Hai lựa chọn , gì khác ?
Miệng đắng chát, một chữ cũng nên lời.
Giống như một tảng đá lớn giáng xuống.
Choáng váng đến mức phân biệt phương hướng.
Ta hít sâu một , khó khăn mấy chữ: "Đại thiếu gia, ngài thể thất tín?"
20
Tống Triệt đáp.
Hắn lạnh một tiếng, tùy ý đ.á.n.h giá , nhướng mày :
"Không nữ nhân của , chẳng lẽ ngươi xuất phủ, gả cho hạng phàm phu tục t.ử?"
"Ngươi thật cho rằng ai cũng thể bảo vệ ngươi ? Không Tống gia, nếu kẻ khác nhắm trúng, chừng còn cưỡng đoạt, rơi chốn phong trần."
"Thanh Y, thể quá ngây thơ, thời thế, hiểu tiến thoái."
Toàn lạnh buốt.
Không từ khi nào đổi ý.
Nhất thời , chỉ đành gom hết dũng khí, phản bác:
" chẳng ngài nô tỳ ? Chẳng ngài lo nô tỳ phá hoại tình nghĩa phu thê của ngài với Tần tiểu thư ?"
"Biểu cảm của Tần tiểu thư, ngài cũng thấy , ngài ép nô tỳ dâng cho nàng, chính là ép nàng chấp nhận nô tỳ."
"Như chẳng sẽ tổn thương Tần tiểu thư ?"
Đổi là khác…
Chưa kịp nhập môn uống của thất.
Dù thế nào cũng là một sự sỉ nhục cực lớn.
Chẳng trách sắc mặt Tần tiểu thư cũng đổi.
Giọng Tống Triệt lạnh lẽo: "Ngươi là tổ mẫu ban cho , ai dám gì."
"Thanh Y, ngươi cần nghĩ nhiều, sẽ xử sự công bằng."
"Nếu ngươi bất kính với chủ mẫu, tuyệt dung thứ. nếu ngươi an phận thủ thường, sẽ che chở cho ngươi, để ai hại ngươi."
Ánh mắt đặt trở nên nóng rực.
Ánh mắt , từng thấy mặt nhị lão gia và tam thiếu gia.
Không từ lúc nào, ngay cả cũng trở nên như .
Ta siết c.h.ặ.t t.a.y, cố hạ thấp giọng :
"Đại thiếu gia, nô tỳ , nô tỳ là chí lớn."
"Trong phủ nhiều di nương của ngài…"
"Ngài thả nô tỳ , ? Nô tỳ sẽ lập bài vị trường sinh cho ngài, cả đời ghi nhớ ân tình của ngài! Nô tỳ…"
Chưa xong, Tống Triệt cắt ngang: "Thanh Y!"
"Ta quá dung túng ngươi !"
"Ngươi là nô tỳ của Tống gia, ngươi gì cũng ! Cho ngươi là nâng đỡ ngươi!"
"Ngươi tự mà suy nghĩ cho kỹ !"
Ném những lời .
Tống Triệt sắc mặt âm trầm rời .
Chỉ còn lặng tại chỗ, rã rời.
21
Trở về viện.
Lão thái thái gọi qua, : "Nó thể nghĩ thông, kỳ thực cũng là chuyện . Ta vốn yên tâm khi để ngươi ngoài."
Ta nhịn đỏ hoe mắt.
Hồng Trần Vô Định
"…"
Vốn tưởng tự do ở ngay mắt.
Nào ngờ phát sinh biến cố.
Vậy chi bằng ngay từ đầu đừng cho hy vọng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thanh-y-khong-nhiem-bui-tran/chuong-6.html.]
Ta kìm , gục đầu bên đầu gối lão thái thái, :
"Người giúp , để rời phủ."
Bên ngoài sống c.h.ế.t thế nào, cũng nhận.
Ta sống những ngày nơm nớp lo sợ như nữa.
Lão thái thái vuốt đầu .
"Ngươi là do lớn lên, đều hiểu. ngươi vẫn coi nhẹ lòng hiểm ác, ngoài chẳng lẽ ai nhắm ngươi? Ngoài bán vợ bán con, kẻ chẳng bằng cầm thú còn nhiều hơn!"
"Ở Tống phủ, ít còn thể chủ cho ngươi."
Chẳng lẽ thật sự thể thoát khỏi phận cho khác ?
Ta c.ắ.n răng : "Nô tỳ gả, ai cũng gả! Nô tỳ cả đời hầu hạ !"
"Hầu hạ đến trăm tuổi, nô tỳ sẽ cắt tóc ni cô!"
Lão thái thái lắc đầu: "Trên đời nào chốn thế ngoại đào nguyên, trong chùa chẳng lẽ ức h.i.ế.p ?"
Ta cứng họng.
Chỉ đến run rẩy, đầu đau như nứt .
lúc , bên ngoài một tiểu tư của Tống Triệt đến.
Vừa cửa quỳ xuống :
"Đại thiếu gia dặn, Tây Sương phòng bên viện thu xếp cho Thanh Y tỷ tỷ ."
"Mấy ngày tỷ tỷ rảnh thì chuyển qua đó , thiếu gia đang đợi."
Hắn là đang ép .
Muốn thông phòng, đó mới nâng .
Chuyện chẳng khác nào tiền trảm hậu tấu.
Hoàn để ý đến ý tứ của Tần tiểu thư.
Sau còn thể yên sống !
22
Nghe lời , ngay cả lão thái thái cũng nhíu mày, thở dài :
"Đứa nhỏ , vội vàng như , hiểu đạo lý ‘dục tốc bất đạt’…"
Lý ma ma và Xuân Hạnh đều khuyên .
"Đây là thể diện đại thiếu gia ban cho ngươi."
"Ngươi cửa thiếu phu nhân, chiếm một bước tiên cơ."
"Ngươi là trong phủ, rõ gốc rễ, chẳng dễ hơn thiếu phu nhân từ ngoài . Thiếu gia là đang tính cho ngươi đấy!"
Các nha khác cũng khuyên: "Chuyện cũng chỉ Thanh Y tỷ tỷ dung mạo như hoa như ngọc mới , khác phúc ."
" , đại thiếu gia khi nào từng để tâm đến nữ t.ử như …"
!
Ta cần thứ thể diện !
Ta bỗng nghĩ, nếu gương mặt mang đến cho bao nhiêu phiền toái.
Ta thà cần gương mặt .
Nghĩ , đột ngột rút một cây trâm đầu xuống.
"Vậy thì tự hủy dung mạo!"
Nói xong, giơ lên định rạch xuống mặt!
Lão thái thái kinh hãi.
"Thanh Y!"
Lý ma ma, Xuân Hạnh cùng đều chạy tới, giữ c.h.ặ.t t.a.y .
"Ngươi đừng hồ đồ!"
"Đâu đến nỗi !"
"Có chuyện gì thì từ từ thương lượng!"
Vì tay quá nhanh, đầu nhọn sượt qua mặt.
Chỉ rách một chút da.