Cơ Trăn Trăn thấy hất xong mà vẫn bình chân như vại, tức tối vung nắm đ.ấ.m nhỏ (phiên bản lớn hơn một chút) đ.ấ.m thùm thụp : "Hu hu, Li lang, xảy chuyện lớn thế mà vẫn ngủ ?"
Không Ly nàng đ.ấ.m cho suýt thổ huyết, cơn buồn ngủ bay biến sạch trơn: "Trăn nương, nàng đ.ấ.m c.h.ế.t đấy ?"
"Người buồn c.h.ế.t, cũng chẳng thèm an ủi . Hu hu hu..."
Không Ly gối tay đầu, ung dung ngắm nghía nàng: "Trăn nương chẳng vẫn luôn mong mỏi cao lớn, trưởng thành ? Giờ một đêm liền lớn bổng lên, chẳng đúng ý nàng còn gì, Trăn nương buồn cái nỗi gì? Hay là, mấy lời mau ch.óng lớn lên đều là giả dối?"
Cơ Trăn Trăn nghẹn lời, lườm một cái.
Trước khi còn là cục nếp nhỏ, cái lườm của nàng trông đáng yêu, tinh quái. Giờ đây, cái lườm mang theo nét e thẹn, giận dỗi, mang đậm vẻ nũng nịu đặc trưng của thiếu nữ, khiến Không Ly sững sờ.
Ngay đó, Không Ly mặt đổi sắc dời ánh mắt chỗ khác.
Thiếu nữ cái gì chứ, trừ việc cái khung xương dài một chút, mặt mũi vẫn y nguyên, chẳng khác gì, trong mắt nàng vẫn là một đứa nhóc con.
Sáng sớm hôm , Trấn Quốc Công phủ náo nhiệt vô cùng, bên ngoài thỉnh thoảng thấy tiếng sảng khoái đầy ma tính của đại gia đình Trấn Quốc Công.
Hàng xóm láng giềng ai nấy đều thầm thì trong bụng: Trấn Quốc Công chuyện vui gì thế nhỉ?
Hòn ngọc quý tay Trấn Quốc Công, Cơ Trăn Trăn - Cơ Tiểu Bảo, chỉ một đêm từ một nhóc con bụ bẫm bảy tám tuổi trổ mã thành một thiếu nữ mười hai mười ba tuổi duyên dáng yêu kiều, đây tất nhiên là đại hỷ sự.
Cơ Đại Chùy và mấy vị lang quân nhà họ Cơ vui mừng đến mức suýt nhảy cẫng lên, Cơ Tứ Lang càng hào phóng vung tay, phát tiền thưởng cho bộ kẻ trong phủ, kể cả đám tùy tùng của hồi môn của Không Ly.
Trên cả phủ đều tràn ngập khí vui mừng. Nếu Cơ Trăn Trăn ngăn cản, Cơ Đại Chùy và các trưởng e là còn định giăng đèn kết hoa, mở tiệc từng nhà phát thiệp mời.
Ai cũng vui, chỉ mỗi đương sự Cơ Trăn Trăn là vui.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/than-toan-tieu-manh-phi-sieu-hung-du/chuong-325-cao-len-roi-nhung-khong-vui.html.]
Cơ Trăn Trăn bộ y phục mới mà Cơ Tứ Lang kiếm về, một bộ váy dài màu xanh nhạt, tóc cũng b.úi theo kiểu thịnh hành của các thiếu nữ thời nay, cài hoa châu, cắm trâm ngọc. Khuôn mặt nhỏ nhắn non nớt từ bánh bao tròn vo chuyển sang trái xoan bầu bĩnh, mày mắt cũng nảy nở hơn đôi chút, đôi mắt to sáng ngời thần, mũi ngọc môi son, hồng nhuận căng mọng, còn chu lên. Nhìn qua, quả thực kiều diễm đáng yêu.
"Haizz..."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
"Cô nương, hôm nay là ngày vui, cứ thở ngắn than dài mãi thế?" Trúc Y vẻ mặt khó hiểu.
" , đúng , cô nương bỗng nhiên cao lớn thế , lão gia và các thiếu gia vui mừng khôn xiết, đây là chuyện đại hỷ mà! Nhìn cô nương bây giờ xem, xinh bao!" Tiêm Liễu cũng thêm, vẻ vui mừng mặt giấu .
Sáng sớm nay khi thấy cô nương, nàng và Trúc Y sợ đến mức hồi lâu hồn.
Dù ai mà ngờ , mới qua một đêm, hôm qua còn là đứa trẻ bảy tám tuổi, nay biến thành thiếu nữ mười hai mười ba tuổi nhan sắc chớm nở chứ!
Nếu ngũ quan mày mắt của cô nương chẳng đổi gì, chỉ là xinh xắn hơn một chút, thì các nàng cũng chẳng dám nhận .
Cơ Trăn Trăn thở dài một tiếng: "Các em hiểu ."
Sau khi kiểm tra kiểm tra , nàng phát hiện ấn công đức bảo vệ ba ngọn lửa dương của nàng tự động giải trừ.
Điều nghĩa là gì? Nghĩa là nàng bây giờ chính là hình dáng thiếu nữ mười ba tuổi bình thường!
Nàng vốn định kiểm soát để mỗi chỉ lớn thêm một chút, chính là sợ lớn quá nhanh, giống như dời non lấp biển, d.ụ.c tốc bất đạt, ngược hỏng việc.
Kết quả thì , nàng chẳng qua chỉ hủy mấy tờ văn tự bán âm gian, thế mà trực tiếp vỡ ấn công đức, đó, vèo một cái lớn thẳng lên mười ba tuổi.
Hậu quả của việc lớn quá nhanh chính là... thể cao thêm bao nhiêu nữa.