THANH XUYÊN: CUỘC SỐNG "CÁ MẶN" NƠI HẬU CUNG - Chương 443: Giấc mộng hoàng lương và Thực tại viên mãn
Cập nhật lúc: 2026-02-13 07:28:38
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dịch Dao nhớ tới hệ thống giao thông tiện lợi thời hiện đại, bất chợt mỉm : "Ai mà chứ, chừng vải hái ở Lĩnh Nam buổi sáng, đến buổi tối thể đưa tới tận thành Bắc Kinh ?"
"Làm thể như ?" Tuyên Phi kinh ngạc phản bác ngay lập tức: "Đến những chiến mã nhất thảo nguyên cũng nổi!" Dù bà rõ cách từ Lĩnh Nam đến kinh thành xa xôi nhường nào, nhưng phi ngựa về bộ lạc Khoa Nhĩ Thấm của họ cũng mất hơn hai ngày, mà Lĩnh Nam thì xa hơn Khoa Nhĩ Thấm nhiều.
"Chuyện đó cũng khó lắm, tương lai thế nào ai mà ." Dịch Dao chỉ đáp .
"Thái hậu đúng, chuyện tương lai ai mà ." Nghi Thái phi dù là đang phụ họa theo lời Dịch Dao, nhưng trong lòng cũng thực sự cảm khái. Thế sự khó lường, ai mà ngờ năm xưa họ cùng phong vị Tần một lượt, mà giờ đây là Thái hậu cao cao tại thượng.
Nhìn chung, cuộc sống thường nhật của Dịch Dao tại vườn Trường Xuân vẫn vô cùng thoải mái. Con trai hiếu thảo, các Thái phi khác đối với nàng đều niềm nở, cung kính. Duy chỉ một điểm lắm—
"Dịch Dao, hôm nay nàng rảnh ? Theo trẫm hậu hồ câu cá chút nhé?" Giọng trung khí mười phần của Khang Hy truyền trong điện.
Dịch Dao chỉ cảm thấy đầu đau như b.úa bổ. Kể từ khi Khang Hy khỏi bệnh, ông hồi phục sinh lực như rồng như hổ. Bây giờ chính sự cần xử lý, phê duyệt tấu chương, ông bỗng nhiên trở nên rảnh rỗi quá mức. Cuộc sống của Thái thượng hoàng ông tận hưởng vô cùng phong nhã: mùa hè câu cá, mùa đông thưởng tuyết...
Thế nhưng, Dịch Dao động đậy chút nào! Cái tiết trời nắng nóng hầm hập thế mà câu cá thực sự phong cách của nàng. Không hiểu Khang Hy dạo gì cũng thích kéo nàng theo cho bằng , thật là phiền phức quá !
Dận Chân (Ung Chính) đột ngột mở mắt, chằm chằm những món đồ bài trí quen thuộc trong dưỡng tâm điện, đưa tay quẹt nhẹ lớp mồ hôi mỏng trán. Hóa ... chỉ là một giấc mơ!
"Mấy giờ ?"
Tiểu thái giám trực đêm bên cạnh vội vàng đáp: "Khởi bẩm Vạn tuế gia, hiện giờ là Dần thời lục khắc ( 3 giờ 45 phút sáng) ạ!" Vạn tuế gia thường lệ vẫn đúng giờ Mão (5 giờ sáng) mới dậy, ngày nào cũng chuẩn xác sai một li, hiểu hôm nay dậy sớm như . Nghe giọng điệu của Người vẻ , tim tiểu thái giám đập thình thịch liên hồi vì sợ.
Dưới ánh nến vàng vọt chập chờn, Dận Chân quan sát kỹ những đồ đạc thuộc trong điện, bấy giờ mới thở phào nhẹ nhõm. Quả nhiên chỉ là mơ!
Sau buổi triều sớm, Dận Chân đến Thượng Thư Phòng. Nhìn thấy đám trẻ Hồng Huy, Hồng Phấn, Hồng Vân đang nghiêm túc học tập, chỉ út Hồng Thời là đang táy máy tay chân, lén lút một cái s.ú.n.g cao su nhỏ, đôi mắt tinh quái thi thoảng lấm lét quanh.
Tô Bồi Thịnh thuận theo ánh mắt của hoàng đế cũng phát hiện hành động nhỏ của Tứ A ca, thầm đổ mồ hôi hột cho bé. Vị trí và Vạn tuế gia đang khéo là góc khuất của Hồng Thời, nếu thì thằng nhóc phát hiện từ lâu. Hắn tò mò nếu Tứ A ca thấy phụ hoàng ngoài thì sẽ phản ứng thế nào?
Vạn tuế gia là coi trọng công khóa của các A ca nhất, thường xuyên kiểm tra đột xuất. Nay Tứ A ca bắt quả tang lo sách, chẳng sẽ phạt thế nào đây. Nghĩ đến đó Tô Bồi Thịnh thấy đau đầu, nếu Vạn tuế gia phạt Tứ A ca, thế nào Tề Phi nương nương cũng tìm đến kêu ca, khó xử nhất chính là cái nô tài như !
Ngoại trừ Đích trưởng t.ử Hồng Huy, thì Nhị A ca Hồng Phấn, Tam A ca Hồng Vân và Tứ A ca Hồng Thời đều là do Tề Phi sinh hạ, đây cũng là chỗ dựa lớn nhất của bà . Ngũ A ca Hồng Lịch do Hi Tần Nữu Hỗ Lộc thị sinh, Lục A ca Hồng Trú do Dụ Tần Cảnh thị sinh, nhưng hai đứa trẻ còn quá nhỏ, đến tuổi Thượng Thư Phòng.
Hiện tại Vạn tuế gia sủng ái nhất là Quý phi Niên thị. Bà vốn là Trắc phúc tấn từ thời ở tiềm để, dù gối con nhưng khi đăng cơ, Vạn tuế gia vẫn phong bà Quý phi, địa vị vượt cả Lý thị (Tề Phi) cũng từng là Trắc phúc tấn. Đám nô tài trong cung ai mà chẳng bám lấy nịnh bợ Niên Quý phi? Bà gia thế sủng ái, nhược điểm duy nhất là con, nhưng Vạn tuế gia đang lúc sung mãn, tiểu A ca chắc chắn sẽ sớm thôi.
Tuy nhiên, những chuyện khiến Tô Bồi Thịnh bận tâm bằng việc Tề Phi và Niên Quý phi mấy hòa thuận. Nhất là Tề Phi tính tình khó chiều, cứ cậy ba đứa con trai là thi thoảng chạy đến Dưỡng Tâm điện loạn, khiến Vạn tuế gia chán chẳng mặt, sai đuổi khéo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thanh-xuyen-cuoc-song-ca-man-noi-hau-cung/chuong-443-giac-mong-hoang-luong-va-thuc-tai-vien-man.html.]
Tô Bồi Thịnh lén liếc Vạn tuế gia, cơn lôi đình mà ông tưởng tượng hề xuất hiện. Trái , sắc mặt Vạn tuế gia vẻ như trút bỏ gánh nặng, khiến vô cùng khó hiểu.
Sự thật và Giấc mơ
Dận Chân đám trẻ đầy sức sống trong Thượng Thư Phòng, ngay cả khi thấy Hồng Thời nghịch ngợm cũng hề tức giận, ngược khóe miệng còn khẽ cong lên một nụ hiếm hoi. Chẳng qua chỉ là một giấc mơ mà thôi, là quá chấp niệm .
Thế nhưng, giấc mơ đó chân thực đến đáng sợ. Hắn như thể trải qua cả một đời của đàn ông đó. Nghĩ những cảnh tượng nghẹt thở, những đứa con và em mất sớm, lòng vẫn còn đau nhói.
Trong mơ: Hắn con của Ngạch nương (Dịch Dao), mà là con trai của Ô Nhã thị – Hoàng a mã đày lãnh cung. Ô Nhã thị vì tham luyến quyền vị mà đem đứa con chào đời giao cho Đồng Giai thị nuôi dưỡng để đổi lấy vị phân cao hơn. Đồng Giai thị dù là kế nhưng đối xử với còn vài phần chân tình. Những ngày tháng thực sự đau khổ là khi kế qua đời, về bên cạnh đàn bà , bà yêu thương đứa con khác mà ghẻ lạnh , để đó con trở mặt, em tương tàn!
Trong mơ, khi thành , Đích t.ử Hồng Huy c.h.ế.t yểu vì bệnh tật, cả Hồng Phấn, Hồng Vân cũng giữ . Những đứa trẻ c.h.ế.t yểu quá nhiều, nhiều đến mức thể cảm nhận rõ rệt nỗi đau xé nát tâm can của trong mộng.
Hắn thấy Dận Chân trong mơ chìm nổi con đường đoạt đích, dẫu cuối cùng cũng bước lên ngôi cửu ngũ chí tôn, nhưng những gì mất là quá nhiều! Hắn đám tàn dư của Lão Bát bôi nhọ là danh chính ngôn thuận, bao nhiêu xú uế đều đổ lên đầu . Từ đầu đến cuối, chỉ duy nhất Lão Thập tam là luôn sát cánh bên cạnh!
Thư Sách