Giờ đây, Bảo Thanh cũng là cha , chẳng còn ghen tị với tên béo nhà Gà Lễ nữa.
"Hoàng a mã, đó là ai !"
Một giọng trẻ con trong trẻo nhưng mang theo vài phần uy nghiêm vang lên, đó chính là Thái t.ử điện hạ Dận Nhân mới tan học trở về. Tiểu Thái t.ử nay mới ba tuổi, Hoàng thượng nghĩ con còn nhỏ nên chỉ sắp xếp cho phu t.ử ở Thượng Thư phòng giảng dạy buổi sáng. Hiện tại đang là giờ Ngọ, đúng lúc Thái t.ử tan học.
"Bảo Thành mau đây, đây là trai con, Bảo Thanh." Khang Hi hiền từ, vẫy vẫy tay gọi Dận Nhân.
Dận Nhân thấy tay của Hoàng a mã đang đặt đầu kẻ khác, còn dùng ánh mắt mỉm chú ý đến kẻ đó, lòng bé trào dâng sự tức giận. Hoàng a mã là của !
Dù cho chín chắn sớm đến thì vẫn chỉ là một đứa trẻ. Dận Nhân mím c.h.ặ.t đôi môi mỏng giống hệt Khang Hi, một lời, đôi mắt cứ chằm chằm Ngũ A ca, như thể sẽ cướp mất đồ chơi quý giá nhất của .
Ngược , Bảo Thanh vốn đến sự hiện diện của em trai . Các ma ma hầu hạ bên cạnh vốn là từ nhà ông ngoại gửi tới, thường xuyên kể cho về chuyện trong cung, nên thừa hiểu Hoàng a mã sủng ái nhất chính là em trai mắt .
Ngũ A ca cũng hề tỏ yếu thế mà . Hai đứa trẻ rằng, cứ thế trừng mắt . Khang Hi bên cạnh mà thấy buồn , Người cũng nghĩ ngợi nhiều, chỉ cho là hai em còn lạ lẫm, chờ thiết sẽ thôi. Người dắt tay Dận Nhân, đưa cả hai con trai tiến về phía cung Khôn Ninh.
Vốn dĩ theo lệ thỉnh an Thái hoàng thái hậu và Thái hậu , nhưng khéo là hai vị lão tổ tông ngoài cung lễ Phật .
Tại cung Khôn Ninh - Nỗi lòng
Trong cung Khôn Ninh, Huệ Tần Nạp Lạt thị yên, trái tim nàng dường như bay tận sang cung Càn Thanh từ lâu . Nàng hôm nay Bảo Thanh về cung, chắc chắn tới thỉnh an Hoàng thượng , đó mới tới cung Khôn Ninh thỉnh an Hoàng hậu, và cuối cùng mới đến lượt đẻ là nàng.
Bởi , nàng tới cung Khôn Ninh từ sớm để chờ đợi, chỉ mong thấy con trai sớm hơn một chút. Một vốn luôn bình tĩnh, trầm như nàng mà giờ đây thấy thời gian trôi qua chậm chạp vô cùng. Nàng cứ chốc chốc phía cửa lớn, mong mỏi khoảnh khắc Hoàng thượng đưa Bảo Thanh xuất hiện.
Nghi Tần Quách Lạc La thị phía , thấy Huệ Tần khác hẳn ngày thường, liền trêu chọc:
— Huệ Tần tỷ tỷ hôm nay đúng là khác hẳn khi nha, cái cửa cung Khôn Ninh sắp tỷ cho thủng luôn kìa!
Nạp Lạt thị còn kịp đáp lời thì tiểu Bảo An mở to đôi mắt tròn xoe, ghé sát tai Dịch Dao hỏi nhỏ:
Thư Sách
— 额 nương, cửa lớn thật sự thể cho thủng ạ?
Dịch Dao khẽ , đang định giải thích thì bên ngoài vang lên tiếng xướng:
— Hoàng thượng giá đáo!
Màn mắt và những "Hạt đậu vàng"
Mọi dậy hành lễ, chỉ thấy tà áo màu minh hoàng lướt qua mắt, Khang Hi vị trí cùng, Hoàng hậu ngay bên cạnh. Khi yên vị, Dịch Dao chú ý thấy bên cạnh Khang Hi là hai đứa trẻ: một là Thái t.ử Dận Nhân, còn chính là Ngũ A ca Bảo Thanh về cung.
Bảo Thanh trông cứng cáp và chắc nịch, thảo nào nổi danh với võ công, kỵ xạ và mã thuật đều đầu đám A ca, bây giờ thể vài phần manh mối .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thanh-xuyen-cuoc-song-ca-man-noi-hau-cung/chuong-85-hat-dau-vang-va-cuoc-gap-go-cua-cac-a-ca.html.]
Đôi mắt của Huệ Tần dán c.h.ặ.t lấy Bảo Thanh, nỡ rời dù chỉ một giây. Nếu trong lòng còn chút lý trí, lẽ nàng xông lên ôm chầm lấy con !
— Bảo Thanh, mau tới thỉnh an Hoàng ngạch nương con !
Tuy Bảo Thanh lớn lên ở nhà Gà Lễ nhưng những quy tắc cần học đều thiếu, thậm chí Minh Châu cũng thường xuyên kể cho chuyện trong cung, lễ nghi thỉnh an các lão ma ma dạy dỗ kỹ lưỡng.
— Bảo Thanh kính chào Hoàng ngạch nương! — Cậu bé hành lễ vô cùng quy củ.
— Ngũ A ca mau lên! — Hoàng hậu , giọng điệu dịu dàng.
Bảo Thanh lạch bạch dậy, ngơ ngác đó, bước tiếp theo gì. Hoàng hậu thấy vẻ mặt đầy kích động của Huệ Tần, liền với Ngũ A ca:
— Bảo Thanh, mau thỉnh an 额 nương con , 额 nương con đang chờ đấy.
Hoàng hậu dứt lời, Huệ Tần nhịn thêm nữa, mỉm gọi:
— Bảo Thanh, mau đây cho 额 nương xem nào! — Dù nàng cố gắng giữ vẻ bình thản nhưng giọng run rẩy thấy rõ.
Lão ma ma từng 额 nương của là một con gái vô cùng xinh , dịu dàng và lương thiện. Bảo Thanh gãi đầu, hóa lời lão ma ma cũng lúc đúng. Thì 额 nương của trông như thế ... Bảo Thanh vẫn thích:
— Bảo Thanh kính chào 额 nương!
Huệ Tần lập tức đưa tay dắt Bảo Thanh dậy, tỉ mỉ ngắm con, đến mức hàng lông mi cũng đếm cho rõ, nhưng vẫn cảm thấy bao nhiêu cũng đủ. Nước mắt nàng cứ thế tự chủ mà rơi xuống.
— 额 nương, tại Huệ ngạch nương ạ? — Tiểu Bảo An hỏi khẽ.
— Huệ ngạch nương của con là vì lâu quá gặp Năm nên vui quá mà đấy! — Dịch Dao xoa xoa mái tóc tơ mềm mại của con gái. Tóc trẻ con đúng là thích thật, mượt mềm.
— Ủa? Người lớn cũng rơi "hạt đậu vàng" ạ? — Tiểu Bảo An đầy vẻ kinh ngạc. Trong ấn tượng của cô bé, chỉ trẻ con mới thôi.
Khang Hi vốn đang Ngũ A ca và Huệ Tần, lòng đầy cảm động, bỗng thấy Ngũ Cách cách ví nước mắt là "hạt đậu vàng", Người suýt chút nữa thì phun cả ngụm đang uống ngoài. Người lườm Dịch Dao một cái sắc lẹm, thầm nghĩ chắc chắn là do như nàng giữ mồm giữ miệng nên con bé mới học theo.
Dịch Dao chỉ che mặt. Có một Bảo An , Dịch Dao trêu cô bé là "Bảo An rơi hạt đậu vàng ", thế là cái đầu nhỏ nhớ kỹ luôn cái từ .
— Bảo Thanh đây, đây là em gái thứ năm của con, Bảo An. — Khang Hi đoạn, chỉ tay về phía Bát A ca bên cạnh Thanh Lan, — Đây là em Tám, em Mười, em Mười hai, còn em Mười một thì đang ở ngoài cung.
— Còn đây là chị Ba, chị Bốn của con nữa. — Khang Hi chỉ một vòng, giới thiệu hết lượt các A ca, Cách cách cho Bảo Thanh nhận mặt.
Lần may mắn là rắc rối gì xảy . Suy cho cùng, đám A ca ngoại trừ em Mười hai còn đang trong nôi, những khác đều dặn dò kỹ lưỡng từ sớm về việc cư xử với Ngũ A ca thế nào, " hữu cung" ...
Hết Chương 85