THẨM NGỌC TỐ - Chương 8
Cập nhật lúc: 2026-03-01 14:01:01
Lượt xem: 1,783
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9AJYX97Iug
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bùi công quá bốn mươi, nhưng ánh mắt vẫn sắc bén như ưng sói, khiến khỏi toát mồ hôi lạnh.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
“Năm xưa định cho con với Lăng An, là vì tin con gái do phụ con dạy dỗ tất sẽ kém. Nay xem , quả thực con thông minh… thôi , những năm Lăng An bao chuyện hoang đường, lão phu cũng qua. Nếu con bản lĩnh khiến Thanh Tiêu nhất định con thì cưới, lão phu cũng kẻ ác, tránh tổn hại tình phụ t.ử.”
“Chỉ là con nhớ, nếu tổn thương tấm lòng chân thành của nhi t.ử , lão phu quyết tha!”
tất cả chuyện .
Bùi Lăng An hề .
Vì khẽ nhạt:
“Xem là quá dung túng nàng, khiến nàng ỷ sủng mà kiêu. Thẩm Ngọc Tố, , nếu hôm nay nàng mặt tân khách nhận , hôn sự của chúng coi như…”
“Coi như cái gì?”
Một giọng nam trầm hùng cắt ngang lời .
Bùi công dẫn theo Bùi Thanh Tiêu, sải bước sân.
Bùi Thanh Tiêu xuất hiện.
Những vương tôn quý nữ trẻ tuổi kịp phản ứng gì.
các phu nhân lớn tuổi lập tức ghé tai thì thầm.
Các nàng đều từng gặp vị tiên phu nhân năm xưa. Nay thấy dung mạo của Bùi Thanh Tiêu, trong lòng suy đoán.
Phản ứng dữ dội nhất, dĩ nhiên là Bùi phu nhân hiện tại và Bùi Lăng An.
Bùi Lăng An tuy từng gặp tiên phu nhân, nhưng mỗi năm ở từ đường đều Bùi công bắt dâng hương bức họa của bà. Tự nhiên chỉ liếc mắt nhận thanh niên lưng phụ bảy phần giống tiên phu nhân.
Ba phần còn , giống Bùi công.
“Phụ … … là ai?”
Bùi Lăng An còn để tâm đến , ngơ ngác bước về phía Bùi công.
“Đây là trưởng của con, Bùi Lăng Tiêu. Chỉ là nay đổi tên thành Bùi Thanh Tiêu .”
Giọng Bùi công vang dội, vọng khắp sân viện đang lặng phắc:
“Nhi t.ử hiếu thuận, vì báo đáp dưỡng phụ nên giữ cái tên do dưỡng phụ đặt. Trong lòng an ủi! Hôm nay đúng sinh thần của Lăng An, chư vị đến chúc mừng, cũng nhân đây báo tin vui song hỷ lâm môn! Nhi t.ử Thanh Tiêu về nhà. Sáng mai lão phu sẽ mở từ đường, để nó nhận tổ quy tông!”
Lời dứt, ngoài tiếng chất vấn thể tin nổi của Bùi phu nhân và Bùi Lăng An, những khác phút kinh ngạc đều đồng loạt lên tiếng chúc mừng.
Bùi Thanh Tiêu chắp tay cảm tạ, chen khỏi đám , bước đến bên .
Cử động lập tức thu hút ánh .
Bùi Lăng An cũng về phía .
Hắn thấy ngẩng mắt mỉm với Bùi Thanh Tiêu, ánh mắt bỗng chốc co rút, lảo đảo lùi nửa bước, lẩm bẩm:
“Không… thể nào…”
Hắn hẳn nhớ đến lời .
“Ta nhận , thì cũng là thiếu phu nhân Bùi thị.”
Tiếng của Bùi công vang lên:
“Nhân cơ hội , cũng xin chư vị chứng. Năm xưa lão phu từng định cho Thanh Tiêu với Thẩm thị Ngọc Tố. Đáng tiếc nhi t.ử thất lạc, vì tổn hại tình nghĩa hai nhà, lão phu mới đổi để Lăng An định hôn cùng Ngọc Tố. Nay Thanh Tiêu trở về, hôn ước tự nhiên cũng vật về nguyên chủ. Sang xuân năm tới, nhi t.ử Thanh Tiêu của sẽ thành hôn với Ngọc Tố. Đến lúc đó, mong chư vị nể mặt đến uống một chén rượu mừng!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tham-ngoc-to/chuong-8.html.]
Kỳ thực, khi và Bùi Lăng An định hôn, Bùi Thanh Tiêu thất lạc từ lâu.
thật sự nắm quyền Bùi thị là Bùi công. sai thế nào, ngoài cần mất hứng.
Vì , lọt tai chỉ còn những lời chúc tụng.
Chỉ Bùi Lăng An sững tại chỗ, sắc mặt trắng bệch.
…
Ta Bùi Lăng An sẽ cam lòng việc gả cho Bùi Thanh Tiêu.
ngờ, ngay ngày hôm , tìm đến Thẩm phủ.
Theo lẽ thường, lúc tâm trí hẳn dồn hết Bùi Thanh Tiêu mới .
Theo Bùi công thành, nhờ ông sai đến Thanh Cư quan đón mẫu về. Có gia nô Bùi thị hộ tống, đại bá phụ tự nhiên dám ngăn cản.
, Bùi Lăng An thể như thường lệ, trực tiếp xông viện của .
Đêm qua đại bá mẫu cũng mặt. Chỉ cần tận mắt chứng kiến lời và việc của Bùi công, liền hai đứa con trong lòng ông rốt cuộc ai nặng ai nhẹ. Nay là trưởng tức (con dâu trưởng) tương lai do chính miệng Bùi công thừa nhận, đại bá mẫu tất nhiên dám để Bùi Lăng An tùy tiện đến gặp .
Bùi Lăng An vốn kẻ giữ quy củ.
Khi gia nô hốt hoảng chạy đến tìm .
Nửa gian hoa sảnh đập phá tan hoang.
“Ngươi là cái thá gì!? Cũng dám ngăn ! Một lũ nâng cao đạp thấp! Trước đây vẫy đuôi như ch.ó mặt bản lang quân, nay Bùi Thanh Tiêu xuất hiện sang vẫy đuôi với !”
Đại bá mẫu sợ đến thất sắc.
Thẩm Ngọc Trì tưởng còn chút thể diện mặt , run rẩy bước lên khuyên can, một ấm nóng ném thẳng đầu.
“Cút!”
Thẩm Ngọc Trì sững một lát, ôm mặt gào t.h.ả.m thiết, đau đến mức gần như lăn lộn đất.
Đại bá mẫu cũng hoảng loạn, chẳng còn để tâm Bùi Lăng An đang đập phá, bò lăn đến ôm lấy con gái:
“Ngọc Trì! Ngọc Trì! Con ! Đừng dọa mẫu …Ngọc Trì!”
Khi đến hoa sảnh, cảnh tượng mắt chính là như .
“Bùi Lăng An, ngươi phát điên cái gì?”
Dù và Thẩm Ngọc Trì bất hòa, cũng tiếng kêu t.h.ả.m giật . Bùi Lăng An chẳng thèm nàng, trực tiếp xông về phía :
“Thẩm Ngọc Tố! Nàng—”
Ta vô thức lùi nửa bước.
Mấy tên nô bộc lập tức vây lên, chắn mặt .
“Cút !” Bùi Lăng An xô đẩy bọn họ.
Thấy bọn họ nhúc nhích, về phía , mở miệng như quát mắng, nhưng khựng , hít sâu một , hạ giọng:
“Ta chỉ với nàng vài câu.”
“Nói ở đây .”
Bùi Lăng An nghiến răng, mà cũng nhịn xuống.