Thập Niên 50 Tốt Thí Nhỏ Cuồng Click Thì Đã Làm Sao - Chương 164: Vì Đàn Em Thân Yêu, Chị Đại Ra Tay
Cập nhật lúc: 2026-02-22 17:49:14
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Năm đói kém, vỏ cây chát cổ cũng ăn.”
“Không rơi tình cảnh đó, tích cực mang lương thực về nhà.”
“Thà để lương thực thừa mứa, cũng đừng để chịu đói!”
“Ăn hết , sang năm ăn tiếp, nếu hết sạch, thì các sẽ nếm trải mùi vị đói bụng đấy.”
Mọi đến đói bụng, liền lắc đầu nguầy nguậy.
“Đại ca, chúng , chúng sẽ đào thật nhiều rau dại, phơi khô cất .”
Mỗi lời của đại ca đều là vì bọn họ, đương nhiên .
Đào rau dại cũng tốn nhiều công sức, dù ngày nào họ cũng rảnh rỗi.
“Ừm, tồi, thế mới đúng chứ!”
Hạ Vũ Nhu nghiêm túc khen ngợi!
“Vậy , từ bây giờ, hành động .”
“Về nhà tìm một cái gùi, bắt đầu đào rau dại, đợi đào xong rau dại sẽ dẫn các việc khác?”
“Đợi đại ca.”
Trương Hắc T.ử từ trong túi lôi một xấp tiền đưa qua.
“Đại ca, đây là tiền thu trong thời gian chị ở đây, là phần của chị.”
“Vốn định đợi chị về cùng chia, nhưng mang nhiều tiền trong , sợ mất, nên chia luôn.”
Hạ Vũ Nhu tán thành cách của Trương Hắc Tử.
Đầu óc linh hoạt, cứng nhắc, sức đến việc đến đó, .
Họ là một tập thể, phần của cô khách sáo, nhận lấy luôn.
Nhị Tráng mặt dày chạy đến mặt Hạ Vũ Nhu.
“Đại ca, đào xong rau dại chúng gì ạ?”
Hạ Vũ Nhu b.úng trán bé một cái, “Bí mật, là thành viên cốt cán của chúng , phục tùng sự sắp xếp.
Không nên hỏi thì đừng hỏi, nên thì đừng , ?”
Cô hề chút áy náy nào khi lừa gạt một đứa trẻ.
Nhị Tráng ôm trán b.úng, “Đại ca, chị ăn gì mà lớn thế, tay khỏe thật, ngang ngửa bố em luôn!”
Hạ Vũ Nhu: Cô là một tiểu mỹ nữ siêu cấp vô địch đáng yêu, so sánh với một gã đàn ông thô kệch gì?
Đến nơi rau dại trong rừng, Hạ Vũ Nhu lệnh, “Hai một đội, gặp nguy hiểm thì la lên.”
“Tuân lệnh đại ca.”
Bọn trẻ đồng thanh.
Hạ Vũ Nhu vung tay, tự hành động.
Chỉ cần là rau ăn , già, tất cả đều thu gùi.
Đang đào thì thấy tiếng “cục cục tác”.
Hạ Vũ Nhu: Tự dâng đến cửa, lấy thì phí.
Nhị Tráng mặt đầy vẻ kinh ngạc.
“Đại ca, đại ca, gà rừng.”
Cậu bé kích động đến run cả !
Gà tối qua ngon thật, vẫn ăn.
Cậu bắt thêm vài con về nhà nuôi ăn dần.
Mộng Vân Thường
Hạ Vũ Nhu lườm một cái.
“ đến mức mắt mờ tay run !”
Nhị Tráng: Đại ca chuyện lúc nào cũng cao siêu khó lường, hiểu.
Họ đang về gà rừng, liên quan gì đến mắt mờ tay run?
Hạ Vũ Nhu: Thằng nhóc thối, chỉ lớn xác lớn não, ngu c.h.ế.t cho .
Nhị Tráng sốt ruột vòng quanh, Hạ Vũ Nhu kéo .
“Đứng yên ở đây động đậy.”
Thành sự đủ, bại sự thừa.
Nhị Tráng đó ngây ngô, theo đại ca là thịt ăn, đại ca chính là b.úp bê may mắn.
Tất cả trẻ con trong khu nhà tập thể đều theo kịp!
Hạ Vũ Nhu rón rén, tay cầm viên sỏi nhỏ.
Đến gần, thấy một con gà rừng đang cục tác trong bụi rậm!
Bên cạnh nó còn một cái ổ, bên trong là một ổ trứng đang im lìm.
Ngay lúc cô chuẩn tay, một giọng đúng lúc phá vỡ kế hoạch của cô.
Gà rừng thấy tiếng động lớn, sợ hãi vỗ cánh bay .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-50-tot-thi-nho-cuong-click-thi-da-lam-sao/chuong-164-vi-dan-em-than-yeu-chi-dai-ra-tay.html.]
Hạ Vũ Nhu nghiến răng nghiến lợi.
Cô còn kịp dùng sư t.ử hống!
Nhị Tráng la lên: “Anh nhất là chuyện gấp, nếu thì liệu hồn.”
Nhị Tráng bây giờ thấy bộ dạng ngốc nghếch của trai .
Hạ Vũ Nhu thèm tính sổ, đuổi theo con gà rừng.
Cô thiếu miếng ăn , nhưng cô thích quá trình bắt gà rừng.
Dù tay cô nhiều đàn em, bắt một ít cho họ cải thiện bữa ăn cũng .
Đại Tráng gây họa, áy náy xin , “Đừng giận nữa, chúng mau đuổi theo .”
Hai đứa trẻ như pháo nổ lao .
Hạ Vũ Nhu hét lớn: “Chạy ?”
Viên sỏi trong tay “vút” một tiếng bay .
Con gà rừng kêu lên một tiếng, đầu nghiêng sang một bên, đất giãy giụa.
Hai em thở hổn hển chạy đến.
“Vẫn là đại ca lợi hại, đại ca ngầu, đại ca đỉnh của ch.óp!”
Nhị Tráng vắt óc tìm kiếm kiến thức trong bụng.
Hạ Vũ Nhu mặt đen như đ.í.t nồi, “Có dùng từ ? Không thì bớt ? Ai khen tiểu tiên nữ như ?”
Nhị Tráng nịnh nọt , “Đại ca , đại ca gì cũng đúng, là do em vô học.”
“Được , bớt nịnh , con gà thưởng cho .”
Thằng nhóc đúng là ranh ma, tiềm chất Hán gian.
Nhị Tráng vui mừng nhảy cẫng lên.
“Cảm ơn đại ca, đại ca là nhất!”
“Tối nay gà ăn .”
Cậu chỉ thích món .
Đại Tráng nỡ , càng thêm hổ.
“Đại ca, cần cho chúng em , chị giữ mà ăn.”
Con bé nên ăn nhiều một chút, kẻo gầy thì vui nữa.
Nhị Tráng lập tức ỉu xìu.
“ , chỉ một con, em nên giành của đại ca.”
Hạ Vũ Nhu nghiêm mặt, “Cho thì cứ cầm lấy, lằng nhằng gì, thiếu miếng ăn , theo lo đói.”
Nhị Tráng chắc chắn hỏi: “Đại ca, chị thật sự cần?”
Hạ Vũ Nhu: “Không cần.”
“Còn lằng nhằng nữa cho khác đấy.”
Nhị Tráng lập tức ôm con gà lòng, “He he, đại ca, chị là giữ lời đấy.”
Cậu lập tức nhét con gà xuống đáy gùi, dùng rau dại che .
“Để tránh họ ghen tị, giấu vẫn hơn!”
“Để khỏi khó đại ca.”
Hạ Vũ Nhu: Cảm ơn nhé, gà tự bắt, cho ai, còn chịu sự ràng buộc của khác, lý với ai đây.
“Thôi , ở còn một ổ trứng gà rừng, các cũng lấy luôn ?”
Rồi đưa rau dại trong gùi của cho Nhị Tráng.
“Cậu mang những thứ về nhà , lát nữa rau dại đào đưa cho , một lát.”
Đại Tráng túm lấy cô, “Chúng cùng .”
Hạ Vũ Nhu: “Cậu theo chỉ là gánh nặng, cần.”
Đại Tráng: “…”
Hạ Vũ Nhu rời khỏi nơi , sâu hơn rừng.
Gà rừng, thỏ rừng cô bắt đây trong gian sắp tràn lan , cô định lấy một ít quà.
Tiện thể còn mang hai con gà nhà, định nuôi trong sân, tiện cho việc “tuồn hàng”!
Khi Hạ Vũ Nhu xuất hiện trở , chỉ trong gùi đầy ắp, mà hai tay còn xách ít.
Mọi đều kinh ngạc tài săn b.ắ.n của cô.
“Đại ca, chị bắt ở ?”
“Đại ca, chị rừng sâu ?”
“Đại ca, nếu để chú Hạ , chắc chắn sẽ đ.á.n.h nát m.ô.n.g chị.”
Hạ Vũ Nhu ánh mắt đằng đằng sát khí .
“Không thịt nữa ?”