Đợi đến khi Khang Hi uống hết một tách , Lương Cửu Công mới đ.á.n.h bạo tiến lên:
— Bệ hạ, nô tài chuyện bẩm báo ạ.
— Nói ! — Khang Hi đầu cũng chẳng buồn ngẩng, mắt vẫn dán c.h.ặ.t sấp tấu chương bàn. Chẳng trong đó những gì mà đôi mày Người cứ nhíu c.h.ặ.t đầy vẻ đăm chiêu.
— Bệ hạ, Trương Đắc Thọ ở cung Khải Tường qua báo rằng: Ngày mai Ngũ Cách cách mời Thái t.ử điện hạ, Ngũ A ca, Bát A ca cùng Tam Cách cách và Tứ Cách cách sang cung Khải Tường ăn lẩu ạ!
— Ngũ Cách cách? — Khang Hi lộ vẻ kinh ngạc. Nếu Người nhớ lầm thì Bảo An tính tuổi mụ mới bốn tuổi, mà nay mời chị em ăn lẩu ?
— Thưa Bệ hạ, đúng là như ạ. — Lương Cửu Công khẳng định chắc nịch. — Vì Cách cách mời nhiều A ca và Cách cách, các tiểu chủ t.ử còn liệt kê mấy trang danh sách nguyên liệu. Thư Tần nương nương bèn gửi danh sách đó sang cung Càn Thanh, nhờ nô tài chuyển lời tới Bệ hạ...
Thấy tên nô tài cứ ngập ngừng nửa chừng thôi, Khang Hi giơ chân đá nhẹ một cái lão:
— Cứ ấp úng mãi cái gì, mau!
Lương Cửu Công mếu máo, đành tiếp:
— Thư Tần chủ t.ử bảo rằng, chủ xị là Ngũ Cách cách – con gái ruột của Bệ hạ, còn những cùng ăn là Thái t.ử, Ngũ A ca... cũng đều là con trai con gái ruột của Bệ hạ cả... Thế nên, nguyên liệu hợp tình hợp lý nhất là nên do Bệ hạ – với tư cách là cha – chi trả ạ!
Nói xong, lão chỉ , dám ngẩng lên sắc mặt Hoàng thượng vì sợ giận lây.
Bàn tay đang bưng của Khang Hi tự chủ mà run lên, nước suýt chút nữa thì đổ cả tấu chương. Người đặt mạnh tách xuống mặt bàn gỗ t.ử đàn, nghiến răng :
— Cái cô Triệu Giai thị ? là một bụng lý lẽ cùn! Đưa bản danh sách đây, trẫm xem xem đám "giặc con" gọi những món gì?
Lương Cửu Công run rẩy dâng bản danh sách lên. Khang Hi cầm lấy, liếc mắt qua, thấy cũng chỉ là những nguyên liệu thường thấy chứ chẳng sơn hào hải vị gì quá đỗi xa xỉ, mà Triệu Giai thị cũng nỡ để chạy một chuyến sang cung Càn Thanh đòi tiền?
— Thư Tần lẽ cầm tinh con Tì Hưu ? — Khang Hi bản danh sách, thấy buồn thấy tức. (Tì Hưu là linh vật chỉ ăn chứ nhả ).
Thư Sách
Tuy nhiên, một câu của Thư Tần đúng tâm lý của Người: đây đều là đồ cho các A ca và Cách cách của Người dùng, tốn bao nhiêu Người cũng tiếc. Thế nhưng, cũng thể để Thư Tần đắc ý dễ dàng như , Người cũng tìm cách "gỡ gạc" đôi chút.
Khang Hi suy nghĩ một lát phán:
— Những thứ tạm thời cứ lấy từ định mức của trẫm . Tuy nhiên, tất cả sẽ khấu trừ dần phần bổng lộc hằng tháng của Thư Tần!
Lương Cửu Công tưởng nhầm. Hoàng thượng đường đường là thiên t.ử mà so đo, trêu chọc một vị phi tần như ? Thấy Khang Hi vẻ thực sự tức giận, lão mới đ.á.n.h bạo nhắc:
— Bệ hạ, trong khá nhiều thứ vượt quá định mức của một vị Tần ạ!
Khang Hi khựng một chút, rõ ràng là Người nghĩ tới điểm , nhưng ngay lập tức Người đổi ý:
— Những thứ vượt quá định mức hàng Tần thì tính cho trẫm, còn nhất loạt cứ trừ phần của Thư Tần cho trẫm!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thanh-xuyen-cuoc-song-ca-man-noi-hau-cung/chuong-90-vo-quyt-day-co-mong-tay-nhon.html.]
— Nhớ dặn Hoàng hậu ghi chép chuyện thật kỹ đấy! — Người còn đặc biệt dặn thêm một câu.
Lương Cửu Công đờ , lão thể hình dung biểu cảm của Thư Tần nương nương khi tin !
Cơn thịnh nộ tại cung Khải Tường
Ngày hôm , Lương Cửu Công đích dẫn từ Ngự thiện phòng mang những nguyên liệu rửa sạch và cắt tỉa gọn gàng sang cung Khải Tường. Và ngay khi Thư Tần nương nương còn đang hí hửng vui mừng, lão truyền đạt nguyên văn lời của Hoàng thượng!!
Dịch Dao thẫn thờ phịch xuống ghế, niềm vui sướng lúc nãy bay sạch sành sanh còn dấu vết. Trong đầu nàng lúc cứ lặp lặp đúng một câu: "Hoàng thượng dặn , những thứ đều trừ phần lệ của Thư Tần nương nương..."
Cái đồ đàn ông tồi tệ, thể bần tiện đến mức cơ chứ! Nàng tức, tức đến nổ phổi! Lấy của con cho con ăn mà cũng tính toán chi ly với nàng, thật là quá đáng lắm mà.
— Chủ t.ử, chứ ạ? — Đông Tuyết lo lắng hỏi.
— Ta ! — Dịch Dao rít qua kẽ răng.
Nàng giận, cực kỳ giận! Thấy chủ t.ử như , Đông Tuyết càng lo hơn, định gì đó nhưng Dịch Dao ngắt lời, nàng phẩy tay:
— Ngươi xuống dặn Phùng thái giám ở tiểu khố chuẩn nước lẩu , nhớ thanh đạm một chút như dặn!
Dù bực nhưng lát nữa đám nhỏ sẽ tới, nàng thể để chúng cụt hứng mà về . Dịch Dao bước ngoài sân, thấy thứ chuẩn tươm tất thì gật đầu hài lòng. Lần vì đông nên bàn ghế bày ngay ngoài sân, đúng lúc hoa quế đang nở rộ. Ngồi gốc cây quế ăn lẩu, đúng là một trải nghiệm tao nhã và khác biệt.
Nhìn những nguyên liệu tươi ngon bàn, Dịch Dao bỗng thấy thèm ăn, nàng bắt đầu nhớ hương vị lẩu hiện đại . Nàng sang dặn:
— Đông Tuyết, bảo Phùng thái giám cho thêm thật nhiều ớt nồi lẩu của nhé!
Ăn lẩu mà thiếu ớt thì đúng là đ.á.n.h mất linh hồn của món ăn !
Bữa tiệc bắt đầu
Dịch Dao bóng nắng, thấy đến giờ Ngọ. Ngũ A ca và Thái t.ử chắc hẳn cũng tan học ở Thượng Thư phòng. Nàng bèn lệnh cho nhà bếp bưng các nồi lẩu lên. Vì là trẻ con nên nàng dặn kỹ chuẩn các loại nước dùng thanh mát như: lẩu hải sản bạc hà, lẩu gà nấu nấm...
Một lát , từ bên ngoài thấy tiếng trẻ con ríu rít như chim non. Quả nhiên, một nhóm "tiểu quỷ" ùn ùn kéo cửa cung Khải Tường, theo là đoàn cung nhân bám sát gót, chẳng rời nửa bước vì sợ xảy sơ suất.
Bảo An xông xáo chạy thẳng sân:
— 额 nương, bụng Bảo An đói meo nè, nồi lẩu xong ạ?
Tiểu Thái t.ử Dận Nhẫn cũng bước theo, cái bé xíu mà cứ cố vẻ nghiêm nghị như lớn:
— Dận Nhẫn kính chào Thư Ngạch nương!
Hết Chương 90