Ngụy Du cho rằng Bạch gia coi là gánh nặng, nên tùy tiện tìm cớ đuổi chỗ khác ăn ở.
Giờ Lăng Tuyền hấp thu nguyên âm thiếu nữ, đầu tiên Ngụy Du nghĩ đến… chính là hai cô con gái của ân nhân năm xưa.
Nhìn khuôn mặt dáng của , trong lòng dâng lên một cảm giác g.h.ê t.ở.m vô hạn.
Ta thu liễm khí tức, một chưởng đ.á.n.h ngất .
Rồi cúi xuống, kéo một chân , mặt biểu cảm mà lôi .
Một tia chớp giáng xuống, biến thành hình dáng một thiếu nữ, còn hóa thành .
Trong cơn mưa lớn thế , cảm tri của Lăng Tuyền suy yếu ít nhất một nửa, đem bộ khí tức của bám lên Ngụy Du.
Lăng Tuyền hề nghi ngờ, trực tiếp lộ ma .
“Rất . Sau theo về Ma tộc, thưởng cho ngươi chức đại tướng quân.”
Nhìn tham lam kéo Ngụy Du , đôi mắt đỏ ngầu.
Ta cúi đầu, khóe môi khẽ cong lên.
11
Sáng hôm , phủ họ Phó náo nhiệt hẳn lên.
Từ sớm truyền hai tiếng kêu t.h.ả.m thiết đầy kinh hãi.
Một là Ngụy Du, là Lăng Tuyền.
Ngụy Du lóc om sòm chạy từ phòng Lăng Tuyền , y phục xộc xệch, đầy vết bầm tím.
Còn Lăng Tuyền thì với bộ dạng ma tộc, mặt mày tức giận bước , trong tay cầm một đoạn roi còn dính m.á.u.
“Thứ huyết thống thấp hèn, dám phá hỏng ma công của .”
Chà, đúng là chơi thật “đậm”.
Ngụy Du xách quần dính m.á.u, hai chân vẫn run rẩy.
“Ma quân, thật sự chuyện là , cũng là nạn nhân mà.”
Phó Uyển Nhi đến nhanh, như thể do mệnh sắp đặt, hoảng hốt cảnh mắt.
“A Du, ?”
Ngụy Du hổ sợ hãi, vội buộc quần, cố nhịn đau bước tới.
“Uyển Nhi, nàng mau về , đừng lo cho , mau .”
Lúc mới nhớ , nếu cần nguyên âm thiếu nữ… chẳng mặt sẵn một .
Lăng Tuyền còn tâm trí nghĩ chuyện đó, cơn giận vì ma công cực âm phá hỏng chi phối.
Chỉ thấy âm hiểm, ánh mắt như tẩm độc:
“ là một đôi tình si. Đã … để xem hai các ngươi ai đau lòng vì ai hơn.”
Nói xong, vận ma công, gieo kịch độc lên cả hai.
“Ta đây. Kẻ còn sống… bản tọa sẽ đến lấy mạng ngươi.”
Rùa
Lần , độc mà Lăng Tuyền gieo còn dữ dội hơn kiếp . Hai miệng phun m.á.u, lăn lộn ngừng đất.
Mà mặt… chỉ một lọ t.h.u.ố.c giải.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thanh-van/chuong-5.html.]
13
Xem trò cũng mệt , tung nhảy xuống sân.
Ngụy Du là đầu tiên thấy , mặt hiện lên vẻ mừng rỡ.
“Sư tỷ, tỷ đến . Đệ trách tỷ nữa, tỷ hãy mau cứu bọn với.”
Phó Uyển Nhi là thường, cơn đau dữ dội khiến nàng sắc mặt trắng bệch, lúc ngay cả cử động cũng nổi, yếu ớt đất, ánh mắt đầy khẩn cầu .
Ta nhặt cái lọ đất lên, thản nhiên :
“Chỉ một lọ t.h.u.ố.c giải… nên cứu ai đây?”
Nói cũng trùng hợp, loại độc chính là thứ tiễn ở kiếp .
Phát tác chậm…từ đau quặn trong bụng, đến ngứa ngáy khắp , như vạn kiến gặm xương, lửa thiêu tim gan.
Ngụy Du Phó Uyển Nhi đầy thâm tình, nước mắt lưng tròng, nhưng ngay đó cơn ngứa bùng lên, đau đớn gào thét.
“Sư tỷ. Sư tỷ cứu . Mau cứu .”
Phó Uyển Nhi cũng hoảng loạn. Người đàn ông ngày thường lời đường mật, hận thể m.ó.c t.i.m dâng nàng, đến lúc nguy cấp chịu cứu nàng.
“Trịnh sư tỷ. Cứu . Ta là con gái thành chủ, cha vô bảo vật. Còn –Ngụy Du, đầu quân cho ma tộc, sẽ diệt Thanh Vân Phong khiến tỷ sống bằng c.h.ế.t. Tỷ thể cứu .”
Quả nhiên… rắn độc c.ắ.n , chỉ cần bản dễ chịu là thể ngoạm.
Không cần nguyên do, cũng chẳng nhớ ân tình.
“Không đúng. Sao thế ? Rõ ràng là hộ pháp ma tộc. Rõ ràng ngươi đập nát xương… đây là ?”
Trong khoảnh khắc , …Ngụy Du cũng trọng sinh.
Niềm vui khó tả dâng tràn trong lòng .
Tốt lắm… như mới gọi là báo thù thật sự.
Ngụy Du hồn, vội chộp lấy chân .
“Sư tỷ, rốt cuộc là vì ? Tỷ nhất định .”
Hắn dốc bộ pháp lực tạm thời áp chế độc tính, còn Phó Uyển Nhi thì đau đến sống bằng c.h.ế.t.
Nàng co quắp đất, điên cuồng cào cấu , nước mắt nước mũi giàn giụa, t.h.ả.m hại vô cùng.
Ta xổm xuống, đặt lọ t.h.u.ố.c giải mặt Ngụy Du.
“Vừa … điều ngươi hối hận nhất ở kiếp , chẳng là cơ hội cứu Uyển Nhi mà ngươi yêu sâu đậm ? Mỗi nghĩ đến đều như vạn tiễn xuyên tim, đau đến sống bằng c.h.ế.t ? Đây là t.h.u.ố.c giải…ngươi tự cứu nàng .”
Ngụy Du lọ t.h.u.ố.c ngay mắt, đột nhiên ôm đầu:
“Không đúng… sư tỷ sẽ cứu … từ nhỏ sư tỷ chăm sóc , còn hơn cả ruột, sư tỷ nhất định sẽ cứu . Sư tỷ, cứu . Đệ c.h.ế.t… c.h.ế.t…”
Thì là …
Hắn rõ, trong lựa chọn của , nhất định sẽ cứu .
Cho nên mới dám thản nhiên đặt tính mạng sang một bên, để cứu trong lòng .
Rồi giằng xé, bất đắc dĩ bỏ rơi một mạng .
Còn … đầu liền thể trách , hận , thậm chí lấy danh nghĩa báo thù mà diệt cả sư môn.