THANH XUYÊN: CUỘC SỐNG "CÁ MẶN" NƠI HẬU CUNG - Chương 361: Nghi kỵ nảy mầm và Nỗi lòng của Thái tử
Cập nhật lúc: 2026-02-11 23:17:20
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tam A ca và Tứ A ca khi những lời đó, chẳng còn dám hé răng chê bai cơm nước đạm bạc nữa, chỉ đành c.ắ.n răng mà nuốt xuống. Cho đến tận bây giờ, Tứ A ca vẫn còn nhớ như in cái cảm giác những miếng bánh lương khô khô khốc mắc kẹt nơi cổ họng, những bữa cơm thiếu dầu thiếu muối... Họ ăn như thế suốt hơn hai mươi ngày liên tục, ăn đến mức hai mắt xanh lè .
Giờ đây, bàn thức ăn mỹ vị mà ngạch nương tận tâm chuẩn , lập tức ăn uống ngon lành. Mặc dù tốc độ dùng bữa của Tứ A ca nhanh, nhưng vẫn cố gắng duy trì phong thái của một bậc văn nhân nhã sĩ, đến mức thô lỗ.
Vinh Phi con trai ăn uống ngon miệng, thấy an lòng chút xót xa. Nàng thầm thắc mắc, chẳng hiểu vì Hoàng thượng chỉ giữ Tam A ca và Dận Chỉ ở bên hầu bệnh, còn Thái t.ử "đuổi" về kinh ? Chẳng lẽ Hoàng thượng nỡ để Thái t.ử chịu khổ ở bên ngoài? nếu thì sự thiên vị cũng quá mức !
Nghĩ đến đây, Vinh Phi nén nổi vẻ bất bình, liền lên tiếng hỏi về chuyện .
Nghe hỏi, thần sắc mặt Tứ A ca trở nên vô cùng kỳ quặc. Hắn hồi tưởng tình cảnh lúc hầu bệnh tại hành cung, cho đến tận bây giờ vẫn dám tin Hoàng a mã đối xử với Thái t.ử như . Hắn đắn đo mãi nên cho ngạch nương . Hắn hiểu tính , vốn là chẳng giấu chuyện gì, nếu bà thì coi như cả hậu cung đều .
Tứ A ca rơi tâm trạng vô cùng rối rắm...
Lời đồn đại chốn thâm cung
Tại Khải Tường cung, Thanh Lan (An Tần) cũng đang kể cho Dịch Dao tin tức nàng mới nhận :
"... Tỷ Dận Kỳ , Thái t.ử khi tới hành cung hầu bệnh chọc giận Hoàng thượng, nên mới Người sai quân lính đưa về kinh đấy."
"Lại chuyện đó ? Thật là lạ lùng." Dịch Dao thoáng chút ngạc nhiên. Những năm qua, Hoàng thượng luôn cực kỳ coi trọng và sủng ái Thái t.ử. Có Thái t.ử và Đại A ca ở đó, đặc biệt là Thái t.ử, địa vị gần như tất cả các A ca khác, khiến những đứa con còn trông chẳng khác nào "con ghẻ".
Chẳng lẽ Hoàng thượng bắt đầu kỵ thị (nghi ngờ, đề phòng) Thái t.ử nhanh đến ? Thật hợp lý chút nào.
Thanh Lan gật đầu: "Nghe khi Thái t.ử cùng Tam A ca và Tứ A ca tới hành cung, thấy Hoàng thượng bệnh nặng mà mặt Thái t.ử chẳng hề lộ vẻ lo lắng u sầu. Hoàng thượng lúc đó liền sinh lòng bất mãn, lệnh cho Thái t.ử về kinh ngay lập tức..."
Thư Sách
"Chỉ là, cái lý do tỷ cứ thấy nó xuôi cho lắm." Thanh Lan thở dài. Lúc Tam A ca kể nàng thấy vô lý . Làm Hoàng thượng thể vì một chuyện nhỏ nhặt như mà đuổi Thái t.ử — lặn lội ngàn dặm từ kinh sư tới thăm — về cung cho ? Chắc chắn ẩn tình gì đó mà Tam A ca nên mới hiểu lầm.
Dịch Dao xong, trầm ngâm lắc đầu. Nàng nghĩ chắc nguyên nhân sâu xa nào khác. Lúc đó Khang Hi đang bệnh nặng, mà ốm thì tâm tính thất thường cũng là chuyện dễ hiểu, huống hồ đó còn là bậc cửu ngũ chí tôn.
Nàng bỗng nhớ đến một hình ảnh ví von: việc tranh giành vương vị cũng giống như những con sói trong đàn tranh ngôi vị sói vương. Nếu lúc sói vương đang bệnh nặng, thở thoi thóp, mà con sói khả năng kế vị đến thăm hề vẻ đau buồn, con sói vương đang hấp hối sẽ nghĩ gì?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thanh-xuyen-cuoc-song-ca-man-noi-hau-cung/chuong-361-nghi-ky-nay-mam-va-noi-long-cua-thai-tu.html.]
Khang Hi cũng . Nhìn thấy Thái t.ử hề ưu sầu, liệu Người nghĩ rằng Thái t.ử đang thèm khát cái ngai vàng chân , trong lòng đang mong vị "sói vương" già mau ch.óng quy tiên để danh chính ngôn thuận lên ngôi?
Nếu là bình thường, lẽ Khang Hi sẽ nghi ngờ đứa con mà sủng ái nhất như . bệnh thường suy nghĩ vẩn vơ, đa nghi. Nếu thực sự vì thế mà đuổi Thái t.ử về kinh thì cũng chẳng gì lạ.
Tuy nhiên, lúc Hoàng thượng về kinh vẫn để Thái t.ử đón giá, xem dù giận thì cũng đến mức nghiêm trọng. , sự bất mãn và nghi ngờ thường tích tụ từ những điều nhỏ nhặt nhất. Nay Khang Hi đang độ sung mãn, còn Thái t.ử thì tuổi trẻ tài cao, sự rạn nứt e là sẽ ngày càng sâu sắc.
Gác chuyện Hiếu Chiêu Hoàng hậu sang một bên, Dịch Dao cảm thấy Thái t.ử thực sự là một đứa trẻ khá, chỉ tiếc là giữa vị Hoàng a mã của , những em đang lớn dần và chiếc ghế quyền lực , định sẵn sẽ là một cuộc chiến sinh t.ử.
Mưu kế của Hoàng hậu
Khang Hi khi về kinh vẫn luôn tĩnh dưỡng tại Cung Càn Thanh. Đồng thời, Người vẫn liên tục triệu kiến đại thần, theo dõi sát chiến trận phía và xử lý đủ loại chính sự, dù mang bệnh nhưng vẫn bận rộn đến tối tăm mặt mày.
Thái hậu chuyện thì vô cùng lo lắng, liền gọi Hoàng hậu tới Cung Ninh Thọ để dặn dò, bảo Hoàng hậu nhất định khuyên nhủ Hoàng thượng bảo trọng long thể, việc quá sức.
Hoàng hậu xong lòng cũng nóng như lửa đốt. Dù nàng còn đặt Hoàng thượng lên vị trí ưu tiên hàng đầu như , nhưng dù cũng vẫn còn tình nghĩa, tình yêu thì cũng còn tình . Hơn nữa, nàng là Hoàng hậu con trai... Dù xét từ phương diện nào, nàng cũng mong Hoàng thượng sống lâu trăm tuổi.
Thế nhưng, chuyện xảy ở hành cung lan truyền khắp nơi. Các phi tần tuy dám bàn tán nhưng trong lòng đều hiểu rõ: Hoàng thượng ngay cả Thái t.ử mà cũng quở trách, chứng tỏ đổ bệnh tâm trạng Người cực kỳ tệ. Những ngày qua, đại thần Hoàng thượng nộ nạt, bãi quan, phạt nặng ít .
Nàng mà lúc tới Cung Càn Thanh, lỡ chẳng may đụng họng s.ú.n.g thì thật .
lời của Thái hậu thể ngó lơ. Hoàng hậu suy nghĩ một hồi, thầm nghĩ nếu thực sự Hoàng thượng nổi giận thì thể để một nàng chịu trận, kéo thêm các tần phi khác cùng.
Hoàng hậu các tần phi, chậm rãi :
"Long thể Hoàng thượng bất an, ngày đêm lao lực vì chính sự, Thái hậu nương nương vô cùng lo lắng, lệnh cho chúng tới khuyên nhủ Người bảo trọng thể... Bản cung là Hoàng hậu, lẽ gương, nhưng ngặt nỗi dạo gần đây Bát Cách cách bệnh mãi khỏi, bản cung đích chăm sóc con bé. Nếu giờ bản cung tới Càn Thanh cung, chỉ sợ lây bệnh cho Hoàng thượng, lúc đó sẽ thành tội nhân thiên cổ mất. Vậy nên, các cao kiến gì cho việc ?"
Các tần phi trân trân. Chuyện ở hành cung chỉ Hoàng hậu , họ cũng cả đấy! Nghe xong, ai nấy đều cúi gằm mặt xuống, chỉ sợ Hoàng hậu gọi trúng tên .
Đám tiểu tần phi vị phận thấp thầm nghĩ: dù tranh sủng quan trọng nhưng cái mạng nhỏ vẫn quan trọng hơn. Vạn nhất chọc giận Hoàng thượng thì t.h.ả.m . Tuy chắc sẽ mất mạng, nhưng bản họ vốn chẳng sủng ái, nếu giờ còn Người ghét thêm thì những ngày tháng trong cung coi như bỏ .
Vì sự sủng ái mờ mịt, sờ thấy mà mạo hiểm thì thật đáng. Dù họ từng mơ mộng Hoàng thượng sẽ yêu , nhưng cái cảnh Thái t.ử ghẻ lạnh những ngày qua, ảo mộng gì cũng tan vỡ hết sạch. Họ đủ tự tin rằng thể vượt qua vị trí của Thái t.ử trong lòng Hoàng thượng.