Thái Tử Phi Lấy Đức Phục Người - Chương 134

Cập nhật lúc: 2026-04-07 09:23:49
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

trong lòng vẫn ôm ấp một tia hy vọng cuối cùng: "Hôm nay vẫn kết thúc, đến tối Thái t.ử bỗng nhiên bạo bệnh mà quy tiên thì ?"

Chưa đến giờ phút cuối cùng, ai cũng thể dám chắc sự tình sẽ diễn biến !

Chỉ là...

Nhìn sắc mặt hồng hào khác biệt so với của Thái t.ử, những trong lòng cũng lờ mờ dự cảm: Bệnh của Thái t.ử, e là thực sự đại hảo .

* Lễ cập quan của Thái t.ử kết thúc, chuyển sang trắc điện trò chuyện uống rượu.

Minh Chiêu Đế ở vị trí thượng tọa, Thái t.ử và Tô Minh Cảnh quỳ gối ở vị trí bên trái phía ngài.

Thái t.ử cập quan, hôm nay cũng còn mặc bộ đạo bào màu lam giản dị quen thuộc nữa, mà bằng bộ long bào màu huyền, đầu đội mũ miện mười hai chuỗi ngọc rủ xuống, vô cùng uy nghiêm.

Nhìn Thái t.ử trưởng thành, trong lòng Minh Chiêu Đế vô cùng xúc động, cảm xúc đan xen phức tạp, vui mừng bi thương.

"Trẫm vẫn còn nhớ lúc con mới đời, trông hệt như một con mèo con, bé tí tẹo. Đám thái y đều bảo con sống bao lâu, nhưng trẫm tin, trẫm con sống!" Giọng Minh Chiêu Đế trầm xuống, dường như đang nhớ những chuyện lúc Thái t.ử mới lọt lòng.

Ngài ngạo nghễ : "Trẫm là Hoàng đế, nắm giữ cả thiên hạ, là thiên t.ử nhận mệnh trời. Con là con trai của trẫm, trẫm con sống, con nhất định thể sống, cho dù là Diêm Vương cũng dám cướp con khỏi tay trẫm!"

Thái t.ử: "... Phụ hoàng."

Ánh mắt Minh Chiêu Đế dừng , : "Sự thật chứng minh trẫm đúng, c.o.n c.uối cùng cũng bình an sống đến tận bây giờ. Nếu mẫu con, Hoàng hậu của trẫm còn sống, lúc thấy con khôn lớn trưởng thành, nhất định cũng sẽ vui mừng."

Minh Chiêu Đế nhớ tới Tiên Hoàng hậu, ánh mắt trở nên ôn hòa hơn nhiều: "Tâm nguyện lớn nhất của nàng , chính là con thể bình an khỏe mạnh mà sống tiếp."

Thục phi và Lệ phi túc trực hầu hạ bên cạnh Minh Chiêu Đế. Lúc những lời bộc bạch của ngài, ánh mắt Thục phi trầm xuống, còn Lệ phi mỉm khoác lấy cánh tay Minh Chiêu Đế.

"Mọi đều Chương Huệ Hoàng hậu tú ngoại tuệ trung, nhan sắc tựa tiên t.ử, chỉ là thần cung muộn, vô duyên bái kiến, quả thực vô cùng đáng tiếc." Lệ phi , giọng điệu mang theo vài phần cảm thán. Bà sang Thái t.ử, tiếp: "Có điều mỗi thấy Thái t.ử, thần liền thể tưởng tượng phong tư của Chương Huệ Hoàng hậu lúc sinh thời. Đó nhất định là một tuyệt thế giai nhân phong hoa tuyệt đại, tả xiết."

Ánh mắt Minh Chiêu Đế Lệ phi dịu vài phần, ngài khẽ thở dài: "Hoàng hậu quả thực phong tư vô hạn. Nàng là nữ nhân nhất mà trẫm từng gặp đời , tài hoa xuất chúng, dung mạo tuyệt trần... Trên thế gian bất kỳ phụ nữ nào thể sánh ngang với nàng ."

Tô Minh Cảnh bọn họ trò chuyện, bộ dạng thản nhiên hệt như một kẻ liên quan. Động tác của nàng ưu nhã, vẻ chậm rãi nhưng thực chất thoăn thoắt nhét hai miếng thịt kho tàu miệng —— Trong điện đốt mấy chậu than, thêm đông, nên khí ấm áp. Thịt xong ủ nóng bưng lên nên vẫn còn bốc khói nghi ngút.

Một miếng c.ắ.n xuống, môi răng lưu hương.

Chỉ tiếc là cơm trắng...

Thịt kho tàu ăn kèm với cơm trắng mới là đưa cơm nhất.

Tô Minh Cảnh nghĩ ngợi, bưng chén rượu lên nhấp một ngụm. Loại rượu dâng lên hôm nay nàng từng uống qua, vị ngọt êm dịu, so với rượu mạnh thì mang một hương vị thơm ngon khó cưỡng.

Ừm, ngon thật.

Đột nhiên, một giọng chua loét từ phía chếch sang truyền đến: "Thái t.ử phi thật là thoải mái..."

Thư Sách

Người lên tiếng chính là Thục phi đang bên trái Minh Chiêu Đế. Bà cau mày Tô Minh Cảnh, ánh mắt tỏ rõ sự đồng tình, trách mắng: "Hoàng thượng và Thái t.ử đang trò chuyện, ngươi cứ đó ăn ngừng nghỉ, cứ như quỷ đói đầu t.h.a.i . Kẻ , tưởng Hoàng thất chúng ngược đãi ngươi, cho ngươi ăn cơm đấy."

Tô Minh Cảnh đang dùng đũa gắp một miếng gà luộc, thấy lời , sắc mặt nàng hề đổi, động tác cũng chẳng buồn dừng , vẫn theo dự định ban đầu, nhét gọn miếng thịt đó miệng.

—— Thật nực , buổi sáng mới húp vỏn vẹn hai bát cháo, bụng nàng trống rỗng từ lâu . Bây giờ khó khăn lắm mới ăn một bữa trò, tất nhiên là ăn thêm miếng nào miếng chứ.

May , miếng gà luộc thơm ngon đúng như dự đoán, tâm trạng Tô Minh Cảnh nhờ đó cũng khá lên ít, ánh mắt Thục phi cũng trở nên ôn hòa hơn nhiều.

Nàng đặt đũa xuống.

"Ta tuổi đời còn nhỏ, tham ăn một chút, rớt miệng ngài biến thành quỷ đói ..." Giọng Tô Minh Cảnh nhanh chậm, khẽ thở dài: "Ta Thục phi nương nương ngài thấy Lệ phi nương nương và Phụ hoàng ân ái mặn nồng thì vui, nhưng ngài cũng nên giận cá c.h.é.m thớt với , trút hết bực dọc lên đầu chứ?"

Sắc mặt Thục phi thoắt cái đỏ bừng, theo bản năng liếc Minh Chiêu Đế, thẹn quá hóa giận mắng: "Ngươi thấy vì Bệ hạ và Lệ phi tình cảm nên vui bằng con mắt nào? Ngươi đừng ở đó mà ăn hàm hồ."

Tô Minh Cảnh chỉ chỉ mắt : "Cả hai con mắt của đều thấy mồn một."

Thục phi: "..."

"Ôi chao, ngài cũng đừng trách thẳng. Đổi là Phụ hoàng, cũng sẽ thiên vị Lệ phi nương nương hơn..." Tô Minh Cảnh sang Lệ phi, "Ngài xem, Lệ phi nương nương chẳng những dung mạo mỹ miều, tính tình , giọng cũng êm ái lọt tai. Từng câu từng chữ lọt tai đều du dương hệt như tiên nhạc, ai mà thể thích ngài cơ chứ?"

Lệ phi che môi , đầu khẽ nũng nịu tựa vai Minh Chiêu Đế, cất giọng thỏ thẻ: "Bệ hạ, ngài xem cái miệng nhỏ của Thái t.ử phi kìa, thật cách nịnh . Thần khen mà trong nở hoa luôn ."

Minh Chiêu Đế bật : "Thái t.ử phi cũng sai, ái phi quả thực quốc sắc thiên hương, dịu dàng chu đáo."

"Bệ hạ~" Lệ phi thẹn thùng đỏ mặt.

Màn đối đáp tình ý của hai vô hình trung biến Thục phi bên cạnh thành kẻ ngoài cuộc. Sắc mặt Thục phi càng đỏ tía tai hơn —— là vì tức giận.

Tô Minh Cảnh chứng kiến cảnh , hướng về phía Lệ phi cam đoan: "Lệ phi nương nương minh giám, từng câu từng chữ ban nãy của đều là phát từ tận đáy lòng, tuyệt đối nửa lời dối trá!"

"Cái miệng nhỏ của ngươi đấy, quả thật như bôi mật ..." Lệ phi trách yêu nàng một câu, sang với Thục phi: "Thục phi tỷ tỷ, thấy Thái t.ử phi cũng cố ý . Con bé tuổi còn nhỏ, tính tình bộc trực, tỷ tỷ là lớn đừng chấp nhặt với trẻ con gì."

Tô Minh Cảnh liên tục gật đầu phụ họa: "Chí chí ." Biểu cảm thoạt cực kỳ ngoan ngoãn và vô tội.

Thục phi bọn họ kẻ xướng họa, đột nhiên rũ mắt xuống, nghẹn ngào : "Bệ hạ, thần tuổi già sắc suy, thể so sánh với Lệ phi trẻ trung xinh , ngài sủng ái..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thai-tu-phi-lay-duc-phuc-nguoi/chuong-134.html.]

"Thần cũng bao giờ dám xa vời cầu mong ngài thiên vị , chỉ mong thể mãi mãi ở bên cạnh bầu bạn cùng ngài, nhớ nhung ngài, nghĩ về ngài. ngờ, nay Thái t.ử phi mang phận một kẻ vãn bối, mà cũng dám mở miệng nhạo !"

khổ: "... Những lời của Thái t.ử phi truyền ngoài, thần còn lấy nửa điểm thể diện để nữa?"

Lời bộc bạch của bà từng câu từng chữ đều tha thiết khẩn khoản, mặt Minh Chiêu Đế khỏi lộ vài phần cảm động.

—— Thục phi một câu đúng, bà quả thực nhan sắc bằng Lệ phi, nhưng bà một ưu thế mà ai thể bì kịp. Bà cũ bên cạnh Minh Chiêu Đế, kề cận bầu bạn cùng ngài nhiều năm. Cho dù nay còn sủng ái, nhưng tình nghĩa giữa hai là điều mà khác thể nào so sánh .

Minh Chiêu Đế khẽ nhíu mày, mặt dường như mang theo vẻ giận dữ, ánh mắt Tô Minh Cảnh cũng thêm vài phần lạnh lẽo.

"Phụ hoàng..." Thái t.ử đang định lên tiếng bênh vực, thì Tô Minh Cảnh bên cạnh đột nhiên cao giọng gọi lên một tiếng: "Phụ hoàng!"

Ánh mắt lập tức đổ dồn về phía Tô Minh Cảnh.

Tô Minh Cảnh thở dài : "Phụ hoàng, nhi thần tuổi đời còn nhỏ, từ bé lớn lên ở Đàm Châu, bề bên cạnh dạy dỗ nên năng khó tránh khỏi phần thẳng ruột ngựa. Nếu như mạo phạm đến Thục phi nương nương, thì nhi thần xin ngài !"

Chỉ là một lời xin trái lương tâm thôi mà, Tô Minh Cảnh chẳng cảm thấy gì khó mở miệng cả.

Nói , nàng hướng về phía Thục phi chân thành: "Thục phi nương nương, xin ngài, những lời của khiến ngài cảm thấy vui."

Thục phi mím môi, ánh mắt Tô Minh Cảnh vui buồn, nhạt giọng : "Chỉ mong trong lòng Thái t.ử phi thực sự nghĩ như , chứ đừng ở trong bụng lén lút mắng c.h.ử.i ."

"Sao thể chứ?" Tô Minh Cảnh tươi rói, "Ngài là bậc bề , dám mắng ngài?"

Bầu khí còn đang phần căng thẳng, thoắt cái dường như hòa hoãn vài phần.

Thục phi bóp c.h.ặ.t chiếc khăn tay lau nước mắt, phần ngượng ngùng với Minh Chiêu Đế: "... Thần bằng ngần tuổi , còn thành thế , để Bệ hạ chê ."

Minh Chiêu Đế lắc đầu, an ủi: "Thân bề , chỉ vì vài câu vô ý của vãn bối mà lóc đến . Nàng đó, vẫn luôn nhát gan như thế, bao nhiêu năm mà chẳng tiến bộ chút nào."

"Chẳng Bệ hạ ở đây ?" Thục phi nép ngài, cầm đũa gắp thức ăn cho Minh Chiêu Đế, "Thần ngài nhất định sẽ che chở cho mà."

Lệ phi còn đang đắm chìm trong bầu khí ngọt ngào cùng Minh Chiêu Đế, lúc ngược gạt sang một bên, tình cảnh vô cùng quạnh quẽ.

Tô Minh Cảnh thấy một màn , khỏi âm thầm cảm thán: Trách Thục phi thể an vị vững vàng vị trí Thục phi, một chuỗi đòn liên của bà tung , Hoàng đế đúng là dỗ dành ngoan ngoãn hệt như một đứa trẻ.

"Kỳ thực thần nãy rơi nước mắt, cũng chỉ đơn thuần là vì lời của Thái t.ử phi..." Thục phi tiếp, khe khẽ thở dài: "Thần chỉ là nghĩ tới Đoan Vương."

Đoan Vương?

Trong lòng Minh Chiêu Đế khẽ động.

 

"... Thần chỉ là đột nhiên nhớ đến Đoan Vương."

Thục phi bất thình lình nhắc đến Đoan Vương, vành mắt đỏ hoe nghẹn ngào: "Thái t.ử cập quan, thế nhưng nó là hoàng , cấm túc trong vương phủ, cô khổ nơi nương tựa, vô duyên tham dự hỉ sự của . Cứ nghĩ đến điều đó, trong lòng thần cảm thấy xót xa."

Tô Minh Cảnh , trong đầu lập tức lóe lên ý nghĩ: Ý đồ thực sự thì ở đây.

Nàng còn đang thắc mắc tại Thục phi vô duyên vô cớ đột nhiên nhắm mà gây khó dễ. Dù Thục phi nàng mắt, nhưng hôm nay là lễ cập quan của Thái t.ử, Minh Chiêu Đế cực kỳ coi trọng ngày . Nếu cố tình sinh sự lúc , ngài nhất định sẽ vô cùng nổi giận. Thế nhưng Thục phi vẫn kiên quyết như .

Bây giờ xem , tất cả đều là dọn đường vì Đoan Vương.

"Hoàng thượng, ngài , Đoan Vương vẫn luôn đinh ninh mong mỏi chuyện Thái t.ử cập quan. Trước tết Trung thu, nó còn tâm sự với rằng tặng cho vị là Thái t.ử đây một món quà cập quan thật lớn để chúc mừng sinh thần, mà nay..."

Thục phi thôi, tiếp lời: "Nay Thái t.ử cập quan, trong ba , chỉ duy nhất vị hoàng là Đoan Vương mặt. Chuyện bất luận là đối với Đoan Vương là Thái t.ử mà , chắc chắn đều là một sự nuối tiếc..."

"Thế nên, ngài gỡ bỏ lệnh cấm túc cho Đoan Vương ?"

Thục phi nhỏ giọng nỉ non: "Bị cấm túc ba tháng, Đoan Vương thực sự . Hơn nữa ngài cũng hiểu rõ tính tình của nó mà, thật thà lương thiện, thẳng tính ruột ngựa, nghĩ gì nấy. Những lời nó ngày hôm đó cũng cố tình, chẳng qua là lúc nào cũng tâm tâm niệm niệm đến ngài, luôn dâng những thứ nhất lên cho phụ là ngài mà thôi."

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...