THANH XUYÊN: CUỘC SỐNG "CÁ MẶN" NƠI HẬU CUNG - Chương 379

Cập nhật lúc: 2026-02-12 05:32:11
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chuyến tuần du tái ngoại chắc là vẫn diễn bình thường nhỉ? Nàng hề dự cảm bất hảo nào, nghĩ chắc cũng chẳng chuyện gì , thôi thì cứ thuận theo tự nhiên .

Dịch Dao nghĩ thông suốt bắt đầu tinh thần phấn chấn. Lần xuất môn chỉ nàng, mà cả Ngũ Cách cách và Ngũ A ca cũng cùng. Nàng đang suy tính xem chuyến nên mang theo những gì, cứ lẩm bẩm dặn dò Trương Đắc Thọ và Đông Nguyệt chuẩn việc hành lý.

Thực Đông Nguyệt và Đông Lục sớm rèn luyện thành thục, cần chủ t.ử phó thác, những việc họ chuẩn xong xuôi từ lâu. Chủ t.ử chỉ cần một ánh mắt là họ hiểu ý ngay, chẳng qua cũng chỉ là các phương diện ăn, mặc, ở, nhất định thoải mái, tinh tế đến từng chi tiết. Chủ t.ử của họ cũng chỉ bấy nhiêu yêu cầu đó thôi!

Đang ăn những quả mận tươi mọng nước bàn, Dịch Dao đột nhiên hỏi: "Không ở tái ngoại mận tươi thế nhỉ? Mận hình như cũng để lâu , là chúng mang theo một ít, dọc đường ăn cho vui!"

Thư Sách

"Chủ t.ử, thật sự đến mức đó ạ. Tháng Sáu, tháng Bảy vốn là mùa mận chín, bên ngoài thiếu gì! Huống hồ theo hầu giá, Nội vụ phủ tuyệt đối sẽ thu xếp thỏa việc!" Đông Nguyệt thật sự hỏi chủ t.ử xem quên mất phận của ? Đừng là tái ngoại, với phận của , dù là ở giữa sa mạc mà ăn mận thì cũng dâng đến tận nơi thôi. Chỉ là ngoài biên ải thôi mà, đến nơi cách biệt thế gian .

"Hình như cũng đúng nhỉ." Dịch Dao nghĩ thấy cũng . Khoan hãy việc thiếu mận , chỉ riêng việc Hoàng thượng đích xuất hành, Nội vụ phủ và các đại thần thể lo liệu thứ đấy, những theo như họ cũng hưởng lợi theo.

Chẳng nữa, nàng cứ cảm thấy dạo đầu óc trì trệ. Chẳng lẽ vì hôn sự của Ngũ Cách cách định xong, tảng đá lớn trong lòng rơi xuống, nên đại não cũng bắt đầu " ườn" (bài lạn) luôn ?

"Hoàng thượng giá đáo!" Vừa thấy tiếng thông báo bên ngoài, Khang Hy bước đến mặt.

Trong miệng Dịch Dao vẫn còn đang ngậm nửa quả mận, nhả cũng xong mà nuốt cũng chẳng trôi, đành ú ớ thỉnh an: "Hoàng thượng cát tường!"

Khang Hy liếc đĩa sứ bàn chỉ còn sót vài quả mận và chiếc bát nhỏ bên cạnh chứa gần nửa bát hạt mận, ông lắc đầu: "Ái phi quả thực là thích ăn mận quá mức đấy. Có điều mận ăn nhiều hại , việc gì cũng chừng mực. Tháng Khởi Tường cung dâng mận nữa!"

"Hoàng thượng!" Dịch Dao kêu gào, vẫn nỗ lực đấu tranh cuối, "Thần cũng ăn nhiều. Mận cũng chỉ chín tầm thôi, một năm cũng chỉ một hai tháng, ăn nhiều cũng chẳng . Hoàng thượng, hãy rủ lòng thương, đừng cấm mận của thần mà!"

Dịch Dao xong, như dâng bảo vật mà bưng đĩa sứ tinh xảo bàn lên: "Hoàng thượng, nếm thử một quả , mận năm nay chẳng chua tí nào, ngọt lắm ạ!"

Khang Hy cũng tò mò, xem thử thứ mận thể khiến nàng ăn uống kiêng dè như rốt cuộc ngon đến mức nào. Mận tiến cống năm nay ông từng thấy qua, so với năm cũng chẳng gì khác biệt, chẳng lẽ đồ ăn cứ Khởi Tường cung là sẽ đặc biệt ngon hơn ?

Ông đưa bàn tay với những đốt ngón tay rõ ràng, nhón lấy một quả mận xanh ngả vàng nhạt biểu hiện của sự chín tới, nhẹ nhàng c.ắ.n một miếng. Ngay lập tức, một vị chua loét lan tỏa khắp khoang miệng, xông thẳng lên tận đỉnh đầu, khiến ông giật nảy .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thanh-xuyen-cuoc-song-ca-man-noi-hau-cung/chuong-379.html.]

Khang Hy dùng hết khả năng tự chế mới thất lễ, sắc mặt suýt chút nữa là giữ nổi bình tĩnh.

Dịch Dao cũng tự cầm lấy một quả, "răng rắc" một tiếng ăn hết nửa quả, quên hỏi Khang Hy: "Vị thế nào ạ, ngọt ?"

Khang Hy mặt với ánh mắt nghi ngờ. Quý phi chắc hẳn định lực đến mức ăn quả mận chua thế mà mặt đổi sắc. Chẳng lẽ thật sự là do ông đen đủi, bốc đúng quả chua duy nhất trong đĩa?

Ông tin cái dông dài , đường đường là Thiên t.ử thể nào vận khí kém đến ! Khang Hy định đưa tay lấy thêm một quả nữa từ đĩa sứ để thử , nhưng nghĩ đến vị chua chát xộc lên nãy, bàn tay ông chuyển hướng, trực tiếp vươn đến mặt Dịch Dao, giật lấy nửa quả mận nàng đang ăn dở, bỏ tọt miệng ...

Dịch Dao: "..." Cái đồ 'lão lục' (đồ chơi khăm), thích ăn thì ông tự lấy trong đĩa chứ, cướp của gì! Đây lẽ là quả mận cuối cùng nàng ăn trong năm nay . Vừa nãy Khang Hy hạ lệnh cho Khởi Tường cung nhận phần mận nữa. Mấy đứa nhỏ như Đông Nguyệt chắc chắn sẽ nghiêm túc chấp hành lời Hoàng thượng, dặn dò nàng chú ý dưỡng sinh, bảo đảm là trong Khởi Tường cung đến một quả mận cũng tìm nổi!

Vị chua đặc trưng của mận một nữa lấp đầy khoang miệng, Khang Hy thể giữ bình tĩnh nữa, nhíu mày hỏi: "Mận chua thế mà cũng dám đưa đến Khởi Tường cung, của Nội vụ phủ đúng là to gan lớn mật!"

Quý phi địa vị tôn quý, trong cung chỉ Hoàng hậu, Ngũ A ca và Ngũ Cách cách, đám Nội vụ phủ đến mức to gan dám cắt xén đồ của Quý phi. Chẳng lẽ là lấy đồ kém chất lượng đồ ? Trộm long tráo phụng mang cống phẩm thượng hạng ngoài lấy thứ lấp l.i.ế.m? Nếu chuyện là thật, đến lúc chỉnh đốn Nội vụ phủ .

"Chua ạ?" Dịch Dao ngạc nhiên hỏi. Nàng cảm thấy chua mà, giống mận là do tự nàng chọn, thể để Nội vụ phủ chịu oan .

Nàng vội vàng giải thích: "Hoàng thượng hiểu lầm . Lúc đó Nội vụ phủ mang đến mấy loại mận, là thần chọn loại , cảm thấy ăn sinh tân giải khát, kích thích vị giác ạ!"

Khang Hy cau mày sâu hơn, Đông Nguyệt, Đông Lục đang hầu bên cạnh, quở trách: "Chủ t.ử các ngươi dạo ăn uống ngon miệng ? Sao mời thái y, các ngươi hầu hạ kiểu gì thế!"

Dịch Dao vỗ trán, Hoàng thượng , điểm chú ý của thật sự kỳ quặc đấy. Nàng đang về việc mận chua , lái sang chuyện nàng ăn uống ngon .

"Hoàng thượng xin yên tâm, thần gì đáng ngại . Chắc là do mùa hè oi bức nên mới cảm giác thèm ăn, thần chỉ thích ăn thứ gì thanh đạm và thanh mát, ví dụ như mận chua chua ngọt ngọt , chắc vài ngày nữa là thôi ạ."

"Trẫm thấy nàng là sợ khám bệnh (húy tật kỵ y)! Đều sắp bà nội đến nơi vẫn thế , chẳng tiến bộ chút nào!" Khang Hy lườm nàng một cái.

Sét đ.á.n.h giữa trời quang! Dịch Dao cảm thấy như một tiếng sấm nổ vang trong đầu, não bộ như đang phát lặp lặp câu của Khang Hy: "Sắp bà nội đến nơi ... sắp bà nội đến nơi ..."

Nàng mới ngoài ba mươi tuổi thôi, sắp bà nội ! Xin , nàng tạm thời vẫn thông suốt nổi, cần bình tĩnh một chút.

Loading...