THANH XUYÊN: CUỘC SỐNG "CÁ MẶN" NƠI HẬU CUNG - Chương 289
Cập nhật lúc: 2026-02-09 05:35:39
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Muốn thắng e là dễ dàng , đôi lông mày nhỏ của Ngũ cách cách cau vì sầu não.
Dịch Dao xong chỉ đành bất đắc dĩ đỡ trán. Ngũ cách cách và Thái t.ử tuổi mụ là mười, thực tế mới là đứa trẻ chín tuổi, cùng với Đại a ca mười một tuổi, ba đứa trẻ đua ngựa chạy một mạch đường, Hoàng thượng đúng là yên tâm thật đấy, thể đợi đến đại thảo nguyên hẵng đua ngựa ?
Thư Sách
Chuyện Hoàng thượng đồng ý , nàng cũng thể gì về chuyện Ngũ cách cách chạy ngựa nữa. Nếu truyền ngoài tưởng nàng gì bất mãn với Hoàng thượng. Nếu chỉ Ngũ cách cách thì còn đỡ, nhưng chuyện còn liên quan đến Thái t.ử và Đại a ca, xét về mặt nào cũng chuyện nàng nên lắm miệng.
nàng vẫn dặn dò vài câu: "Bảo An, lúc cưỡi ngựa nhất định chú ý an , ở bên ngoài và diễn võ trường là giống , tuyệt đối lơ là chủ quan."
Tiểu Bảo An đang sầu não để đ.á.n.h bại Đại a ca, lầm bầm : "Ngạch nương dong dài quá , trở nên giống Hoàng mã ma ."
Dịch Dao nghẹn lời, mím môi mỉm đứa con gái ngoan ngoãn , giọng dịu dàng như nước: "Bảo An mới cái gì đó?"
Ngũ cách cách đột nhiên hiểu hàm ý trong giọng "dịu dàng" của Ngạch nương, sợ đến mức rơi cả điểm tâm tay, vội vàng nịnh nọt : "Ngạch nương, Bảo An và Hoàng mã ma đều quan tâm Bảo An, Bảo An nhất định sẽ ghi nhớ lời của ạ."
Dịch Dao nhẹ nhàng nhéo cái tai mềm mại của con bé, bực dọc : "Tốt nhất là nhớ cho kỹ những lời !"
Bảo An giơ tay lên hì hì : "Ngạch nương yên tâm, Bảo An nhất định nhớ kỹ, đang 'nhéo tai ghi nhớ' lời đây ạ, nhất định sẽ chú ý an ."
Dịch Dao thấy câu thì phì , đây là lời nàng từng với Bảo An .
Bảo An đứa nhỏ quên, mấy lời cứ tai trái tai . Dịch Dao liền nhớ hồi nhỏ, khi bà nội dặn dò chuyện quan trọng, sẽ thêm một câu: Phải nhéo tai mà nhớ!
Tất nhiên, là nhéo tai thật.
Nàng liền đem câu dùng, lúc đó Ngũ cách cách còn tò mò hỏi nàng: "Ngạch nương, thật sự nhéo tai để nhớ ạ? Chẳng lẽ nhéo tai sẽ nhớ kỹ hơn ư?"
Bây giờ nghĩ vẫn nhịn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thanh-xuyen-cuoc-song-ca-man-noi-hau-cung/chuong-289.html.]
Ngũ cách cách trong xe ngựa của Ngạch nương vô cùng thoải mái, ở đây thứ gì cũng , chỉ bánh quy và điểm tâm ngon lành mà tiểu trù phòng chuẩn riêng, các món ăn vặt đặc sắc, mà quan trọng hơn là xe ngựa của Ngạch nương thoải mái hơn xe của nàng quá nhiều!
Những thứ đều là do Dịch Dao dựa kinh nghiệm xe, lâu thời hiện đại mà chuẩn , đủ các loại đồ dùng: đệm trải mềm mại giường, gối ôm, gối dựa, gối kê lưng... thiếu thứ gì. Những thứ còn đều thỉnh giáo qua thái y của Thái y viện, kiểu dáng ngoài mắt còn vô cùng phù hợp với cơ thể con , độ thoải mái vài câu là rõ .
Nàng lì xe ngựa của Ngạch nương nữa, bây giờ nàng thực sự hối hận . Trước khi xuất phát Ngạch nương chuẩn đồ dùng đường cho nàng, nhưng nàng sợ Ngạch nương quản đông quản tây, lấy cớ lớn thể tự học cách chuẩn hành lý, liền để Ngạch nương nhúng tay chuyện của .
Giờ xem đúng là thiệt thòi lớn, nếu để Ngạch nương chuẩn , những món đồ thế chắc chắn thiếu phần . Ngũ cách cách tiếc nuối thở dài một .
Nàng thỏa mãn điều chỉnh một tư thế thoải mái hơn, tuy xe ngựa của nàng mấy thứ , nhưng nàng thể ăn vạ xe của Ngạch nương mà, nghĩ chắc Ngạch nương cũng nỡ đuổi con gái cưng bảo bối xuống xe .
Nghĩ đến đây Ngũ cách cách lười biếng mỉm , cả chẳng còn chút nào giống mặt trời nhỏ tràn trề tinh lực, sức sống b.ắ.n bốn phía như ngày thường, dáng vẻ lười nhác trông giống hệt Ngạch nương của nàng.
Đông Nguyệt và Đông Lục đều nhịn lắc đầu, quả hổ là Cách cách do chủ t.ử sinh , Ngũ cách cách ngày thường khí thế hừng hực, cũng vài phần dáng vẻ lười nhác của chủ t.ử. Hai rón rén vén rèm ngoài, phiền chủ t.ử và Cách cách nghỉ ngơi. Bọn họ ở khoang của xe, quan đạo uốn lượn bên ngoài, nỗi buồn chán vì đường xá xóc nảy cũng giảm nhiều.
Trong mắt Đông Lục tràn đầy hưng phấn và tò mò, nàng hạ thấp giọng cảm thán: "Nếu Đông Vân tỷ tỷ và Trương tổng quản cũng thể cùng thì ."
"Nghĩ gì thế? Chúng theo chủ t.ử ngoài là ân điển , thể tất cả đều , luôn ở trong cung trông coi chứ." Đông Nguyệt khỏi nhớ tới tình hình trong cung, cũng lúc Khải Tường cung và Ngũ a ca thế nào .
Nàng và Đông Lục đều theo chủ t.ử ngoài , Đông Vân ở trông coi Khải Tường cung, nhiệm vụ của Trương Đắc Thọ càng quan trọng hơn, ông chỉ canh giữ Khải Tường cung, mà còn kỹ lưỡng lưu ý các loại tin tức trong cung, đề phòng tính kế Khải Tường cung.
Nhân vật quan trọng nhất là trông chừng Ngũ a ca cho , đây mới là mục đích cuối cùng chủ t.ử để Trương Đắc Thọ ở trong cung. Nếu thì với năng lực đón đưa khách, bát diện linh lung (khéo léo) của Trương Đắc Thọ, theo chủ t.ử ngoài mới là lúc phát huy năng lực của ông nhất.
Chỉ là Ngũ a ca trong cung cũng quan trọng kém, tuy rằng hai bọn họ ở đó, chủ t.ử cũng đặc biệt nhờ cậy An tần chủ t.ử. chung quy vẫn thể yên tâm, vẫn hy vọng thể tăng thêm nhiều lớp bảo đảm cho Ngũ a ca.
Trong Thừa Càn cung, Vinh phi đang cùng Hoàng quý phi đối chiếu sổ sách trong cung, bộ dạng chẳng mấy hứng thú. Hoàng quý phi khi đầy tháng thu hồi bộ cung vụ trong tay các phi tần về, hiện nay Ôn phi và Nghi phi còn thể là đang dưỡng t.h.a.i (nên miễn).
nàng (Vinh phi) hiện giờ việc gì nha, Hoàng quý phi lấy cớ giữ nàng giúp đỡ, chẳng qua cũng chỉ là mỗi ngày giúp đối chiếu sổ sách mà thôi, mấy cái việc nắm quyền thực tế, chẳng khác gì một gã phòng thu chi, thật sự khó mà khiến nàng hứng thú nổi.
Vinh phi đối chiếu xong sổ sách phát tiền tiêu hàng tháng, tròng mắt đảo vòng vòng, bày vẻ mặt thôi bảo với Hoàng quý phi: "Nương nương, Quý phi tùy giá Hoàng thượng tái ngoại, cung vụ trong tay cô giao cho Nương nương quản lý ?"