Thập Niên 50 Tốt Thí Nhỏ Cuồng Click Thì Đã Làm Sao - Chương 116: Đi Thôi, Cưng Ơi

Cập nhật lúc: 2026-02-22 06:59:05
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hạ Vũ Nhu tiến lên thì nhặt đồ rơi vãi.

 

Trời tối cộng thêm hành động kín đáo, ai phát hiện.

 

Thà để cô hưởng lợi còn hơn là để cho biển cả.

 

Cô nhỏ linh hoạt, luồn lách trong đám đông!

 

Rất nhanh, cô tinh mắt phát hiện và Phương Nhã bảo vệ về phía .

 

Hạ Vũ Nhu vui vì con mắt tinh tường của .

 

Cô hét lớn: “Mẹ, dì, bên .”

 

Cố Viện thấy giọng con gái, mặt lộ vẻ vui mừng.

 

“Nhu Nhi.”

 

Đến gần, nhịn mà phàn nàn, “Con bé , chạy ? Làm lo c.h.ế.t .”

 

Nói cô nghẹn ngào nên lời.

 

Trời mới , từ lúc con gái lẻn ngoài, lòng cô lúc nào cũng như lửa đốt.

 

Đặc biệt là khi tàu nổ, cô càng lo lắng hơn.

 

Cô sợ họ đến c.h.ế.t cũng gặp , càng sợ con một cũng sống nổi.

 

Hạ Vũ Nhu an ủi: “Mẹ, con , chúng cứu , mau lên tàu .”

 

Cô cố tỏ thoải mái .

 

Phương Nhã ôm con trai bước tới khuyên nhủ: “Con bé là may , bây giờ lúc nhiều, chúng mau thôi.”

 

Có Hạ Vũ Nhu mở đường, những phía gần như đều cô đẩy về phía .

 

Ra khỏi khoang tàu, lên boong tàu, nơi đó tắc nghẽn một cách hỗn loạn.

 

Thỉnh thoảng còn thấy tiếng la hét t.h.ả.m thiết, vì những đó cẩn thận chen lấn rơi xuống lỗ hổng tàu.

 

Điều khiến cô càng tức giận hơn là đó chặn đường đòi tiền.

 

Cô ánh mắt lạnh lùng: Con tàu mang về, trở thành công cụ kiếm tiền của khác, điều thể nhịn ?

 

Mộng Vân Thường

“Tất cả tránh , con tàu là của , xem đứa nào ăn gan hùm mật báo dám chặn đường.”

 

“Thấy con tàu sắp chìm , các rốt cuộc gì?”

 

“Muốn hớt tay của lão nương, mạng để hưởng ?”

 

Mọi thấy lời của Hạ Vũ Nhu, tự động nhường một con đường.

 

Lúc , họ chỉ nhanh ch.óng lên tàu, bất kể mặt là trẻ con .

 

Cố Viện: Con tàu đó là do con gái mang về, con gái bà từ khi nào thô tục như , ngay cả “lão nương” cũng dùng.

 

Phương Nhã: “Viện Viện, con gái chúng thật lợi hại, hơn hẳn thằng nhóc nhà , còn bá đạo.”

 

Vệ sĩ bên cạnh cô khóe miệng giật giật!

 

Một đứa trẻ mạnh mẽ như , nhà nào chịu nổi.

 

Trước đó họ khó khăn thế nào, chính họ đều rõ.

 

Cuối cùng con bé mở đường, trực tiếp đẩy tất cả những phía .

 

Những kẻ nhân cơ hội kiếm lợi, t.h.ả.m .

 

“Ồ, một đứa nhóc con mọc đủ lông, bản lĩnh gì mà kiếm cả con tàu?”

 

Một đàn ông cao to một mét tám mấy, tay cầm gậy sắt, khinh thường Hạ Vũ Nhu.

 

Hạ Vũ Nhu nhảy lên, hai chân trực tiếp đá đầu đó.

 

Mỗi bên mặt một cước, đó đá thẳng xuống biển, b.ắ.n lên một gợn sóng!

 

Không lâu nổi lên mặt nước, liều mạng vùng vẫy trong nước.

 

“Cứu mạng, cứu mạng!”

 

Hạ Vũ Nhu lạnh lùng , “Không cứu .”

 

Cô cảnh cáo.

 

Chiêu khiến kinh ngạc.

 

Dù cô , cũng sẽ ngốc đến mức cứu một liên quan, thậm chí còn lấy mạng họ.

 

Huống chi là giữa biển cả sâu thấy đáy .

 

Đồng bọn của tức giận, “Con nhóc độc ác như ? Trực tiếp lấy mạng .”

 

Hạ Vũ Nhu chỉ nhiều, mà còn tay tàn nhẫn.

 

Ánh mắt khinh bỉ của cô hề che giấu.

 

“Cho mày mặt mũi ? Rốt cuộc ai độc ác hơn?”

 

“Để học lái tàu, bận rộn cả buổi sáng.”

 

Mọi mà khóe miệng giật giật!

 

thể tin.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nien-50-tot-thi-nho-cuong-click-thi-da-lam-sao/chuong-116-di-thoi-cung-oi.html.]

 

Hạ Vũ Nhu tiếp tục , “Để cứu cả con tàu , gai nếm mật đến trại địch, trải qua chín chín tám mươi mốt nạn, khiến họ ngừng đ.â.m tàu, ngăn chặn t.h.ả.m kịch tàu chìm c.h.ế.t.”

 

“Lại trải qua một trận t.ử chiến, từ tay họ cướp con tàu cứu mạng .”

 

“Bận rộn cả đêm, còn thở đều, các thì , nửa đường nhảy hớt tay .

 

hỏi các , các còn mặt mũi , còn cần mặt mũi ?”

 

“Đến ông trời cũng chịu nổi, tức giận gầm thét.”

 

cho các , cẩn thận sét đ.á.n.h đấy!”

 

“Ầm ầm ầm!”

 

Tia sét dường như đúng lúc, đ.á.n.h trúng đỉnh đầu đó.

 

Người đó đ.á.n.h đến đỉnh đầu bốc khói, mắt trợn trắng, ngã lăn đất co giật!

 

Hạ Vũ Nhu giấu công lao và danh tiếng.

 

Sau đó hả hê hét lên: “Xem xem , trời phạt , chuyện thất đức nhé?”

 

“Ông trời luôn về phía chính nghĩa.”

 

Ông trời: Ngươi đang mượn oai hùm đấy.

 

Một khác phục, họ thể gán cho tội danh như .

 

Gân cổ lên hét: “Ngươi bậy, chỉ là tình cờ thôi.”

 

Hạ Vũ Nhu: “Ngươi thử ? Lại đây đây, đến chỗ nào trống trải một chút.”

 

“Nếu ngươi ở đây nửa ngày mà sét đ.á.n.h, sẽ tin lời ngươi .”

 

Mọi : “…”

 

Người đàn ông hớt tay : “Tại ngươi?”

 

“Còn nữa, những lời ngươi , thấy hoang đường ?

 

Ngươi kể cho chúng , một đứa trẻ như ngươi thế nào trải qua chín chín tám mươi mốt nạn để con tàu ?”

 

Hạ Vũ Nhu: “Ngươi kể cho , ngươi thế nào mà tham lam đủ?”

 

“Đám boong tàu lúc nãy ? Qua đây kể cho .”

 

Hạ Vũ Nhu gân cổ lên hét.

 

“Ngươi đừng !”

 

Người đó tuy chút thiếu tự tin, nhưng cũng tin một đứa nhóc con thể chuyện lớn như .

 

Hạ Vũ Nhu ánh mắt lóe lên, “Có bản lĩnh ? Ngươi sẽ sớm thấy thôi.”

 

nhiều ác, trực tiếp đá một cước n.g.ự.c đàn ông, cho họ bạn!

 

“Đi thôi, cưng ơi?”

 

“Tõm” một tiếng, nước b.ắ.n tung tóe.

 

Người đó mặt mày ngơ ngác, tiếp theo là liều mạng vùng vẫy.

 

Trước đó đồng bọn rơi xuống nước tưởng là tai nạn, bây giờ mới sức lực của đứa trẻ lớn đến , tàn nhẫn đến .

 

Ngực đá vẫn còn đau âm ỉ!

 

Cộng thêm áp lực của nước biển, càng đau gấp bội.

 

“Cứu mạng, cứu mạng, dám nữa.”

 

Hắn vội vàng tỏ yếu thế cầu cứu.

 

Trước mạng sống, mặt mũi là cái gì?

 

Hạ Vũ Nhu ánh mắt sâu thẳm, mặt đổi sắc.

 

Mọi đều sợ hãi Hạ Vũ Nhu, cái tật đá xuống biển thật tàn nhẫn bình thường.

 

Điều chẳng khác nào trực tiếp lấy mạng .

 

“Của rẻ của dễ chiếm như .”

 

Cô lẩm bẩm, dường như cho , dường như cho khác .

 

Hai còn trực tiếp sợ đến quỳ xuống.

 

“Cô nương tha mạng, chúng dám nữa, chúng đều họ ép.”

 

Họ ngừng dập đầu cầu xin.

 

Con nhóc thật hung tàn, họ xuống biển bơi .

 

Sớm tham chút lợi .

 

Ruột gan hối hận xanh cả .

 

Hạ Vũ Nhu mặt đầy vẻ chế giễu, “Họ bảo mày ăn phân, mày ăn?”

 

Hai mặt mày ngơ ngác!

 

Không ngờ con nhóc miệng lưỡi thật độc.

 

 

Loading...