Thập Nhật Chung Yên - Chương 1360: Trương Lệ Quyên (một)
Cập nhật lúc: 2026-01-05 14:55:26
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5UOIUGZN
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
tên là Trương Lệ Quyên.
dối.
lời dối của rốt cuộc nên bắt đầu từ nhỉ...?
Có lẽ là năm mười bốn tuổi, cảnh nhà túng quẫn, với cha rằng học nữa.
Năm đó học lớp chín, là năm sắp nghiệp.
Mặc dù trong thôn ít bằng trung học cơ sở, nhưng nhà chúng vẫn ai.
Việc học của lắm, thành tích cũng thuộc hàng đầu.
Thực ở trường, nhưng một bức tường vô hình chắn mắt , ngăn cách với con đường học vấn.
Em trai nhỏ hơn chín tuổi, từ khi sinh tim nó vấn đề, nếu phẫu thuật thì thậm chí sống đến tuổi trưởng thành.
Nó chính là bức tường trong lòng .
Trong thôn nhiều cô gái ngoài việc, họ là để kiếm tiền mua nhà cưới vợ cho em trai, nhưng cha bao giờ nhắc đến chuyện .
Mặc dù họ nhắc, nhưng thể giả vờ ...?
Coi như em trai cần tiền mua nhà cưới vợ, nhưng nhà cũng cần tiền cho em trai phẫu thuật.
Tính mạng nó đang đếm ngược... thể vô tư sống trong trường học?
Cha ngày đó lời , hút t.h.u.ố.c, khoác áo, trong sân một lời, cũng lưng ông im lặng.
“Cha, .”
tưởng họ thấy, trong sân nhắc một nữa: “Cha, , con học nữa, tìm việc , Lượng Oa cần tiền phẫu thuật, gấp lắm .”
Sắc mặt cha trong chốc lát trở nên nặng nề vô cùng, ông rít một t.h.u.ố.c thật mạnh, đôi mắt cả đời đất đai, dường như sớm bụi bặm nhuộm thành đục ngầu.
Không lâu , ông mở miệng : “Quyên Oa, mỗi ... đều mệnh của riêng .”
Khi đó còn nhỏ, hiểu ngay ý của cha.
“Quyên Oa, con cứ học .” Cha , “Nhà chúng giàu sang gì, Lượng Oa đầu t.h.a.i nhà chúng ... đó là mệnh của nó.”
“Nói gì ...?” Lúc đó giọng run lên, cảm thấy thể tin .
Ý của cha là... mặc kệ Lượng Oa?
bác sĩ rõ ràng thể chữa khỏi...
“Quyên Oa...” Mẹ ở lưng lau khóe mắt, “Cha con đúng... coi như con ngoài việc thì kiếm bao nhiêu? Mỗi tháng năm sáu trăm là nhiều, nhưng bác sĩ phẫu thuật của Lượng Oa ít nhất cũng cần hơn mười vạn, chữa chắc khỏi... còn tốn nhiều tiền lắm, nó khổ...”
Mẹ càng mắt càng đỏ, nhanh thút thít: “Lượng Oa sinh ở nhà là nó khổ... chuyện thể khổ thêm con bé con .”
Cha cũng thở dài, dùng ngón tay dụi tắt điếu t.h.u.ố.c, : “Quyên Oa, ngoài đều con gái học thiệt thòi, nhưng trời sinh là một kẻ bướng bỉnh, con cứ học cho , tương lai tìm một công việc t.ử tế, đất cũng cày đủ , nhà họ Trương thể đời đời đều nông dân.”
“Nói... gì !!” nghẹn lâu, trong sân đỏ mặt hét lên một tiếng, “Con học... Lượng Oa thì ? Lượng Oa ?”
“Lượng Oa... mệnh của nó.” Cha trầm giọng , “Quyên Oa, đây là cha nợ nó, đời cha trả nợ cho nó, trả hết đời trả tiếp, liên quan đến con.”
“Sao... thể liên quan?!” lắp bắp nên trả lời thế nào, “Lượng Oa là em trai con mà!”
Ngày đó hận cha vô cùng.
Họ cứ thế quyết định mệnh của Lượng Oa.
Lượng Oa là đứa bé nhất thế giới, dù nó khó chịu đến cũng sẽ cố gắng mỉm cho chúng xem.
Bác sĩ tim nó cung cấp đủ m.á.u, ngón tay cả ngày đều tím đen, ngày nào cũng hỏi nó khó chịu , nhưng Lượng Oa lúc nào cũng sẽ hỏi ngón tay nó giống quả cà tím lớn trong đất .
Cả nhà đều , Lượng Oa cũng sẽ , nó vẫn luôn như .
cha cứ thế từ bỏ Lượng Oa, cảm thấy trời của như sụp đổ.
Ngày đó ôm mãi, bà bà để Lượng Oa sống, nhưng Lượng Oa mà sống?
Hàng xóm láng giềng mỗi nhà vay năm mươi tám mươi, lúc nào mới gom đủ hơn mười vạn đồng?
Cha đều nợ Lượng Oa, nhưng họ gì sai cả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thap-nhat-chung-yen-dtjh/chuong-1360-truong-le-quyen-mot.html.]
Điều sai duy nhất của nhà chúng , chính là đủ tiền cho Lượng Oa phẫu thuật, chỉ cần ngoài kiếm đủ tiền, chuyện đều giải quyết ?
Chỉ cần thể kiếm tiền... thứ sẽ nhanh thôi.
Sau “trăm” là “ngàn”, “ngàn” là “vạn”, “vạn” là “mười vạn”, chúng chỉ cách mấy trăm ngàn bốn năm bước.
Cha ai để ý đến nữa, ngày đó khóe miệng cha luôn trễ xuống, trong sự im lặng già mấy tuổi. Năm tháng luôn để những dấu ấn đau đớn ông, rõ ràng như làn da dính đầy bụi đất của ông.
Người già trong thôn đều dây gai chuyên chọn chỗ mỏng mà đứt, vận rủi chuyên tìm khốn khổ.
phòng trong tìm Lượng Oa, nó đang ngủ ở đó, nó giả vờ ngủ ngủ thật, chỉ qua ôm lấy cái đầu tròn vo của nó.
“Chị...?” Lượng Oa mở mắt .
“Lượng Oa, khó chịu ?” hỏi.
“Không , chị, em cảm thấy bệnh của em sắp khỏi .” Lượng Oa nhe răng với , “Nói chừng sang năm em thể học.”
Mắt như thủng một lỗ, nước mắt nhịn nửa ngày lúc bỗng nhiên văng , văng lên gối, văng lên mặt Lượng Oa.
“Chị! Chị đừng !” Lượng Oa đưa bàn tay tím đen lau nước mắt cho , “Chị xem! Chị! Quả cà tím lau nước mắt cho chị !”
đang “phụt” một tiếng bật , đó đưa tay đ.á.n.h nó một cái: “Đồ ngốc nhà ngươi!”
“Hì hì!”
“Lượng Oa, chị bản lĩnh, nhưng chị em sống.” ôm đầu nó .
“Em đang sống mà! Chị!” Lượng Oa nhe răng với , “Bệnh của em cũng sắp khỏi !”
thế nào để Lượng Oa sống, nhưng còn thời gian.
“Em đợi chị.” , “Chị học thêm một năm nữa, nghiệp trung học liền tìm việc , lúc đó chị bằng cấp, thể kiếm nhiều tiền chữa bệnh cho em.”
“Kiếm nhiều tiền?” Lượng Oa chớp mắt hỏi , “Người nghiệp trung học là thể giống như trong TV, thành phố kiếm tiền ?”
“Ừ, .” gật đầu, “Đến lúc đó chị cũng cần nhà máy tạp hóa trong thôn nữa, chị thành phố kiếm tiền.”
“Tốt quá!”
Lượng Oa vỗ tay, nhưng tay nó chỉ nhẹ nhàng chạm , tay nó khó chịu, nhưng nó dường như cảm giác mà tiếp tục hô hào: “Chị của em kiếm tiền lớn!”
“Lượng Oa, chị kiếm tiền sẽ mua cho em một căn nhà lớn trong thành phố, đón em và cha đến.” ngậm nước mắt , “Đến lúc đó cưới cho em một vợ, ngày ngày mua cho em bánh bao kẹp ớt xanh ăn.”
“Em cưới vợ! Không bánh bao kẹp ớt xanh!” Lượng Oa với , “Em rể! Em chị tìm rể!”
“Được, chị tìm rể cho em , đó cưới vợ cho em.”
xong ngẩng đầu, thấy đang lau nước mắt ngoài cửa sổ.
Nếu Lượng Oa bệnh... cuộc sống của gia đình chúng sẽ hạnh phúc bao?
Khi đó bao giờ , hành trình cuộc đời gian nan đến .
Người chí thì nên, nhưng đời nhiều chuyện chỉ dựa nỗ lực và kiên trì là thể thực hiện .
Thế giới sẽ xây nên vô bức tường vô hình, ngăn cách bạn với những khác.
Bạn thể thấy cuộc sống của họ, cũng thấy niềm vui của họ, nhưng bước chân của bạn mãi mãi thể bước qua.
Cũng là năm đó, cha lời thầy bói trong thôn, tên “Lệ Quyên” , xung khắc với bát tự của , bất lợi cho năm tháng, thế là đồn công an đổi tên cho .
đồn công an đổi tên thủ tục quá rườm rà, cha chữ, mãi xong, liền quyết định đặt cho một cái tên ở nhà.
Họ trong nhà gọi Quyên Oa nữa, gọi gọi gia vận đều gọi tan, đổi một cái tên coi như là một điềm lành, vặn năm đó nghiệp, gọi là Điềm Điềm thể khiến cho gia đình lên.
nghĩ kỹ ... cũng chính là từ năm đó, cuộc đời bắt đầu đến sụp đổ.
(Đầu tiên chúc năm mới vui vẻ, năm Rắn đại cát, vạn sự như ý. Đợi đều nhận lời chúc của , thì bắt đầu xin . Trước đó sẽ mười ngoại truyện, mỗi 2 vạn chữ, xong một sẽ đăng một , nhưng ngoại truyện của Điềm Điềm hai vạn ba ngàn chữ mà vẫn cảm thấy còn cách kết cục một chút, hiện tại 10 chương mà vẫn kết thúc, thể là một trong những ngoại truyện dung lượng lớn nhất. từng đắn đo, cân nhắc xem rốt cuộc là nên nén câu chuyện , gói gọn trong 2 vạn chữ, là cố gắng kể rõ câu chuyện? Suy nghĩ vẫn quyết định nhiều hơn một chút, dù cũng kết thúc , ai mắng câu chữ nữa. Cho nên quyết định Tết sẽ đăng 10 chương lên, coi như là phần của ngoại truyện Điềm Điềm, phần sẽ đăng ngẫu nhiên trong dịp Tết, mong thông cảm. Dù nữa, cảm ơn đồng hành suốt thời gian qua, cùng đón một năm mới lành, chúng năm mới gặp .)
Quan trọng:
(À, còn một chuyện cần rõ, để tránh gây hiểu lầm. Trước đây khi sản xuất AI đồng hành cùng bộ ba Kiều Trần, phía chính thức còn một robot trò chuyện Điềm Điềm, là một trò chơi nhập vai g.i.ế.c một , trong đó ghi bộ mạch truyện của Điềm Điềm, vì lý do kỹ thuật tạm thời gỡ bỏ. Lúc đó mạch truyện chính là do cung cấp đại cương và chi tiết, vài bạn khi chơi xong trò chơi nhập vai một đó chỉnh lý và cải biên câu chuyện của Điềm Điềm và đăng thành truyện đồng nhân của Mười Ngày, cho nên hướng chính của câu chuyện giống với của , tên nhất trí. Không tồn tại việc bên nào chép, mạch truyện từ đầu đến cuối đều là do , cũng cảm ơn các bạn chỉnh lý thành sách. Có bạn nào chơi kịch bản nửa năm thể mặt rõ một chút.)