Thái tử khôi phục trí nhớ chê ta là một kẻ thôn phụ - Chương 6
Cập nhật lúc: 2026-01-10 13:46:08
Lượt xem: 460
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6Ky5zUcUE9
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vị quý nhân đêm nào cũng tới chẩn mạch vẫn vô cùng bí ẩn.
Hắn bao giờ một lời nào, chỉ để .
Thời gian lâu dần, cũng tùy ý hơn nhiều.
Có lẽ vì gì cũng phản ứng, đ.â.m khuyên nhủ khai thông cho : "Công t.ử buổi đêm nên cứ thức trắng mãi, ban ngày cũng đừng giam trong phòng, như cho bệnh tình, chẳng thà chuyện với nhiều hơn."
"Nếu là vì tình mà khổ, với phận của công t.ử, hạng nữ t.ử nào mà chẳng tìm ?"
"Hơn nữa, lòng khó đoán. Nói cũng , dân nữ cũng từng phu quân nhưng chung quy chẳng lương duyên, chỉ tổ chán ghét, nhưng cuộc sống vẫn tiếp tục mà."
"Bị chán ghét?"
Đây là đầu tiên thấy vị quý nhân lên tiếng, giọng khản đặc, giống như cố ý hạ thấp giọng để .
Hắn ho khẽ hai tiếng, che miệng hỏi: "Làm nàng ?"
Ta sớm thấu, nề hà mà đáp: "Cũng chẳng gì lạ, chẳng qua là thấy với khác rằng nếu lời thì sẽ g.i.ế.c mà thôi, vả , quả thực cũng thể chuyện đó."
Tiếng ho bên trong màn trướng đột ngột trở nên dữ dội.
Ta vội vàng gọi Lý Tư Viễn .
Kể từ khi vị quý nhân tới, Lý Tư Viễn đối với còn ngang liếc dọc nữa mà trở nên vô cùng cung kính.
Ta rõ vì nhưng cũng lấy tự tại.
Sức khỏe quý nhân ngày một cường tráng hơn, cũng bắt đầu toan tính chuyện về.
Hôm , đưa An An lên phố chọn chút quà lưu niệm cho các tỷ ở y quán.
Kinh thành phồn hoa, các loại trang sức đều tinh mỹ tột bậc, là thứ thể thấy ở làng quê trấn nhỏ.
An An chọn đến hoa cả mắt, suốt dọc đường cứ líu lo mãi, vui vẻ cực kỳ.
Lý Tư Viễn thưởng cho nhiều bạc, cũng là cứu nhưng so với Lạc Thanh Dịch vắt cổ chày nước năm xưa thì mạnh hơn nhiều.
Anan
chúng mua xong quà thì vây chặn.
Ta dẫn theo An An nên dám đối kháng trực diện với họ.
Cuối cùng bịt miệng mũi, còn gì nữa.
Khi tỉnh , trói trong gian sương phòng tối tăm bẩn thỉu.
Ta vạn ngờ , khi mở mắt nữa, thấy !
Liễu Y Y?
Liễu Y Y vẫn khoác bộ y phục lộng lẫy như cũ, xinh động lòng nhưng trong vẻ thanh cao thoát tục nhuốm vài phần nôn nóng, nhợt nhạt.
Nàng thấy tỉnh thì nở nụ lạnh độc ác: “Quả nhiên là độc phụ ngươi, ngờ ngươi thực sự c.h.ế.t!”
Nàng đáng lẽ là Hoàng hậu , tại xuất hiện ở đây?
còn quan tâm đến một chuyện khác hơn: “An An ?”
“Nữ nhi , ngươi gì con bé !”
“Ngươi yên tâm, con bé nghiệt chủng đó hiện giờ vẫn nhưng nếu ngươi ngoan ngoãn lời thì chắc .”
Nàng chắc chắn như , lưng nhất định là Lạc Thanh Dịch - vị Hoàng đế chống lưng cho.
Ta bình phục thở, cố gắng giữ bình tĩnh: “Liễu Y Y, ngươi rốt cuộc gì?”
“Ta hề dây dưa với Lạc Thanh Dịch, càng ý định phá hoại tình cảm của các , tại ngươi còn như ?”
“Ta bao giờ chuyện gì với các , chỉ các , kẻ thì hứa cho ngàn lượng vàng, thì hứa vạn lượng vàng, mà đến cái bóng cũng chẳng thấy !”
“Vì các , c.h.ế.t một .”
“Bây giờ các còn mưu hại và nữ nhi , các thấy quá ức h.i.ế.p ?”
Liễu Y Y , im lặng hồi lâu, mới âm hiểm: “Đỗ Vân Khanh, ngươi quả nhiên điều gì đó.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thai-tu-khoi-phuc-tri-nho-che-ta-la-mot-ke-thon-phu/chuong-6.html.]
“Ngươi vì c.h.ế.t nên mới né tránh những kịch bản ?”
“ ngươi thể theo kịch bản , ngươi chính là nữ phụ độc ác mà, ngươi đeo bám Lạc Thanh Dịch buông, sỉ nhục đủ điều, cuối cùng c.h.ế.t t.h.ả.m đầu đường xó chợ mới đúng chứ!”
Ta đột ngột ngẩng đầu nàng .
Lại còn kẻ khác về giấc mơ năm xưa của !
Liễu Y Y khúc khích: “Đỗ Vân Khanh, hóa ngươi thực sự ? Cho nên mới theo kịch bản.”
“ như là đúng! Đều tại ngươi bóp méo kịch bản, chuyện mới thành thế !”
“Ta mới là nữ chính của câu chuyện ! Lạc Thanh Dịch là nam chính của , vốn dĩ cưới , là Thái t.ử phi thanh mai trúc mã với , càng là Hoàng hậu duy nhất, là ái nữ đời của !”
“ giờ đây vì ngươi, thứ đều sai lệch cả !”
“Ngươi vốn dĩ nên là nữ phụ độc ác thúc đẩy tình cảm của chúng thêm bền c.h.ặ.t, là một kẻ lót đường đáng kể!”
“ ngươi lấy tư cách gì mà khiến mãi quên, thủ đoạn nhảy vực giả c.h.ế.t vụng về như thế, ngươi cố tình ?”
Liễu Y Y càng càng kích động, tóc mai của nàng rối tung, trông như sắp phát điên.
Ta sững sờ.
Ta thể hiểu hết lời nàng .
Nữ chính, nam chính, nữ phụ độc ác...
Trong miệng nàng , tất cả những chuyện cứ như là một câu chuyện trong cuốn thoại bản .
Lẽ cốt truyện diễn như lời nàng .
Giống như những gì mơ thấy.
Lạc Thanh Dịch và nàng lưỡng tình tương duyệt, cầm sắt hòa minh, còn thì c.h.ế.t t.h.ả.m nơi phố thị.
Toàn lạnh toát.
đây là cuộc đời của mà!
Dù tôn quý, cũng chẳng cái gọi là nhân vật chính.
cũng là một con bằng xương bằng thịt!
Chẳng lẽ chỉ vì cái gọi là kịch bản của họ, mà đáng đời chỗ c.h.ế.t ?
Ta thể tin nổi mà mắng: “Liễu Y Y, ngươi điên thật !”
“Ta c.h.ế.t, gì sai ?”
“Ta thà c.h.ế.t cũng trốn tránh các , chẳng lẽ thế vẫn đủ ?”
“Chưa đủ!”
Liễu Y Y nghiêm giọng ngắt lời : “Ngươi đáng lẽ c.h.ế.t, ngươi c.h.ế.t, Lạc Thanh Dịch sẽ mãi nhớ nhung ngươi, cho nên mới Thái t.ử phi, càng lên ngôi Hoàng hậu!”
“Tất cả chuyện đều là tại ngươi!”
“Cho nên, để kịch bản về chỗ cũ, ngươi c.h.ế.t !”
Nàng châm lửa ống hỏa mai trong tay.
Nàng buông tay, đốm lửa rơi xuống gian sương phòng.
Dưới đất nàng tưới dầu, lửa lập tức bùng lên dữ dội.
Nàng đẩy cửa rời , cuối cùng bằng ánh mắt âm lãnh.
Nàng đắc ý lạnh: “Ngươi cứ yên tâm, nghiệt chủng cũng sẽ sớm đến bầu bạn với ngươi thôi.”
Cửa đóng.
Ta liều mạng vùng vẫy.
Vừa với nàng bao nhiêu lời như , cũng là để kéo dài thời gian cho chính .
Ta là y nữ, thường mang theo con d.a.o nhỏ để hái t.h.u.ố.c cắt cỏ.