Thập Niên 50 Tốt Thí Nhỏ Cuồng Click Thì Đã Làm Sao - Chương 145: Vào Núi
Cập nhật lúc: 2026-02-22 06:59:38
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chiếc xe của Hạ Chấn Hiên và đang đường gặp vấn đề.
Vì con đường phía lập chốt chặn!
Ai mà ngờ ở nơi hoang vu hẻo lánh chốt chặn.
Người nào cái việc thất đức .
Bọn Tây đúng là đầu óc kỳ lạ!
Đây là cắt đứt đường lui của họ.
Chiếc xe lập tức rẽ một con đường nhỏ khác.
Người đàn ông trung niên : “Đồng chí, chúng chỉ thể đưa các đến đây, đoạn đường còn tự .”
Họ còn nhiệm vụ, bây giờ tiện lộ diện.
Hạ Chấn Hiên vô cùng cảm kích.
“Chúng chờ ngày các vinh quang trở về.”
Đối phương mím môi vỗ vai Hạ Chấn Hiên một cái.
“Cảm ơn lời chúc của , hy vọng lúc đó chúng thể uống một ly thật vui vẻ!”
“Nhất định sẽ ngày đó.”
Lúc , lòng họ đang dâng trào, trong tim tín ngưỡng, chân sức mạnh, tràn đầy năng lượng.
Mấy dựa , bóng xe xa dần mà lòng nguôi nhớ nhung!
Phương Nghị: “Đừng nữa, thôi, hy vọng chúng gây phiền phức cho họ.”
Trần Diệu và Tiểu Ninh chút nỡ về hướng xe rời .
Từ biệt , họ sẽ rời khỏi nơi đây, trở về vòng tay của tổ quốc!
Trần Diệu , “Đường lớn , chúng đường thủy.”
Mấy xong, mặt lộ vẻ kinh ngạc!
Bạch Liệt: “Cậu còn đường khác ?”
Trần Diệu: “Đương nhiên , nghề mà rành đường sá, ngày c.h.ế.t lúc nào .”
“Tốt quá .”
Rồi chút bất bình, “Lũ Tây đang trò gì , chỉ là nhân tài hồi hương thôi ? Họ cần lớn chuyện thế ?”
“Làm khiến cảm thấy họ đều là một lũ thùng rỗng kêu to, chỉ to xác não, dựa Hoa chúng bán mạng cho họ.”
Tiểu Ninh: “Chắc chắn chỉ chuyện , lão Vương , kho vàng của họ trộm, thấy chuyện còn xa hơn thế.”
“Biết họ còn mất thứ gì quan trọng hơn.”
“Chỉ trách chúng bây giờ như ch.ó nhà tang, cũng rốt cuộc xảy chuyện gì, nếu nhất định xem náo nhiệt một phen.”
“Lũ Tây đều là đạo mạo ngạn nhiên, miệng lưỡi tuyệt đối kín như bưng.
Chuyện thể để chúng ồn ào, chuyện khác chắc chắn sẽ giấu nhẹm , vì họ thể mất mặt.”
Tiểu Ninh tự cho rằng hiểu những , tổng kết cũng đúng chỗ.
Hai con Hạ Vũ Nhu lê bước cuối cùng cũng đến chân núi.
Cố Viện mệt đến mức còn sức nhấc tay.
Hạ Vũ Nhu động viên, “Mẹ cố gắng thêm chút nữa, chúng tìm một chỗ thích hợp là thể nghỉ ngơi .”
Cô cũng hiếm khi lau mồ hôi trán.
Cơ thể yếu ớt quá, một đoạn đường mà mệt c.h.ế.t .
Đây còn là trong tình trạng dị năng hỗ trợ, nếu , chắc sớm nhấc nổi chân .
Cố Viện trực tiếp bệt xuống đất, c.h.ế.t cũng .
“Con gái, thật sự nổi nữa, lớn từng từng chịu khổ thế !”
“Đời con, sẽ còn hối tiếc gì nữa!”
“Hứa với , dù thế nào cũng sống thật .”
Cô ngọn núi trập trùng ngay mắt, lòng tuyệt vọng.
Cô , thể vượt qua ngọn núi .
Hạ Vũ Nhu thấy vẻ mặt tuyệt vọng của , thầm kêu !
Dù thế nào, tâm lý thể sụp đổ!
Nhân lúc để ý, cô cho một liều t.h.u.ố.c hồi phục thể lực nước!
Cô mở bình nước, “Mẹ uống chút nước , nghỉ ở đây một lát chúng tiếp.”
“Mẹ, nhất định khỏe mạnh, con sợ!”
Lúc , vẻ mặt cô đầy kinh hãi!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-50-tot-thi-nho-cuong-click-thi-da-lam-sao/chuong-145-vao-nui.html.]
Cố Viện lòng đau nhói!
Mình thật đáng c.h.ế.t!
Vừa suy nghĩ phi thực tế đó, một khi xảy chuyện, để một đứa trẻ sống thế nào?
Vậy nên do dự nữa, cầm lấy bình nước ngửa cổ uống.
Tiếng uống nước “ừng ực” vang lên.
Cô bao giờ uống nước như trâu thế , là do áy náy.
uống nước như thật !
Mùa hè nóng nực, uống nước mát lạnh ngọt ngào, khác gì một ốc đảo xuất hiện sa mạc, khiến lòng vui sướng!
Thậm chí còn cảm nhận cơ thể tiếp thêm sức mạnh.
Nước dù ngon đến mấy, cô vẫn mất lý trí.
Đường còn dài, con gái còn uống.
Cô nỡ cắt đứt dòng nước đang tuôn miệng.
Chuyển tay đưa cho con gái.
“Con gái, con cũng uống một chút , uống xong, cả cảm thấy sảng khoái hơn nhiều.”
Lúc , mắt cô sáng rực!
“Nannaa, hứa với con, dù thế nào cũng sẽ bỏ cuộc, nhất định sẽ đưa con về nước.”
Có niềm tin, cô cảm thấy thể .
Suy nghĩ lúc nhất định nữa.
Thấy con gái chỉ uống vài ngụm nước, Cố Viện chút xót xa : “Uống thêm vài ngụm nữa , chúng còn một bình nữa mà!”
Con gái cô nào nuông chiều lớn lên.
Tuổi còn nhỏ, thông minh hơn thương .
Đi bộ lâu như , từng than vãn một tiếng, còn ngừng động viên, cổ vũ .
Cô mà vững, thật sự hổ thẹn với vai trò .
Trong lúc hôn mê, con gái từng từ bỏ, cô gì mà phàn nàn.
“Mẹ, con uống xong !”
Hạ Vũ Nhu vặn nắp , đeo chéo .
Cố Viện dậy, “Con gái, chúng .”
Cô xổm xuống, bế cô bé lên.
Hạ Vũ Nhu lắc đầu, “Mẹ, con vẫn chịu , chúng núi !”
Cố Viện thấy con gái hiểu chuyện như , cũng thêm gì nữa?
“Được, sớm hội ngộ với ba con.”
Nói liền nắm lấy tay con gái.
Lúc , cơ thể cô tràn đầy sức mạnh vô tận, ánh mắt càng lóe lên vẻ kiên định từng .
Hạ Vũ Nhu thấy hồi phục , tinh thần phấn chấn, trong lòng vui.
Trên đường , cô nhảy nhót tung tăng.
Thấy rau dại quen thuộc liền hái.
Cố Viện bất lực lắc đầu, hai tay cô xách hai bó rau dại nhỏ.
Có loại rau dại con gái hái về nhà ăn , loại cô .
Lúc đầu cô từ chối, nhưng con gái quả quyết đảm bảo với cô rằng những loại rau độc, đều ăn .
Không thể lay chuyển con gái, đành theo.
Tuy nhiên, lời của con gái nay đều đáng tin, nên cô tin một .
Nhóm của Hạ Chấn Hiên lúc đang bên bờ sông rộng lớn.
Trần Diệu kéo chiếc bè gỗ buộc xong của , với mấy : “Chúng lên đây chèo qua sông.”
“Dùng gậy trong tay mái chèo, chèo hai bên là .”
Mộng Vân Thường
Bạch Liệt chút yên tâm, “Anh em, an ?”
“Trên chúng đều vết thương, chịu ngâm nước sông .”
Trần Diệu vỗ n.g.ự.c đảm bảo, “Lúc còn nhỏ, ông nội dùng cách để qua sông.”
“ nhớ kỹ, đó giữ thăng bằng, đừng để bè nghiêng.”
Hạ Chấn Hiên lên , “Bây giờ chẳng lẽ còn cách nào hơn ?”