Thập Niên 50 Tốt Thí Nhỏ Cuồng Click Thì Đã Làm Sao - Chương 117: Nổi Giận Lên, Trời Cũng Mắng?

Cập nhật lúc: 2026-02-22 06:59:06
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hạ Vũ Nhu trực tiếp tiến lên tát cho họ mấy cái bạt tai.

 

“Tao cho chúng mày ích kỷ độc ác, gặp chuyện nghĩ đến việc cùng vượt qua khó khăn, còn đổ thêm dầu lửa.”

 

“Mày tưởng đều c.h.ế.t hết, để mấy đứa chúng mày là thể xưng bá vương .”

 

“Cũng nghĩ xem mặt biển ăn thịt nhả xương nguy hiểm đến mức nào.”

 

Hai tát đến tai ù , dù trong lòng oán hận đến , mặt cũng dám thể hiện .

 

Hạ Vũ Nhu mỗi một cước, đá cả hai xuống biển.

 

“Có phúc cùng hưởng, nạn cùng chịu, đầy đủ cả.”

 

lộ vẻ đồng tình, “Con bé còn nhỏ tuổi nên tàn nhẫn như , đây đều là mạng .”

 

Hạ Vũ Nhu khẩy!

 

“Bà bụng, bà xuống đó với họ !”

 

“Bà hành vi của họ đại diện cho cái gì ?”

 

“Nếu vì sự cản trở của họ, khiến lên tàu, sẽ mất bao nhiêu mạng .”

 

Lời dứt kinh hô!

 

“Tàu sắp chìm .”

 

Hạ Vũ Nhu vội vàng chạy đến chỗ , “Mẹ, mau lên .”

 

Sau đó với Phương Nhã: “Dì Phương, con giao cho dì, con tìm ba.”

 

Trước khi , cô lớn tiếng để một câu, “Mẹ con mà chuyện gì, cho tất cả các đền mạng.”

 

cứu các , là vì .”

 

Lời của cô tác dụng, ít nhất đều để họ .

 

Những ý đồ cũng dám hành động thiếu suy nghĩ.

 

Một đứa trẻ mấy tuổi thể dễ dàng đá mấy đàn ông to lớn xuống biển, còn kiếm cả một con tàu lớn như , chắc chắn đơn giản.

 

Hạ Vũ Nhu chạy thu gom, đem tất cả những thứ bỏ gian.

 

Cả những thứ nhà mang cũng thu hết.

 

Sau đó lặn xuống nước một khoang tàu khác hầm chứa đồ của hành khách, thu hết tất cả thứ.

 

Khi ngoài, tay cô xách bốn chiếc vali, đây là của nhà cô.

 

Cô xách vali gặp cha.

 

Lúc , Hạ Chấn Hiên đang lòng như lửa đốt, như kiến bò chảo nóng, khắp nơi tìm kiếm tung tích của hai con cô.

 

Hạ Vũ Nhu tức giận, lớn tiếng hét: “Ba, ba thể chút não ?”

 

“Ba cũng là lão cách mạng , tiếng nổ đại diện cho cái gì ?

 

Nghe thấy tiếng nổ, điều đầu tiên ba nên là chạy boong tàu, tìm đường sống, chứ ở đây chạy loạn như ruồi đầu!”

 

Hạ Chấn Hiên não: Con gái gì cũng đúng, nhưng lời khó thế ?

 

“Ba sợ lỡ như ?”

 

Hạ Vũ Nhu: “Đi thôi!”

 

“Mẹ an lên con tàu .”

 

Hạ Chấn Hiên: “Con gái, con chuyện gì mà ba ?”

 

Hạ Vũ Nhu: “Ba, xem ba kìa, con chỉ nhân cơ hội lên con tàu chơi một lúc thôi.”

 

“Ai ngờ mấy đó như trúng tà, tự g.i.ế.c lẫn , cuối cùng con gái ba đây nhặt của hời!”

 

Cô còn chút tiếc nuối : “Nếu con lái tàu quen, sẽ xảy vụ nổ.

 

Vốn định đ.â.m lật con tàu nhỏ gây ác đó, ai ngờ để chúng nó chạy thoát.”

 

Hạ Chấn Hiên cả tê dại, nên gì với con gái !

 

Nếu đúng, nhưng mạng sống của cả con tàu đều dựa con tàu cô cướp về.

 

Nếu đúng, thể đồng tình, dù cũng chỉ là một đứa trẻ, một đứa trẻ cao đến eo !

 

Con gái gan lớn quá mức, thật là may rủi!

 

Anh là chuyên nghiệp lái những con tàu lớn như thế còn chút khó khăn.

 

Con gái … như chơi đồ hàng .

 

Còn về những lời ma quái của con gái, tin.

 

Những đó tự g.i.ế.c lẫn , chắc chắn bàn tay của con gái.

 

Anh cúi đầu thấy con gái xách bốn chiếc vali lớn, sợ đến tay cũng run lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-50-tot-thi-nho-cuong-click-thi-da-lam-sao/chuong-117-noi-gian-len-troi-cung-mang.html.]

 

Trọng lượng vali nhà , con gái nhỏ như xách nhiều đồ thế, lỡ đè cao lên thì ?

 

Vội vàng tiến lên giành lấy, “Mau đưa cho ba cầm.”

 

Hạ Vũ Nhu: “Ba còn đang thương mà!”

 

“Mau thôi, nữa nước ngập qua đầu con .”

 

Cô tinh nghịch .

 

Hạ Chấn Hiên cảnh xung quanh: Rất lý.

 

“Được , chúng .”

 

Anh cha mà ngày con gái chê bai.

Mộng Vân Thường

 

Nghĩ thật thể tin nổi!

 

“Ba, chúng ở Cảng Thành mấy ngày, con tìm bà ngoại và .”

 

Hạ Vũ Nhu phá vỡ sự im lặng giữa hai cha con.

 

Hạ Chấn Hiên nhướng mày, “Con nhớ họ .”

 

“Con chỉ xem họ sống ?”

 

Bây giờ cướp biển hoành hành, họ còn gặp chuyện cướp bóc , lỡ như bà ngoại họ mà gặp , chẳng là t.h.ả.m !

 

Hạ Chấn Hiên: Con gái dù cũng sống cùng họ từ nhỏ, tình cảm là thể.

 

“Chuyện ba thể hứa với con ngay , xem lịch trình của chúng lúc đó.”

 

Hạ Vũ Nhu “ồ” một tiếng.

 

nhiệm vụ, nhiều lúc bất do kỷ.

 

Hai nhanh ch.óng lên tàu.

 

Hạ Vũ Nhu lấy loa hét lớn: “Tàu Đông Dương 33, còn ai ?”

 

“Nếu , mau theo tiếng qua đây, nếu , tàu của chúng sắp khởi hành!”

 

thấy lời của Hạ Vũ Nhu, hét lên xé lòng: “Đợi một chút, chồng còn lên!”

 

Người chuyện, mặt đầy vẻ lo lắng và bất an.

 

vẫn còn ôm một chút hy vọng.

 

Một giọng vang lên, liền giọng theo .

 

, đợi thêm chút nữa , còn lên đủ!”

 

Hạ Vũ Nhu dứt khoát quan tâm nữa, dù cũng đợi bao lâu, ván tàu trời sấm chớp!

 

Con tàu đó dù cô cũng kiểm tra qua, một sinh vật sống nào.

 

Còn đều là c.h.ế.t.

 

g.i.ế.c, giẫm c.h.ế.t, lẽ nhảy xuống sông c.h.ế.t đuối.

 

Cũng tự ý trốn .

 

hai chiếc thuyền nhỏ khác của con tàu còn, và các vật dụng cứu sinh tàu cũng còn.

 

chút ghét bỏ lên trời : “Ầm ầm, ầm ầm, mày kêu cả đêm , đến giờ cũng gì, mày viêm bàng quang ?”

 

“Hay là đến mù mắt, còn nước mắt nữa.”

 

Ông trời: “…”

 

Mọi thấy lời cô

 

Ngay lúc , ông trời dường như đang chứng minh điều gì đó?

 

Điên cuồng ấp ủ, tia chớp to bằng miệng bát loẹt xoẹt!

 

Nhảy múa mặt biển.

 

Gió lớn gào thét, trời như thủng, mưa như trút nước, đẩy nhanh thời gian hủy diệt của con tàu đó.

 

Hạ Vũ Nhu vui vẻ hét lớn, “Cuối cùng cũng chịu thả một cái rắm .”

 

Cô mặc cho mưa gột rửa cơ thể, gột rửa bụi bẩn, gột rửa tất cả mùi m.á.u tanh.

 

Hạ Chấn Hiên lao khỏi khoang tàu, một tay bế con gái lên.

 

Ghét bỏ : “Ngốc thật!”

 

Hạ Vũ Nhu cãi : “Con chỉ gột rửa mùi cá mặn thôi.”

 

Mùi quá nồng.

 

Hạ Chấn Hiên: “Tự lừa dối thôi!”

 

 

Loading...