?
Trần Tuyết theo bản năng liếc về phía nha Trúc Y đang im lặng một bên, nhưng Trúc Y sắc mặt bình tĩnh, nhận ánh mắt của , cũng chỉ khách sáo gật đầu một cái, chẳng manh mối gì.
Haizz.
Trần Tuyết thầm thở dài một tiếng, theo Tiểu chủ mẫu là Tiêm Liễu chứ.
Con bé đó tuy mồm mép lanh lợi, nhưng lúc moi móc một cái là lộ tẩy ngay, giống Trúc Y, đừng moi tin, mặt cũng chẳng cái gì, suốt dọc đường khi Tiểu chủ mẫu sai bảo, cảm giác tồn tại còn yếu hơn cả .
"Trần Tuyết, việc ngươi tệ." Cơ Trăn Trăn khen một câu, đó gọi Trúc Y.
Đại nha trầm mặc trọng lúc mặt mới lộ nụ , bước lên một bước, đưa một nén bạc cho Trần Tuyết: "Đây là tiền thưởng cô nương chúng cho."
Trần Tuyết thấy nén bạc hai mươi lượng trong tay Trúc Y, hai mắt trợn tròn, lập tức quên hết thứ khác, lộ hai hàng răng trắng bóng: "Cảm ơn Trúc Y tỷ tỷ!"
Hai tiếng tỷ tỷ gọi ngọt xớt chút ngượng ngùng, mặc dù thể còn lớn hơn Trúc Y một chút xíu.
Trúc Y che miệng khẽ.
Nàng sớm nhận , đám hầu theo cô gia, đặc biệt coi trọng vật vàng trắng , chắc hẳn chịu đủ nỗi khổ tiền.
Khéo , cô nương nhà nàng thứ thiếu nhất chính là vật vàng trắng .
Trần Tuyết cầm tiền thưởng vui vẻ lui xuống, nhưng cũng quên chính sự, đầu liền kéo Sát Ngũ hỏi thăm tin tức.
"Lăng Trạch lão , mau cho , lúc mặt, Tiểu chủ mẫu các nàng gì. Sao cảm thấy bỏ lỡ chuyện quan trọng ?"
Sát Ngũ liếc một cái, gì.
Trần Tuyết : "Tiền thưởng nhận chia cho một phần mười!"
Sát Ngũ im lặng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/than-toan-tieu-manh-phi-sieu-hung-du/chuong-484-kinh-ngac-huynh-chac-chan-khong-nhin-nham-chu.html.]
Trần Tuyết giận dữ cắt thịt: "Một nửa! Chia cho một nửa !"
Sát Ngũ lúc mới chậm rãi mở miệng: "Ta im lặng là vì đang nghĩ chuyện nên bắt đầu kể từ ." Chứ đang tống tiền.
Trần Tuyết: "..."
Trần Tuyết lập tức hì hì: "Lão , xem tiền của ..."
Sát Ngũ : "Ngươi đưa , gì lý nào đòi ?" Trong lúc chuyện dường như vết sẹo mặt đều đang chế giễu sự ngây thơ của Trần Tuyết.
Trần Tuyết xụ mặt, như cha c.h.ế.t c.h.ế.t. Hắn lỗ to .
"Thế t.ử Tuyên Vương phủ, Trâu Nhị lang phủ Vĩnh Xương Bá, Thích Thập Nhị lang Thích gia, còn một vị lang quân họ Lữ." Sát Ngũ giọng điệu đều đều.
Trần Tuyết vẻ mặt mờ mịt: "Cái gì đây?"
"Mấy vị nương t.ử hồ sen ngắm sen, tình cờ gặp bốn vị lang quân , Cơ nương t.ử và các lang quân chuyện trò vui vẻ, cùng mấy ngâm thơ vui, bàn chuyện đạo thuật huyền môn, cuối cùng còn bán ít bùa chú."
Còn về việc trong thời gian đó, đám cụ thể bàn luận những gì, Sát Ngũ xa, cũng rõ, chỉ đứt quãng một câu.
Trần Tuyết kinh ngạc : "Tình cờ gặp bốn vị lang quân? Còn chuyện trò vui vẻ? Huynh chắc chắn nhầm chứ?"
Sát Ngũ vẻ mặt trầm , tìm thấy bất kỳ dấu hiệu đùa nào.
Trần Tuyết nghiền ngẫm câu mãi, bước chân cũng , lẩm bẩm lầm bầm: "Nghe Thích Thập Nhị lang Thích gia là lang quân trai nhất trong lứa của Thích gia, quan trọng nhất là mồm mép tép nhảy, cực giỏi lấy lòng tiểu nương t.ử, còn vị Thế t.ử Tuyên Vương phủ nữa, sinh cực kỳ tuấn mỹ, hơn nữa những năm con bệnh ru rú trong phủ đủ thứ thi thư, tài hoa hơn ..."
Sát Ngũ lấy lắm cái và đồn thế, nhưng những gì quả thực khớp với những gì hôm nay thấy thấy.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Nghĩ đến điều gì, Sát Ngũ vô cùng thành thật một câu: "Vị Tuyên Vương Thế t.ử quả thực sinh vô cùng tuấn mỹ, Cơ nương t.ử , dung mạo Tuyên Vương Thế t.ử thể chia đều mùa thu với Không Ly công t.ử."
Trần Tuyết hít sâu một , sắc mặt đột nhiên nghiêm : "Lão , tiểu việc gấp cần tạm thời rời một lát, chỗ giao cho đấy!"