Một lát , lo lắng hỏi: “Ta về dưỡng nửa năm như , sẽ sinh chim cút con ?”
Ôn Tả Hoài bước chân khựng , ho khẽ một tiếng: “Không ảnh hưởng.”
“Ồ, thì . Chàng sinh mấy con thì ?”
“Đều ý nàng.”
…
Vì và Ôn Tả Hoài đều thương nên tạm thời ở trong thị trấn dưỡng thương, hành trình về kinh cũng trì hoãn.
Mọi đều Ôn Tả Hoài thương nhẹ, nhưng ngày hôm bình thường.
Còn thì xui xẻo, thương ở chân, giường cả ngày. Nhàn rỗi quá, liền kéo Ôn Tả Hoài đến bàn chuyện sinh chim cút con.
Hắn lúc nào cũng tỏ vẻ đau đầu, dỗ ngủ cho ngoan .
Một ngày nọ, thím nhà bên mang cho mấy quyển thoại bản để giải buồn. càng càng sợ.
Trong đó rằng khi cưới thê t.ử, nam nhân thường nhân lúc thê t.ử dưỡng bệnh mà quyến rũ phụ nữ nhà lành, cuối cùng cưới về tiểu , khiến chính thất uất ức mà c.h.ế.t.
Điều khiến lo hơn là sự xuất hiện của Ôn Tả Hoài khiến nhiều nữ t.ử quanh đây cửa lén .
Ánh mắt của họ nóng bỏng và táo bạo, nam nhân chẳng hề che giấu.
Một cảm giác nguy cơ đột nhiên dâng lên.
Buổi tối Ôn Tả Hoài trở về, liền bò lên mà ngửi liên tục.
Ôn Tả Hoài ôm lấy eo hỏi: “Làm gì ?”
“Chàng ngoài quyến rũ phụ nữ nhà lành ?”
Ôn Tả Hoài dở dở : “Từ suy nghĩ hoang đường ?”
Ta là trong thoại bản thế.
Ôn Tả Hoài thu luôn thoại bản, nghiêm mặt trong đó bậy.
Ta nhào lên, chịu bỏ qua: “Vậy tại ngủ với ?”
Cánh tay ôm lấy tay cứng như đá, nhúc nhích. Một lúc lâu , đột nhiên nâng cằm lên hôn xuống.
Ta theo bản năng hé miệng, tay nhỏ trượt cổ áo .
Ôn Tả Hoài lập tức giữ c.h.ặ.t t.a.y , giọng khàn khàn : “Nàng còn thương… đợi khỏi hẳn …”
“Ta… khỏi …”
Lời … ngượng ngùng… khiến lòng rung động…
Mặt dần đỏ bừng, cả nóng ran. Bàn tay to của Ôn Tả Hoài luồn áo lót , kéo bỏ lớp ngăn cách.
Ta đỏ mặt, dám .
Thịch thịch thịch!
lúc then chốt, cửa gõ gấp gáp từ bên ngoài.
“Tiểu Mai! Ta đến thăm ngươi đây!” Sơ Ngũ ngoài cửa kêu oang oang.
Ôn Tả Hoài thấp giọng mắng một câu, nhét trong chăn mềm dậy mở cửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thanh-mai-euly/chuong-14.html.]
Ta hôm đó họ gì. Khi Ôn Tả Hoài , giống như con sói thắng trận.
Hắn bế lên, khoác cho chiếc áo choàng mềm ngoài.
“Chúng ?”
Ôn Tả Hoài lạnh mặt : “Về kinh.”
“Không đợi tiểu thư ?”
“Không đợi.”
“Thế còn Sơ Ngũ?”
“Không nhắc đến !” Ôn Tả Hoài khẽ quát.
Ta vai , bỗng bật : “Được , . Chúng về nhà…”
Sau lưng Ôn Tả Hoài, Sơ Năm với một con mắt bầm giơ tay dấu chiến thắng với .
Ta với , tiếng động một câu cảm ơn.
Hai tháng khi về kinh, thai.
Hôm đó đang Ôn Tả Hoài, chuẩn đại triển uy phong, đột nhiên cơn buồn nôn dâng lên, nôn đến trời đất đảo lộn.
Khi đại phu tới, ông nghiêm mặt mắng Ôn Tả Hoài một trận: “Lão phu sống từng tuổi , từng thấy phu quân nào tiết chế như ngươi! Thân thể nàng vốn yếu, thể m.a.n.g t.h.a.i là vận may lớn. Ngươi những quý trọng, còn hành hạ nàng, rốt cuộc lòng gì!”
Ôn Tả Hoài vốn dễ tính, nhưng im lặng chịu mắng, còn khiêm tốn hỏi đại phu những việc cần chú ý tiếp theo.
Khi , ôm chăn, vẻ mặt áy náy: “Làm hại mắng… xin …”
Dù thì nhiều … đều là chủ động trèo lên .
Ôn Tả Hoài bóp bóp mặt , nghiêm túc : “Từ hôm nay trở loạn nữa. Biết rõ gia nhịn .”
Sau đó, Ôn Tả Hoài sống cuộc đời như hòa thượng ăn chay uống nước lã.
Mọi đều đạo thê là hiền, nên thích hợp nạp cho phu quân. Ôn Tả Hoài dường như hứng thú với chuyện đó.
Hai chúng thường nắm tay trong sân ngắm trăng.
Hoặc khi t.ửu lầu nào đó món mới, sẽ đặc biệt gói mang về cho .
Thứ thích nhất là bánh thanh mai do . Đặc biệt là những lúc thỉnh thoảng xuất hiện ở Hình Bộ, sẽ giống như ôm báu vật, ôm cả lẫn đồ của lòng, ánh mắt hâm mộ của mà đưa .
Cứ như , nhiều năm trôi qua.
Cho đến khi cháu trai của chúng đời.
Hôm đó vô tình lật bộ áo cưới năm xưa.
Cháu trai nhỏ kinh ngạc chỉ : “Tổ mẫu! Con gà oai phong thật!”
Ôn Tả Hoài đang ghế bập bênh lau bảo kiếm, mặt lập tức đen , xách cháu trai luyện kiếm.
Ta gốc cây mơ, một già một trẻ, bỗng nhớ buổi chiều nóng bức năm .
Mùi đất núi thơm nồng, vó ngựa gõ lộc cộc ánh nắng ch.ói chang.
Ngay đó là tiếng sơn phỉ hò hét đầy hưng phấn: “Ôi chà! Cô nương xinh ! Làm thê t.ử của đại ca bọn !”