn cả vết m.á.u, nén đau, một câu: “Không !”

 

Không cố tỏ mạnh mẽ, cũng hiểu câu chí lý “đứa trẻ mới kẹo ăn”.

 

một gì như thế.

 

chịu bao nhiêu uất ức, chỉ cần mặt, những sẽ chuyện rối tung lên, cuối cùng lẽ còn ép xin khác!

 

Chuyện nhục nhã như là hiếm.

 

Chỉ cần tiền, bà quan tâm đến sự sống c.h.ế.t của con cái, cuối cùng nuốt trái đắng vẫn là .

 

Sau vài , ngộ !

 

Nếu bà coi là con, coi là công cụ để kiếm lợi, thì cần gì vội vàng con hiếu cháu thảo?

 

Ngay cả ông nội , một thủ trưởng, cũng , là con trai, thể phản kháng, chỉ thể tránh xa.

 

Các bạn học tâm tư của , chỉ mải mê xem trò vui, bình phẩm!

 

“Bạn Phương đè gãy lưng nhỉ?”

 

“Nếu xảy chuyện, bé mập lột một lớp da mới lạ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-50-tot-thi-nho-cuong-click-thi-da-lam-sao/chuong-212-nam-phu-am-u-xuat-hien.html.]

 

Mộng Vân Thường

Về tình hình gia đình Phương Đồng, đều rõ, dù cũng học cùng lớp mấy năm.

 

lo lắng, hả hê!

 

“Hê hê!”

 

“Ai bảo hấp tấp, đường , còn đè trúng bạn học phụ khó chơi nhất.”

 

“Các xem của Phương Đồng sẽ đòi bé mập bao nhiêu tiền?”

 

“Cái khó .”

 

đoán là sẽ đòi lương thực.”

 

“Á, thể nào, bây giờ ai cũng đói, ai thừa lương thực mà cho.”

 

“Bây giờ đòi lương thực của , chẳng khác nào g.i.ế.c cha .”

 

Thời buổi , lương thực quý giá đến mức nào, ngay cả học sinh tiểu học cũng .

 

“Chứ còn gì nữa, ngày nào cũng lo đến bạc cả đầu, chút lương thực cung cấp trong nhà đều tính toán từng bữa, sợ ai ăn nhiều một miếng.”

 

“Nhà cũng , tình hình bây

 

giờ ăn no, nhưng ba , lỡ còn khó khăn hơn thì !

 

Nên mỗi tháng nhà còn tiết kiệm một ít để phòng khi cần.”

 

“Nhà các còn chán, nhà chúng những lúc ăn độn rau dại cám thô, còn tiết kiệm một phần lương thực gửi về quê cho ông bà nội!”

 

Nhiều bạn học đều lộ vẻ tò mò.

 

hỏi: “Nhà còn chia một phần ?”

 

Bạn học chuyện gật đầu, “ !”

 

Rồi kể lể một cách uất ức: “Các , cái bánh rau dại cám thô đó khó ăn đến mức nào, cào rát cổ họng, nhưng để đói, chỉ thể nhắm mắt mà ăn.”

 

“Á, thể nào, nhà thật sự khó khăn đến !”

 

Có bạn học vẻ đáng thương của cho kinh ngạc.

 

“Sao thể? Quê của ba năm nay đến giờ một giọt mưa, đất đai trơ trụi.

 

Đừng là lương thực, ngay cả một cọng cỏ dại cũng , vỏ cây cũng bóc sạch .”

 

“Ba , nếu chúng tiết kiệm một chút, ông bà nội, chú thím, chị em họ đều sẽ c.h.ế.t đói.”

 

“Để để nhà c.h.ế.t đói, chúng chỉ thể thắt lưng buộc bụng.”

 

“Để tiết kiệm thêm khẩu phần ăn, lúc nghỉ ngơi, ba còn đạp xe đạp đến ngọn núi gần nhất để đào rau dại.”

 

Nghe lời của bạn học cùng lớp, đều im lặng.

 

So với bạn học , họ hạnh phúc hơn nhiều.

 

Ít nhất chỉ lương thực cung cấp đều bụng họ, thỉnh thoảng ba còn ngoài lén mua một ít lương thực giá cao.

 

Không là ăn ngon, nhưng no bụng về cơ bản thành vấn đề.

 

“Haiz, những ngày tháng như thế còn kéo dài bao lâu nữa?”

 

thở dài, phá vỡ sự im lặng!

 

, hy vọng những nơi thiếu nước mau mưa, những nơi ngập lụt mau tạnh mưa.”

 

Nhiều hiểu, tại nơi thì hạn hán, nơi thì ngập lụt!

 

Họ cho rằng đó là do ông trời đang nổi giận.

 

Chỉ bé mập là ánh mắt cảnh giác chằm chằm Phương Đồng.

 

Cậu béo như là vì đặc biệt tham ăn, ai thể cướp đồ ăn từ miệng .

 

Cùng lắm thì lúc đó học theo của Phương Đồng ăn vạ!

 

Nằm một lúc, Phương Đồng cảm thấy đỡ hơn nhiều, từ từ vịn bạn học dậy, trở về chỗ của .

 

Cả quá trình một lời nào, ánh mắt âm u đến đáng sợ.

 

Thấy đòi tiền , bé mập khỏi thở phào nhẹ nhõm.

 

Thầm than may quá!

 

lúc , chuông lớp vang lên.

 

Mọi túa như ong vỡ tổ, ai về chỗ nấy.

 

Giáo viên bục giảng bắt đầu thao thao bất tuyệt giảng bài.

 

Các học sinh bên thì ngừng việc riêng.

 

Không nháy mắt hiệu thì cũng chuyền giấy nhỏ cho , hoặc là thì thầm to nhỏ.

 

Chuyện ngày nào cũng diễn , giáo viên dạy mãi sửa !

 

Chỉ cần ảnh hưởng quá nhiều đến việc học, giáo viên lúc cũng nhắm một mắt mở một mắt.

 

 

Loading...