"Hừ!" Khang Hy lạnh lùng hừ một tiếng qua cánh mũi. Ông vốn Vinh phi là kẻ óc, nhưng chẳng thể ngờ bà dám ở ngoài mà bàn tán về Bảo An.
Bảo An là Hòa Thạc Công chúa, sinh mẫu là Quý phi. Cho dù Bảo An phạm gì thì tự Hoàng hậu và Thái hậu quản giáo, còn cả Quý phi là đẻ, đến lượt Vinh phi nhiều lời!
Nếu Bảo An gì sai trái thì đành, nhưng chuyện nàng gì chứ? Việc đua ngựa với thế t.ử và Cách cách các bộ tộc Mông Cổ là do đích ông cho phép. Nếu Bảo An cùng Lão Tam, Lão Tứ, Lão Lục, Lão Bát thể kết giao tình cảm với thế t.ử các bộ thông qua vui chơi, điều đó chỉ lợi chứ hề hại cho Đại Thanh. Bởi lẽ, các bộ tộc Mông Cổ sớm muộn gì cũng sẽ truyền tay những trẻ tuổi .
Đua ngựa là chuyện bình thường thể bình thường hơn, mà cũng đáng để Vinh phi lời xiên xỏ, mỉa mai. Khang Hy nén cơn giận định phát tác, dù nể công lao và khổ lao bao năm của Vinh phi thì cũng nể mặt Tứ A ca và Vinh Hiến, thể để của họ mất mặt giữa đám đông.
Đặc biệt là Vinh Hiến, nàng gả đến bộ tộc Baarin lâu, hành vây nàng và Ngạch Luân (phò mã) cũng sẽ tới. Nếu đẻ của nàng quở trách công khai tại đây, mặt mũi Vinh Hiến để ? Thế nhưng, chuyện của Vinh phi cũng thể cứ thế mà cho qua dễ dàng...
"Bảo An, theo Trẫm." Khang Hy Ngũ Cách cách một câu, dẫn trong doanh trại, đến một cái liếc mắt cũng chẳng thèm cho Vinh phi.
Bảo An nở một nụ ngọt ngào với Vinh phi, nhanh chân theo đoàn . Tứ A ca (Dận Chỉ) bước chậm một bước, đợi hết mới tới đỡ Vinh phi dậy, : "額 nương, mau về nghỉ ngơi . Nhi thần tỷ tỷ và tỷ phu sắp đến hành cung , theo tốc độ bình thường thì tối nay sẽ tới, lúc đó sẽ gặp tỷ tỷ."
Đừng gây chuyện thêm nữa – Đây là câu mà Tứ A ca khỏi miệng. Cậu luôn thông minh, thường xuyên những việc hồ đồ, nhưng ai bảo là con trai chứ, chỉ thể dọn dẹp bãi chiến trường cho mà thôi.
thật sự hiểu nổi. Quý phi nương nương và Ngũ tỷ vốn hiềm khích gì với額 nương. Cho dù vì chuyện Tam tỷ gả Mông Cổ mà trong lòng uất ức, thì chuyện đó cũng qua lâu . 額 nương những việc cũng chẳng ích gì, hà cớ gì tự rước thêm một đối thủ đáng gờm trong hậu cung cơ chứ?
Sự Trừng Phạt Đến Muộn
Vinh phi lúc nãy còn chút thấp thỏm, nhưng khi thấy nụ đầy khiêu khích của Bảo An lúc rời , lửa giận trong lòng bốc lên. Lúc con trai báo tin vui sắp gặp con gái, cơn giận cũng tan biến, bà kéo tay con trai nhỏ giọng hỏi: "Dận Chỉ, Hoàng a mã con giận 额 nương đấy chứ?" Lúc nãy sắc mặt Hoàng thượng trông thật đáng sợ, dù lời khiển trách nào nhưng Vinh phi nắm chắc ông đang giận .
Tứ A ca vỗ trán, bất lực : "额 nương, hà cớ gì gây khó dễ cho Ngũ chứ? Muội lớn lên bên gối Thái hậu nương nương, ngoại trừ Hoàng a mã, trong cung ai dám chỉ tay năm ngón với ?" 额 nương chọn hồng mềm để nắn thì cũng tình hình chứ, ngay cả Hoàng hậu nương nương bình thường còn hiếm khi can thiệp chuyện của Ngũ Cách cách, huống chi chỉ là một thứ mẫu?
Những lời lúc nãy của額 nương chẳng khác nào Ngũ thủ quy củ, giáo dưỡng. Đây chẳng là ám chỉ Thái hậu giáo dưỡng Ngũ ? Nếu truyền đến tai Thái hậu, bà cụ liệu vui nổi ?
Vinh phi về đến doanh trại bao lâu thì thấy Xuân Lan và Xuân Hương bẩm báo, là Ngọc Toản cô cô bên cạnh Ôn phi tới truyền lời.
Ngọc Toản cung kính hành lễ, giọng điệu lễ độ nhưng hề nịnh bợ: "Vinh phi nương nương, nương nương nhà đặc biệt mời Vinh phi nương nương qua nghị sự, là Hoàng thượng việc phân phó, thể chậm trễ."
Vinh phi thấy Ngọc Toản dù khách khí nhưng đem cả Hoàng thượng , nên dám cao, liền kiệu đến chỗ Ôn phi, trong lòng thầm đoán Ôn phi gọi qua là mục đích gì? Chẳng lẽ là vì chuyện Vinh Hiến sắp đến hành cung? Nghĩ đến đây, Vinh phi kìm sự đắc ý. Cho dù Vinh Hiến của bà gả xa thì vẫn là vị công chúa đầu tiên xuất giá của Hoàng thượng, mức độ coi trọng là mấy vị công chúa phía thể so sánh !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thanh-xuyen-cuoc-song-ca-man-noi-hau-cung/chuong-384-con-gian-cua-de-vuong-vinh-phi-bi-cam-tuc.html.]
Vừa đến doanh trại của Ôn phi, Vinh phi chẳng buồn khách sáo, thẳng vấn đề: "Ôn phi gọi bản cung tới chuyện gì cần thương lượng?" Tuy Ôn phi là đầu hàng phi, nhưng họ đều đồng cấp Tứ phi, Vinh phi tự cho rằng cần nịnh bợ cô .
Ôn phi thấy Vinh phi bất lịch sự như , trong lòng khỏi thấy nghẹn. Cái đồ "hai trăm năm mươi" (二百五 - đồ dở ) não mọc kiểu gì, trải qua chuyện lúc nãy mà giờ chịu kẹp đuôi , còn trưng bộ dạng đắc ý, ai cho bà dũng khí đó ?
Vốn định thưởng thức bộ dạng tức tối của Vinh phi, nhưng giờ Ôn phi đột nhiên mất hứng, trực tiếp : "Lần theo hầu giá, Hoàng hậu và Quý phi đều tới. Nhờ ơn Hoàng thượng và Thái hậu tin tưởng, lệnh cho bản cung chủ trì việc trong chuyến ."
Vinh phi đột nhiên dự cảm lành, mở miệng nữa mà lặng lẽ đợi câu tiếp theo.
"Vinh phi giữ khẩu đức, Hoàng thượng và Thái hậu nương nương hạ khẩu dụ, để Vinh phi đừng khỏi doanh trại nữa. Mấy ngày tới hãy ở trong chép kinh cầu phúc cho Thái hậu nương nương, cũng xem như là tận hiếu tâm." Ôn phi thong thả .
Nghe xong, mặt Vinh phi đỏ bừng lên vì tức. Bà chỉ lỡ lời vài câu về Ngũ Cách cách mà cấm túc? Bà dù cũng là bề , cho dù sai thì Hoàng thượng cũng đến mức đối xử khắc nghiệt với bà như chứ!
Vinh phi cảm thấy vô vàng bạc châu báu đang rời xa . Mấy ngày nay, phúc tấn các bộ tộc Mông Cổ tấp nập đến bái kiến các phi tần. Dù Vinh phi phi tần sủng ái nhất, nhưng con gái và con trai đều trưởng thành, địa vị vững chắc nên nhiều vẫn đem quà cáp đến tặng. Hai ngày qua bà nhận quà đến mỏi cả tay! Tổng cộng còn nhiều hơn cả mấy năm bổng lộc và ban thưởng trong cung. Bà còn đang ăn mừng vì chuyến "bội thu", ai dè đầu Hoàng thượng cấm túc.
Vinh phi bỗng chốc cảm thấy đau đớn thấu tận tâm can.
Thư Sách