13
chán nản : "Thôi bỏ , ép dầu ép mỡ, ai nỡ ép duyên. phiền nữa."
Bạn cùng phòng của vẻ mặt như táo bón, rời .
cứ tưởng chuyện coi như xong . Kết quả, hai ngày , đến lớp học của giảng, còn cạnh .
lập tức trở nên căng thẳng, sợ tai mắt của , cho rằng bội ước.
Anh hắng giọng, ngượng ngùng : "Hôm đó xin , chỉ là khác vây xem thôi."
???
Anh mà xin .
cũng vội vàng nhỏ giọng xin : "Là em quá, gây thêm phiền phức cho , đáng lẽ em mới là xin ."
Mắt mở to: "Em là của , tại để ý đến , cứ như thể là của ?"
???
cố gắng kìm nén cơn tức giận mới thốt một chữ "Cút". đầu , để ý đến nữa.
14
Có lẽ vốn dĩ là nhiều. Thấy để ý đến , chỉ thể bên cạnh.
cảm thấy cứ tiếp tục thế cũng là cách.
bèn : "Anh gì thế? Môn của chuyên ngành chúng em, học cũng vô ích thôi."
Anh thoáng qua quyển Luật Hôn nhân bàn, : "Biết thể dùng đến."
Lúc tan học, đúng lúc là buổi trưa, hỏi: "Cùng ăn cơm nhé?"
, á khẩu nên lời: "Thực thì, em thích , thể hiểu chứ?"
Anh sững .
vô cùng ngại ngùng: "Xin ."
Sắc mặt tái mét, một lời, đó bỏ .
Dọa quá.
Có một khoảnh khắc, cảm thấy bóp c.h.ế.t .
Bảo khó dây .
Đây mới thực sự là "Phú quý hiểm trung cầu"*.
*Phú quý hiểm trung cầu: Câu khuyên răn con nên vì giàu sang phú quý mà bất chấp tất cả.
Thôi , bóng lưng cao lớn, thẳng tắp của , thầm nghĩ, chờ khi du học trở về, kiếm nhiều tiền , sẽ trả tiền cho .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thai-tu-gia-khong-de-theo-duoi/chuong-13-17.html.]
Dù đám tư bản bọn họ cũng bóc lột nghèo chúng nhiều như , lừa một chút tiền, coi như là cướp của giàu chia cho nghèo .
15
Lần , Thẩm Tại Châu thật sự để ý đến nữa.
Ở trường, còn thường xuyên bắt gặp , những bạn cùng phòng của cũng đến " tư tưởng" cho nữa.
Đôi khi cảm thấy thật kỳ diệu, cũng may là xuất hiện kịp thời.
Nếu , dễ theo đuổi như , nhỡ thật sự theo đuổi , chẳng là sẽ tổn thương thêm ?
Có , hai chúng tình cờ gặp ở cầu thang.
Vô cùng ngại ngùng, bởi vì cẩn thận, thẳng mắt , giả vờ như thấy cũng .
Kết quả, lạnh lùng bỏ .
Điều khiến cảm thấy áy náy trong lòng.
Tuy nhiên, khi suy nghĩ kỹ , nhiều bạn gái như , còn chẳng coi là gì, nhiều nhất cũng chỉ là một osin, mà lo lắng đau lòng?
16
Hai tháng , của Thẩm Tại Châu tìm đến .
Vẫn là ở quán đó.
Lần , sắc mặt bà phần hòa nhã hơn, với : "Coi như cô cũng giữ chữ tín."
Sau đó đẩy thẻ ngân hàng về phía . cảm thấy vui như đầu tiên nữa. Thầm nghĩ, thực thì cũng cần tiền cho lắm.
Thế nhưng, lấy thì phí.
[Bản edit thuộc quyền sở hữu của bé Chanh - FB: Một Chiếc Chanh Vô Tree, mọi người thấy hay thì đánh giá page fb Chanh 5 sao và đừng quên follow truyện, để lại comment cho Chanh biết nhé, iu mọi người.]
Lúc đưa tay định nhận lấy tấm thẻ. Tấm thẻ bỗng giữ chặt.
Không phu nhân Thẩm. Mà là Thẩm Tại Châu, từ lúc nào xuất hiện lưng .
Anh vẫn với vẻ mặt lạnh lùng như . Mẹ bối rối. Tuy nhiên, thèm bà lấy một cái.
Chỉ với : "Hừ, bảo tự nhiên theo đuổi nữa, thì là lấy tiền của ."
17
Mẹ lập tức bán : "Con trai, con đừng để phụ nữ lừa, cô chính là tiền, , lúc đưa tiền cho cô , cô vui lắm, cứ như là đang chờ đưa tiền cho cô ."
Mẹ tiếp tục thêm dầu lửa: "Ban đầu, cô việc ở quán , mỗi đuổi những phụ nữ của em trai con , chắc con , cô với ánh mắt tham lam, ghen tị thế nào , thấy cô chính là cố ý, quyến rũ em trai con thành, thấy con dễ lừa gạt, bèn sang lừa gạt con."
Em trai?
Sao nhiều thông tin mới như ?
Để từ từ load …
lúc , Thẩm Tại Châu ghé sát tai , nhỏ giọng : "Người gần đây nhất dám giỡn với , bây giờ cỏ mộ cao lắm . Diệp Nam Gia, em chán sống ?"