TẶNG ANH MỘT KIẾP THÂM TÌNH - Chương 47
Cập nhật lúc: 2025-12-24 16:04:20
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AKUALKemA1
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đường phố nơi cơn gió trú ngụ ——
Thật , gió chẳng hề cư trú dừng chân nơi , nó chỉ vô tình ngang qua mà thôi. Vào cái thuở chúng còn niên thiếu, nó mang năm tháng của đôi . Anh rời khỏi nơi một trận gió thoảng, còn em thì cứ mãi đợi ở chốn cũ, nhưng gió xa mất .
Em đợi ở nơi suốt chín năm trời. Những năm tháng thanh xuân từng bám víu, đoạn tình cảm từng khắc cốt ghi tâm ngày , đến hôm nay chẳng khác nào một trò .
Em yêu sai , và cuộc đời dường như là một bi kịch.
Giai điệu quen thuộc vang lên bên tai, như giấc mộng cứ quanh quẩn mãi trong tim hết đến khác. khẽ thở dài, dậy định rời .
Ngay khoảnh khắc lên, tiếng đàn bỗng dưng ngưng bặt. Ánh mắt đàn ông xuyên qua hàng ngàn khán giả, chuẩn xác dừng . Ánh mắt thật thanh khiết, và dường như trong sâu thẳm, thực sự thấy sự thương hại mà Cố Đình Sâm từng nhắc đến.
mỉm điềm tĩnh. lúc , Quý Noãn và Úc Lạc Lạc ở hàng ghế đầu cũng với ánh mắt khó hiểu.
Khi thấy , Quý Noãn vội vàng dậy về phía .
thản nhiên Cố Lan Chi, bỗng nhiên tấu khúc nhạc một nữa, còn thì vội vã rời khỏi nhà hát.
Quý Noãn đuổi theo hỏi: "Sao ở đây?"
chỉ tay tấm biển quảng cáo ngoài cửa, giải thích: "Tự dưng nảy ý định nhạc, ngờ gặp ..."
Quý Noãn hiểu rõ chuyện của nên đồng cảm, ôm lấy và : "Mọi chuyện sẽ thôi."
Nghĩ đến việc Trần Sở rời xa , khẽ vỗ vai Quý Noãn: "Mọi chuyện sẽ thôi."
Chẳng câu là để an ủi là đang tự trấn an chính .
Quý Noãn bỗng : "Đi dạo với tớ một lát ."
"Ừm. Trần Sở vẫn liên lạc với ?"
Cơn gió tháng Ba mang theo chút lạnh, kéo c.h.ặ.t vạt áo, giọng bình thản của Quý Noãn: "Chưa, tớ vương vấn nữa. Tớ thích cảm giác lo âu ... Trần Sở... tớ từng nghĩ tình yêu thể chiến thắng tất cả, nhưng tớ vĩnh viễn thể chiến thắng sự tự ti trong lòng . Chúng tớ thua tay hiện thực ."
Từ ngọt ngào đến hạnh phúc va hiện thực, tất cả chỉ vỏn vẹn trong vài tháng. Quý Noãn sẵn sàng vứt bỏ tất cả để cùng Trần Sở, nhưng đàn ông mãi mãi bước qua nổi cái gọi là "tự trọng" của bản .
hiểu, hiểu rõ cái cảm giác nhỏ bé tồn tại mặt yêu là thứ dễ gì xóa nhòa .
Quý Noãn thấu hiểu sự tự ti , nên tìm nữa, vì tìm thấy cũng vô ích.
Cậu thuyết phục đàn ông đó, cũng giống như thể thuyết phục bản quên nào đó. Trong lòng mỗi đều một sự chấp niệm khác .
"Cậu yêu hết như thế, thể dễ dàng từ bỏ? Quý Noãn, và Trần Sở, ít nhất hai vẫn còn yêu mà."
Còn , ngay cả việc đang yêu ai cũng chẳng rõ ràng.
Hơn nữa, Cố Lan Chi căn bản yêu .
Còn Cố Đình Sâm mất trí nhớ, càng thể yêu .
Đã , niềm tin từ chín năm đang chao đảo, trái tim bắt đầu dần dần hướng về phía Cố Đình Sâm của ba năm .
"Sanh Nhi, tình yêu là chìa khóa cho vấn đề ."
: "..."
Hai chúng dạo trong con ngõ nhỏ, nửa tiếng mới nhớ xe vẫn còn đậu nhà hát.
Khi và Quý Noãn thì thấy Cố Lan Chi và Úc Lạc Lạc đang ở cửa. Thấy Quý Noãn, Úc Lạc Lạc tươi gọi lớn: "Chị Quý Noãn, túi xách của chị vẫn ở chỗ em ."
Quý Noãn vội vàng tới nhận túi và lời cảm ơn.
Úc Lạc Lạc xua tay: "Không gì ạ."
Sau đó, cô chiếc xe Rolls-Royce đang đậu bên đường, mong chờ hỏi : "Chị Thời Sanh, chúng em lái xe, ở đây vắng vẻ khó bắt taxi quá, chị thể đưa em và cả về nhà ?"
Lời đề nghị hề quá đáng. lý do gì để từ chối.
đàn ông nãy giờ vẫn im lặng, hai tay đút túi quần, hỏi: "Anh về nhà ? tiện đường đưa và Lạc Lạc về."
Cố Lan Chi gật đầu, mái tóc trán khẽ đung đưa theo gió, bằng giọng khách sáo: "Làm phiền Thời tiểu thư ."
lắc đầu: "Không ."
Sau đó sang Quý Noãn: "Có về Thời gia với tớ ?"
Nghe , Quý Noãn vội xua tay từ chối: "Biệt thự của lớn quá, tớ ở quen, đưa tớ về nhà tớ ."
Tuy Quý Noãn theo Trần Sở Sinh về quê sống vài tháng, nhưng vẫn nhà riêng ở thành phố, điều kiện kinh tế khá . Ngược , Trần Sở chẳng gì trong tay.
Thêm đó, đàn ông quá để ý đến tiểu tiết... chợt cảm thấy hợp với Quý Noãn.
Dù , tình yêu "môn đăng hộ đối" mới bền lâu .
Tình yêu thể giải quyết vấn đề, chênh lệch về gia thế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tang-anh-mot-kiep-tham-tinh/chuong-47.html.]
Nếu Trần Sở Sinh thực sự ở bên Quý Noãn mà rào cản, trừ khi tự đổi để trở nên mạnh mẽ hơn.
Nghĩ đến đàn ông ánh mắt cương trực ... chợt cảm thấy cũng toan tính riêng. Có lẽ chỉ tạm thời rời mà thôi.
...
Nhà Quý Noãn gần nhất nên đưa về . Sau đó là Úc Lạc Lạc.
, Cố Lan Chi kiên quyết bắt đưa cô về Cố gia.
Dù Úc Lạc Lạc cứ nài nỉ: "Muộn thế , cho em về nhà với ?"
Cố Lan Chi đáp . ngần ngại hỏi: "Hay là để cô cùng ? Như cũng đỡ chạy thêm một chuyến."
Giọng vang lên đầy dứt khoát: "Thời tiểu thư, đưa cô về Cố gia."
đột nhiên hiểu một chút về sự lạnh lùng của .
Bất đắc dĩ, đưa Úc Lạc Lạc về . đỗ xe quá gần, chỉ dừng cách nhà họ Cố 200 mét. Úc Lạc Lạc vui xuống xe, miễn cưỡng chào tạm biệt. vẫn giữ nụ môi xã giao với cô .
Cô thở dài: "Chào cả."
Cố Lan Chi hững hờ đáp một tiếng "Ừm".
Úc Lạc Lạc hụt hẫng , , trong mắt thoáng hiện lên một sự đố kỵ khó nhận .
hiểu tâm tư của cô . Dù trong xe chỉ còn hai chúng ... Ít nhất trong mắt cô , là tình địch. Tâm tư của những cô gái trẻ thật sự dễ đoán.
nhoẻn miệng : "Lạc Lạc, tạm biệt em."
khởi động xe rời . hỏi địa chỉ của Cố Lan Chi, nhưng mơ hồ nhớ rõ khu chung cư từng đưa về.
Không gian trong xe trở nên yên lặng đến kỳ lạ vì chỉ còn hai . Qua gương chiếu hậu, thấy đang chằm chằm . giật thu hồi ánh mắt, cố che giấu sự hoảng loạn trong lòng bằng cách hỏi bâng quơ: "Cố , sắp tới còn buổi biểu diễn nào nữa ?"
"Cố Lan Chi." Anh gọi.
theo bản năng hỏi : "Hả?"
"Cô bé, hãy gọi là Cố Lan Chi."
Khi ai, gọi là "cô bé".
"À, , ." dường như đang quá căng thẳng.
" kế hoạch biểu diễn nào cả, hôm nay chỉ là nhất thời nghĩ đến thôi." Giọng trầm ấm ôn nhu vang lên nữa: "Cảm ơn em đến đàn. Bản nhạc Đường phố nơi cơn gió trú ngụ ... là tặng cho em."
Bản nhạc đó... là tặng cho . Giọng trầm thấp, da diết.
Trái tim kìm nén mà run rẩy.
Cảm giác đó thật khó tả... Nó giống như khung cảnh đầu gặp gỡ; giống như những năm tháng thiếu thời; giống như việc chờ đợi chín năm rốt cuộc cũng nhận một chút hồi âm từ .
Dẫu cho điều đó chẳng liên quan gì đến tình yêu, cũng đủ khiến vui sướng đến phát điên.
[Em còn thích nữa...]
Dòng tin nhắn gửi hôm bỗng chốc vỡ tan tành. Trái tim mách bảo rằng, vẫn vô cùng, vô cùng yêu .
Yêu từng đàn piano cho , yêu từng gọi là "cô bé".
Dù cho còn cảm thấy niềm tin của đang lung lay, dù cho từng ngỡ trái tim đang hướng về phía Cố Đình Sâm.
chỉ cần một câu của , một câu dù chẳng mấy ngọt ngào, thì lớp phòng thủ kiên cố mà dựng lên bấy lâu cũng tan thành mây khói.
Phải , thể dễ dàng từ bỏ như thế? Làm thể dễ dàng buông tay ?
, nhưng cũng chẳng dám gần. Bởi vì là một kẻ đến cả sức khỏe cũng . Tình yêu của chỉ gánh nặng cho mà thôi.
Vả , trong lòng cũng . Đâu cứ em yêu thì nhất định yêu em.
nuốt xuống vị đắng chát trong lòng, khẽ đáp: "Cảm ơn ."
Chín năm , từng đàn bản nhạc ngoài cửa lớp, đó là bản nhạc hỏi tối hôm . Chín năm , đàn trong buổi hòa nhạc. Thậm chí cả trong ngôi trường đó...
Chẳng lẽ, đàn tất cả những đó đều là vì ?
Chiếc xe tiến về phía với tốc độ rùa bò. Cố Lan Chi vốn ít nên cũng lên tiếng phiền . và dường như thể cùng tồn tại trong một gian hẹp, vì tim cứ đập loạn liên hồi trong l.ồ.ng n.g.ự.c. May mà cũng nhanh ch.óng đến nơi.
đỗ xe cổng khu chung cư. Anh mở cửa xuống xe, ngay lúc chuẩn rời , ôn tồn hỏi: "Cô bé, chúng trò chuyện một chút nhé?"
Tuy là câu hỏi, nhưng mang vẻ khẳng định.
mím môi qua cửa sổ xe. Người đàn ông thanh tú, nho nhã , đến mức gì sánh bằng.
định từ chối, nhưng khẽ cúi xuống bên tai , thì thầm: " tâm ý của em dành cho . Có những lời lẽ nên rõ từ chín năm , nhưng trì hoãn đến tận bây giờ... Xin cô bé, đến quá muộn, để em chịu nhiều tổn thương như thế."
Ý tứ của rõ ràng đến mức khiến sống mũi cay xè. , giọng run run hỏi: "Anh... ý là gì?"
"Cô bé, em nguyện ý ở bên ?"