?
Không Ly bình tĩnh như thể đêm qua vội vàng tìm Cơ Trăn Trăn là , tự nhắc nhở bản gì đáng sợ nhưng vẫn thức trắng đêm cũng là .
Tuy Không Ly dối chớp mắt mặt Trần Tuyết, nhưng cảm thấy đây là vì cho Trần Tuyết.
Biết khách điếm ma chuyện lành gì, cứ như đây, hôm qua còn Cơ Bát nương khẳng định dương khí dồi dào, kết quả chỉ vì thần kinh căng thẳng suốt dọc đường , cộng thêm khi ngủ lai lịch của Thi Hoa Nương và Mỹ Nhân Chưởng, trong đầu nghĩ quá nhiều, mới ảnh hưởng đến vận thế của .
Hắn vốn dĩ thấy cũng thấy thứ bẩn thỉu phi nhân loại nào, đêm qua thế mà bắt buộc tiếng mài d.a.o băm thịt cả đêm.
Không Ly tin chắc, cứ tiếp tục mất ngủ thế , đừng dương khí dồi dào, gặp vận đen ngày ngày thấy ma là may lắm .
Cho nên cảm thấy, Trần Tuyết - bên cạnh một đóa Mỹ Nhân Chưởng theo - cần những chuyện , cũng chỉ thêm hoảng sợ.
Trần Tuyết là đứa trẻ ngoan, ý thức oan uổng cho , lập tức khách sáo xin chủ quán.
Còn về việc nghi ngờ chủ t.ử dối, Trần Tuyết từng nghĩ đến.
Trần Tuyết xin chân thành như , chưởng quầy và tiểu nhị chột đồng thời cũng chút đành lòng.
Cuối cùng chưởng quầy đắn đo một lát, vẫn thật với , "Không giấu gì khách quan, khách ở khách điếm chúng nhiều như , ngài đầu tiên gặp tình trạng . Không là quá mệt nên ảo thanh, là mơ thấy, cũng những khách quan khác thấy tiếng mài d.a.o và tiếng băm thịt. và tiểu nhị ở quán bao nhiêu năm nay, từng gặp tình huống . Vì khách quan gặp tình huống cực ít, một năm cũng mấy , nên chúng cũng để tâm."
Tiểu nhị bên cạnh tiếp lời: "Khách quan, chúng chịu trách nhiệm , thực sự là chúng cũng thấy oan, ngài xem bao nhiêu khách quan đều , chúng cũng thể vì vài mà đóng cửa tiệm chứ? Huống hồ những khi đến khách điếm chúng vận khí , thường xuyên gặp vận đen, chúng cũng thể ôm cái trách nhiệm thuộc về , ngài đúng ?
Vốn dĩ chúng định với khách quan những điều , chẳng những gì , còn rước họa . Trước đây từng một khách quan, rõ ràng là tự vận , khi chuyện , cứ khăng khăng là vì ở khách điếm chúng nên mới xui xẻo liên miên, ăn vạ khách điếm chúng một khoản tiền lớn."
Trần Tuyết oán trách họ đó giấu giếm chuyện , mà thần sắc quái dị hỏi một câu: "Những gặp tình trạng như đều vận , gặp vận đen?"
" đúng . Khách quan thấy tiếng mài d.a.o băm thịt ít, chúng mở quán sáu năm, tổng cộng cũng chỉ ——"
Chưởng quầy bẻ ngón tay đếm đếm, đó mới : "Hai mươi ba , khách quan là thứ hai mươi bốn."
"A. Thế mà là con bốn!" Tiểu nhị đột nhiên khẽ hô lên.
"Số bốn thì ?" Trần Tuyết truy hỏi, trong lòng dự cảm lành.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/than-toan-tieu-manh-phi-sieu-hung-du/chuong-549-noi-nay-truoc-day-la-lo-mo.html.]
Chưởng quầy vẻ mặt đồng cảm : "Số bốn thông với chữ t.ử (c.h.ế.t), ngụ ý lành. Trước đây những gặp tình trạng ở quán chúng , vận đều lắm, nhưng trong đó những dính đến bốn thì càng tệ hơn."
Tiểu nhị gật đầu lia lịa, "Năm đầu tiên khách điếm khai trương, vị khách quan thứ tư thấy tiếng mài d.a.o băm thịt, bao lâu thì ngã gãy chân, đó đến một năm thì bệnh c.h.ế.t."
Chưởng quầy: "Còn thứ mười bốn, là hai vợ chồng cãi phố, mụ vợ cầm con d.a.o phay trong tay, kết quả lúc vung d.a.o cán d.a.o lỏng, lưỡi d.a.o bay ngoài, khéo thế nào c.h.é.m trúng cổ vị khách quan , đó c.h.ế.t ngay tại chỗ vì d.a.o c.h.é.m."
Nói đến đây, chưởng quầy gượng một tiếng, "Đương nhiên, hai vị khách quan thê t.h.ả.m như , thể cũng là trùng hợp thôi, khách quan cần để trong lòng, những khách quan khác cùng lắm chỉ là đường ngã sấp mặt, uống nước sặc, gì đáng ngại . Sau khách quan hành sự cẩn thận chút, cần thiết thì đừng xa, chắc sẽ gặp chuyện gì nguy hiểm đến tính mạng ."
Trần Tuyết: "..."
Lời đến nước , dù lúc đầu để trong lòng, giờ cũng khó mà để trong lòng a!
Đi đường ngã sấp mặt, uống nước sặc? Đây là kẻ đen đủi tuyệt thế gì !
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Trần Tuyết cũng hoảng, dù lưng còn tiểu chủ mẫu mà, cùng lắm thì Không Tịnh đại sư cũng là bản lĩnh thật sự, giống chủ t.ử nhà .
Chủ t.ử Không Ly cạnh mấy từ lúc nào, rõ mồn một lời của chưởng quầy và tiểu nhị, chằm chằm Trần Tuyết một lát, đột nhiên nghiêm túc suy nghĩ một vấn đề.
Không đêm qua và Trần Tuyết ai thấy tiếng lạ đó , khéo khi kẻ đen đủi thứ hai mươi bốn Trần Tuyết, mà là... .
Không Ly nghĩ đến đây, cảm thấy thái dương giật giật đau.
Hắn khi gặp thứ bẩn thỉu vận khí , giờ nếu thành kẻ đen đủi, thì đen đủi và thuận lợi đến mức độ nào.
lúc , chỗ dựa khiến Trần Tuyết sợ hãi là Cơ Trăn Trăn Cơ tiểu chủ mẫu ngủ đẫy giấc, tinh thần phấn chấn xuống lầu.
"Tiểu chủ mẫu, cứu mạng với!" Trần Tuyết lập tức gào lên một tiếng, lao về phía .
Cơ Trăn Trăn ném cho một ánh mắt "bình tĩnh chớ nóng vội", "Vấn đề nhỏ, bình tĩnh."
Trần Tuyết lập tức yên tâm hẳn, Không Ly bên cạnh cũng kín đáo thở phào nhẹ nhõm.
Cũng , cục nếp nhỏ ở đây, vận dù tệ thế nào, cũng đến mức thiếu tay cụt chân.
"Chưởng quầy, khách điếm của ông khi xây dựng là lò mổ ?" Cơ Trăn Trăn đảo mắt, đột nhiên hỏi.