Thái tử khôi phục trí nhớ chê ta là một kẻ thôn phụ - Chương 2
Cập nhật lúc: 2026-01-10 13:18:59
Lượt xem: 503
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1gCFB1MZa3
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dân làng thấy những điều đó, đều khen chúng ân ái rời.
Dịch Thanh sinh tuấn tú, các cô nương quanh đây đều thích lén , thậm chí còn đặc biệt ngang qua làng chúng chỉ để thấy một .
Ai nấy đều ngưỡng mộ , thể một vị lang quân như ý nguyện.
Ta cũng từng nghĩ như .
Thậm chí còn từng ảo tưởng về một đời một kiếp một đôi .
hiện tại, chính thất tìm đến tận cửa, những sự ngưỡng mộ đều biến thành những tiếng thở dài hả hê nỗi đau của khác.
Sắc mặt Dịch Thanh d.a.o động, đại khái là vì ở đây nên chỉ giữ lễ tiết mà xa cách : "Liễu cô nương, trong chuyện ."
Cũng may, trong những ngày qua, sớm nghĩ đối sách.
Sẽ còn giống như trong mơ, chỉ cảm thấy trời sụp đất nứt, cố chấp bám lấy buông nữa.
Liễu Y Y dẫn theo một đoàn , tiến sân nhỏ bé của nhà .
Họ tới nơi, quỳ sụp xuống mặt Dịch Thanh: "Bái kiến điện hạ!"
Dịch Thanh hề tỏ bất ngờ.
Ta lùi sang một bên, một lời.
Ta từ nay về , còn là phu quân Dịch Lang của nữa mà là Thái t.ử điện hạ Lạc Thanh Dịch.
"Đều lên ."
Giọng của Lạc Thanh Dịch nhàn nhạt, y hệt như ngày đó ở trong rừng.
Không còn chút dịu dàng nào ngụy tạo mặt nữa.
Lâu ngày gặp , họ đương nhiên nhiều chuyện cũ để hàn huyên.
Liễu Y Y lóc kể rằng lo lắng cho điện hạ bao nhiêu.
Những thuộc hạ cùng nàng cũng thi lau nước mắt bày tỏ lòng trung thành.
Thật là cảm động bao.
hứng thú , cũng chẳng xem.
Ta lẳng lặng tự thu dọn thảo d.ư.ợ.c.
Cho đến khi ánh mắt của Liễu Y Y cuối cùng cũng rơi lên : "Điện hạ, đây là phương nào?"
Hốc mắt nàng đỏ ửng, dáng vẻ thôi, c.ắ.n môi .
Nàng đoán , với phận là vị hôn thê của Thái t.ử, tự nhiên cảm thấy ủy khuất vạn phần.
Lạc Thanh Dịch cau mày, đại khái là nghĩ cách trả lời thế nào.
Tuy nhiên, quyết dám khiến khó xử.
Ta đợi lên tiếng, quỳ sụp xuống đất: "Dân nữ Đỗ Vân Khanh, bái kiến Thái t.ử điện hạ."
Ta hiểu chuyện như , chắc hẳn cũng sẽ thấy hài lòng.
Ta quỳ mặt đất, thấy sắc mặt ngày càng băng lãnh, tự tiếp: "Mấy tháng qua, dân nữ nhiều đắc tội với điện hạ, mong điện hạ tha thứ."
Ta để tâm nhất là thanh danh đời nên tiếp lời: "Điện hạ cô thế cô, dân nữ thấy phận điện hạ tiện, mới cùng điện hạ giả phu thê để thuận tiện nhập tịch."
"Dân nữ và điện hạ hề bái đường thành , cũng tam môi lục sính, càng thực chất phu thê."
"Dân nữ chỉ là hạng sơn dã thôn phụ, tự phận hèn mọn, vạn dám nhục thanh bạch của điện hạ, xin các vị đại nhân minh giám!"
Ta luyện tập những lời trong lòng bao nhiêu .
Nói vô cùng chân thành, vô cùng lưu loát.
Ta vốn tưởng đây là kết cục vẹn cả đôi đường nhưng Lạc Thanh Dịch mãi cho dậy.
Trong gian tĩnh mịch, chỉ Lạc Thanh Dịch lạnh hỏi: "Không phu thê thật sự ?"
Anan
Ta ý gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thai-tu-khoi-phuc-tri-nho-che-ta-la-mot-ke-thon-phu/chuong-2.html.]
Ta lén ngước mắt lên, chỉ thấy Liễu Y Y vui mừng đến phát , ánh mắt cũng còn sắc lẹm như .
Lạc Thanh Dịch u ám sa sầm khuôn mặt tuấn tú, đôi mắt âm u chằm chằm như đóng băng.
Ta vội vàng cúi đầu, dám thêm nữa.
Trong lòng dâng lên một nỗi xót xa.
Hắn quả nhiên còn là Dịch Lang của nữa .
Dịch Lang luôn dịu dàng gọi là "Khanh Khanh", khó một cách lạnh lùng thế ?
là đồ nam nhân vô tình vô nghĩa, buổi sáng còn mở miệng "Khanh Khanh", bây giờ cậy phận mà bắt quỳ mãi cho dậy.
Hiện tại, trùng khớp với Thái t.ử điện hạ Lạc Thanh Dịch trong giấc mơ của .
Ta cố nén nước mắt, lớn tiếng : "Dân nữ hèn mọn, vạn dám trèo cao, nhất định sẽ giữ kín miệng về chuyện !"
Ta thấy những quan viên xung quanh cũng thở phào nhẹ nhõm.
Họ mừng vì điều đến .
Duy chỉ Lạc Thanh Dịch vẫn im lặng.
Hồi lâu , Liễu Y Y mới lên tiếng: "Đỗ cô nương công hộ giá, Liễu gia cảm kích cô nương tâm tính hiền hòa, giữ đúng bổn phận, xin tặng cô nương ngàn lượng vàng."
Giọng điệu của nàng , tuy rõ nhưng rõ ràng tự coi là Thái t.ử phi.
Nàng đang an phận thủ thường, bám lấy Lạc Thanh Dịch, cũng tranh giành với nàng .
Ta còn dám chứ?
Trong mơ, nàng chính là thanh mai trúc mã của Lạc Thanh Dịch, là Thái t.ử phi Đông cung định đoạt từ sớm.
Họ tình nồng ý đượm, kẻ xen giữa như chỉ giống như một tên hề nhảy nhót mà thôi.
Là hạng nữ phụ độc ác trong thoại bản, chuyên phá hoại tình cảm của nam nữ chính.
Tiện phụ, độc phụ, tát phụ, mụ điên...
Trong lòng tất cả , ngoài những hạng đó.
Cho nên khi lăng trì, bá tánh đều vỗ tay reo hò.
Vô lá rau thối, trứng thối đều ném lên .
Cuối cùng, c.h.ế.t t.h.ả.m nơi đầu đường, thi cốt còn.
Ta nghĩ đến tương lai như thì sợ hãi đến run rẩy cả , vội vàng : "Dân nữ tạ ơn ban thưởng!"
Giữa cái c.h.ế.t chỗ chôn và ngàn lượng vàng.
Kẻ ngốc cũng chọn cái nào.
Thôi , dù cho mất mất lòng thì gì cũng tiền bạc bầu bạn.
Cứ coi như là ch.ó c.ắ.n một miếng .
Lạc Thanh Dịch cứ khó.
Giọng lạnh lẽo: "Đỗ Vân Khanh, nàng cứu cô, chẳng lẽ chỉ vì ham ngàn lượng vàng ?"
Tim như lỡ mất một nhịp, thể tin nổi thể lời như .
Rốt cuộc còn thế nào nữa đây?
Ngọn lửa giận dữ kìm nén bấy lâu nay cuối cùng cũng nhịn mà bùng phát.
Ta là một cô nhi, vững ở trong thôn, vốn dĩ tính tình cũng chẳng hạng mềm yếu gì.
Sau khi phận của , vì tránh đắc tội với vị đại phật Thái t.ử mà nén nhịn lâu.
ép quá đáng như thế, cuối cùng cũng thể nhẫn nhịn nữa.
Ta đột ngột ngẩng đầu, trừng mắt đầy giận dữ.
Hắn đối diện với đôi mắt phẫn nộ của , trái mỉm : "Khanh Khanh, như thế mới giống nàng chứ."
Ta ủy khuất đến cực điểm, thật sự hiểu tại đối xử với như .