Thập Niên 50 Tốt Thí Nhỏ Cuồng Click Thì Đã Làm Sao - Chương 208: Một Đấu Gạo Nuôi Ân, Một Thưng Gạo Nuôi Thù

Cập nhật lúc: 2026-02-23 04:08:32
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hai em gặp mặt, vỗ một cái!

 

“Thằng nhóc mấy năm gặp, trông càng ngày càng tinh thần.”

 

Hạ gia lão đại Hạ Chấn Lâm .

 

Hạ Chấn Hiên liếc cả nhà , “Anh cả, thế? Sao tiều tụy ?”

 

Anh cả mới ngoài 30, đừng thành ông già non.

 

“Đừng nhắc nữa, chuyện vớ vẩn.”

 

Đặc biệt là trong năm nay, đều như băng mỏng, sợ mắc sai lầm nắm thóp vật tế thần!

 

Anh mặt mày ủ rũ!

 

“Tình hình bây giờ ngày càng nghiêm trọng, nhiều nơi hai năm một giọt mưa.”

 

Hạ Chấn Hiên: “ , nếu em cũng đưa con họ về.”

 

Những đói đến cùng cực, chuyện gì cũng thể .

 

Anh cả hỏi em trai, “Em nhiệm vụ ?”

 

Hạ Chấn Hiên gật đầu tỏ ý đoán đúng .

 

“Ra ngoài, chú ý sức khỏe.”

 

Hạ Chấn Lâm thấy em trai khí thế hừng hực, liền ghen tị!

 

Thằng nhóc từ nhỏ chịu sự quản giáo, chuyện , mười con trâu cũng kéo .

 

May mà qua nỗ lực của nó, bây giờ cũng chút thành tựu.

 

“Oa, hai, về .”

 

Một cô gái buộc tóc đuôi ngựa cao v.út lao về phía Hạ Chấn Hiên.

 

Hạ Chấn Hiên nghiêng , Hạ đại ca một tay túm lấy cô em gái phanh kịp?

 

“Lớn tướng , còn hấp tấp, cả nhà con cháu đang kìa!”

 

Hạ tiểu mặt mày tủi .

 

“Anh hai, vợ quên em gái.”

 

Hạ Chấn Hiên gõ cho cô một cái đầu!

 

“Em lớn tướng ? Còn như hồi nhỏ !”

 

“Gần đây đang bận ôn thi đại học ? Sao thời gian về?”

 

Hạ Nặc bĩu môi : “Bận mấy cũng tham gia tiệc đón gió của chứ!”

 

“Không thèm chuyện với nữa, em xem cháu trai cháu gái.”

 

Cô từ trong túi lấy một nắm kẹo sữa, mỗi đứa trẻ chia cho mấy viên?

 

“Cô út của các cháu bây giờ , kiếm tiền, chỉ thể cho mấy viên kẹo ngọt miệng thôi, tiền sẽ bù cho các cháu!”

 

Trên mặt cô tràn ngập nụ thanh xuân ngọt ngào.

 

Tự tin, rạng rỡ, bao!

 

Chưa tên biến thái đó hành hạ đến mất hết niềm tin cuộc sống, mặt mày u ám!

 

Đã cô đến , thì giúp cô út tránh vết xe đổ của kiếp !

 

Hạ Vũ Nhu bây giờ cốt truyện đảo lộn, cô út còn theo con đường của kiếp ?

 

Nhà họ Hạ con Liễu Cầm kẻ phá đám, thể thoát khỏi bi kịch của kiếp !

 

Phải , gen của nhà họ Hạ thật sự mạnh, hai ông bà trông đều tệ, nên thế hệ càng một hơn một .

 

Hạ lão thái thái thấy cả nhà đều về, liền bếp gọi bảo mẫu dọn cơm.

 

Bà cũng thương cô con gái út.

 

Biết gần đây cô học hành vất vả, áp lực tinh thần lớn, thỉnh thoảng sẽ vài món ngon mang đến trường.

 

Lúc Hạ Duệ bế một trong hai em sinh đôi.

 

Tiểu Bảo ôm cổ họ lớn, nháy mắt với Đại Bảo.

 

Ý : Xem , vẫn là nó yêu thích, ai cũng bế nó.

Mộng Vân Thường

 

Mối quan hệ bằng mắt giữa hai em ai chú ý.

 

Chỉ Hạ Thần háo hức trai, trêu chọc em họ nhỏ.

 

Khiến ghen tị vô cùng.

 

Cảm thấy da mặt của em họ nhỏ chắc chắn !

 

Em gái nhà hồi nhỏ cũng bụ bẫm, mũm mĩm, da dẻ mịn màng vô cùng, luôn nỡ rời tay!

 

Thực sờ nhất là em họ gái, nhưng dám.

 

Em họ trai là lựa chọn thứ hai của , “Anh, cho em bế một lát !”

 

Người lớn càng cho , lòng càng ngứa ngáy!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-50-tot-thi-nho-cuong-click-thi-da-lam-sao/chuong-208-mot-dau-gao-nuoi-an-mot-thung-gao-nuoi-thu.html.]

Hạ Duệ vui trừng mắt một cái, “Không còn một đứa nữa ? Em hỏi bà nội cho bế ?”

 

Hai đứa nhóc nuôi dưỡng , bế tay nặng trĩu.

 

Với cái hình nhỏ bé của , thật sợ ngã em họ nhỏ, lúc đó chú sẽ cho họ một bài học.

 

“Haiz, thôi bỏ ”, bây giờ còn địa vị trong gia đình.

 

Vừa đáng yêu dễ thương như hai em họ nhỏ, xinh như em họ gái.

 

Hạ Hoan hì hì!

 

“Hay là hai bế em .”

 

Thằng nhóc luôn thích trêu chọc cô, bây giờ em trai , chơi với nó nữa.

 

“Nghĩ chuyện hão huyền gì thế? Sắp cao bằng , bế nổi?”

 

Hạ Thần khó chịu!

 

Lão thái thái gọi sân: “Đừng ngây đó nữa, mau rửa tay ăn cơm.”

 

Lưu Linh đầy vẻ ghen tị với lão thái thái: “Thím, nhà thím thật hưng thịnh!”

 

thèm thuồng vô cùng, càng thêm ghen tị!

 

Nếu chồng bà hy sinh, bây giờ lẽ cũng là một gia đình đông vui.

 

bây giờ cũng thể là một trong những trong khu nhà tập thể , chứ là bảo mẫu của khác.

 

Đều là vợ quân nhân, khổ thế ?

 

Đều tại thằng chồng c.h.ế.t tiệt đó, tại c.h.ế.t yểu?

 

Càng nghĩ càng tức, càng nghĩ càng oán khí ngút trời, tạo thành một sự tương phản rõ rệt với gia đình đông vui.

 

cởi tạp dề, gượng gạo nở một nụ còn khó coi hơn cả .

 

“Thím, con về nhà xem con, phiền gia đình thím đoàn tụ nữa.”

 

Hạ lão thái thái, “Ăn xong hãy .”

 

“Không cần , thím.”

 

Lưu Linh từ chối.

 

“Vậy con đợi một lát.”

 

Lão thái thái từ trong bếp lấy một hộp cơm, gắp một ít từ mỗi món mặn trong.

 

Rất nhanh đầy một hộp cơm, bà đậy nắp , đưa tay Lưu Linh.

 

Rồi : “Mang về cho con bồi bổ!”

 

Thời , ai cũng dễ dàng.

 

Nhà bà may mà nền tảng , nhưng cũng chịu nổi.

 

Thấy tiền tiết kiệm ngày càng ít, dù cũng mua lương thực.

 

Bà cũng lo.

 

Lưu Linh bề ngoài cảm kích, nhưng trong lòng mắng bẩn!

 

Bàn ăn còn nhiều hơn cả khẩu phần của hai con bà trong một tháng.

 

Đặc biệt là trong năm nay, đừng là ăn một bữa thịt.

 

Ngay cả vụn thịt cũng ăn.

 

Bây giờ khắp nơi đói kém, ai còn lương thực nuôi gia súc?

 

Cũng nhà họ Hạ từ những món thịt .

 

Điều khiến bà ghen tị hơn là: sân nhà họ Hạ còn nuôi mấy con gà, ngày nào cũng trứng ăn.

 

Suy nghĩ của bà cuồn cuộn, nhưng cũng dám để khác !

 

Cứ một mực cảm ơn!

 

Hạ lão thái thái bảo bà mau về nhà.

 

Hạ Vũ Nhu đợi bà , với bà nội: “Ánh mắt của bác gái lạ thật đấy ạ!”

 

“Lạ ở ?”

 

“Nói nhỉ, là oán hận! , chính là ánh mắt đó.”

 

Hạ lão thái thái chút tin, “Nhà chúng đối xử với bà tệ, bà nên biểu cảm đó mới đúng.”

 

Hạ Chấn Hiên hiếm khi nghiêm túc, khứu giác của con gái nhạy bén đến mức nào, ngay cả cũng tự thấy hổ.

 

Con gái là chắc chắn là .

 

“Mẹ, bây giờ cả nước đều đề cao tinh thần cần kiệm giản dị, con thấy nhà cần thuê .”

 

“Nếu ý đồ đ.â.m chọc ngoài sẽ phiền phức.”

 

“Lịch sử nhiều ví dụ về một đấu gạo nuôi ơn, một thưng gạo nuôi thù.”

 

Trên mặt Hạ lão thái thái thoáng qua một tia do dự

 

 

Loading...